Việt quốc.
Ngày mùng 10 tháng 3.
Thái tử Trần Canh 20 tuổi kế thừa ngôi vị hoàng đế, trở thành hoàng đế thứ 3 của Việt quốc. Niên hiệu Hưng Võ.
Để chúc mừng hoàng đế đăng cơ. Trong cung tổ chức yến tiệc chúc mừng tại An Khánh điện. Các hoàng thân quốc thích, các đại thần và các thế gia gia chủ đều đến dự tiệc.
Bữa tiệc diễn ra từ chiều đến tối. Tất cả vừa ăn uống no say, vừa thưởng thức ca múa biểu diễn.
Chợt khi vừa mới kết thúc 1 tiết mục thì Trịnh An Vương Trần Mục đứng lên, cầm theo ly rượu hướng về phía hoàng đế. Nâng ly rượu lên nói:”Hôm nay là ngày bệ hạ đăng cơ. Thần chúc bệ hạ có thể có được sự nghiệp huy hoàng, văn hơn tiên đế. Võ hơn thái tổ. Việt quốc ta trường thịnh bất suy.”
Những lời này làm cho các khác mời kinh ngạc không thôi, 1 số người đang còn say rượu cũng tỉnh cả ngủ nhìn về phía Trần Độ. Không hiểu hắn là đang có ý gì. Tuy rằng xưa nay có câu con hơn cha là nhà có phúc tuy nhiên hoàng dế chỉ mới đăng cơ còn chưa làm gì đã so sánh với thái tổ, thái tông. Đây là muốn làm gì. Nâng giết sao. Nhưng người đứng trước mặt ông ta là hoàng đế a, cho dù ông ta là trưởng bối, cho dù cũng từng tranh giành ngôi vị hoàng đế với thái tông. Cũng không thể nói những lời này a.
Hưng Võ đế cầm chén rượu trong tay nâng lên như để đáp lễ. Nói:”Hoàng thúc quá lời rồi. Thái tổ cùng tiên đế công lao sự nghiệp vĩ đại. Đáng để trẫm học tập, chỉ mong đi theo bước chân 2 người, kiến tạo Đại Việt huy hoàng mà thôi.”
Trịnh An vương:”Bệ hạ, người nói như vậy khác nào tuyên bố với thiên hạ người là không đủ năng lực kế thừa hoàng vị. Làm cho sự nghiệp của thái tổ, thái tông a. dù sao thái tổ dành thiên hạ từ tay Nguyên quốc, thái tông kế thừa thái tổ nuôi dưỡng thiên hạ làm cho quốc thái dân an, thiên hạ thái bình. Người nói như vậy khác nào nói người sẽ phá hoại sự nghiệp của thái tổ, thái tông. Như vậy sao xứng kế thừa đại vị.”
Hưng Võ đế:”Hoàng thúc những lời này có hơi quá a. Trẫm đây là khiêm tốn, ngươi cho đây là từ bắt bẻ trẫm. Ngươi đây là muốn làm gì?”
Hưng võ đế nhìn chằm chằm Trịnh An Vương. Trịnh An Vương cũng đối mặt nhìn lại. Không khí cực kỳ ngột ngạt. Tất cả những người dự tiệc đều có dự cảm không tốt.
Trịnh An vương cười khẽ nói:”Ý thần muốn nói. Bệ hạ như cảm thấy đại vị là gánh nặng ngàn cân không thể gánh tại sao không thoái vị nhượng hiền. Trở thành thái thượng hoàng, yên hưởng món ngon, mỹ nữ, làm cái thái bình người rảnh ổi. Chẳng phải sung sướng.”
Tể tướng Nguyễn Trai lập tức đập bàn hét to:”Trần Mục, ngươi đây là muốn làm phản sao? Năm xưa ngươi ý đồ đoạt hoàng vị đã được tiên đế tha cho, thế mà ngày hôm nay lại dám buông lời bất kính như vậy?
Trịnh An vương nhếch mép cười, chỉ về phía Hưng Võ đế nói:”Bản vương vốn là người con được thái tổ yêu quý nhất. Luận về văn thao vũ lược tiên đế không bằng ta, ngay cả trong số nhũng người ngồi đây hôm nay cũng có không ít người từng muốn phò ta ta lên ngôi hoàng đế. Nếu như không phải tiên đế là con tưởng, mẹ ta lại thất sủng. Vị trí kia há lại là hắn có thể ngồi được.
Bây giờ thằng nhóc này vắt mũi chưa sạch, lại không công lao, cũng chỉ vì là trưởng tử mới có thể kế thừa ngôi vị. Ta đây bây giờ thay hắn ngồi lên lại như thế nào.
Như hắn chịu nhường ngôi. Ta đây còn có thể đối đãi như thái thượng hoàng. Trong sử sách cũng ghi hắn thối vị nhường hiền, là minh quân hiếm có. Bằng không sử sách ngàn năm sau chỉ có thể ghi Hưng Võ đế có Tùy Dạng đế phong thái. Ăn chơi đàng điếm, không nghĩ đến thiên hạ, đến dân chúng nên bị bản vương lấy thân phận hoàng thúc lô xuống. Bây giờ là sống hay chết, tùy vào ý hắn.”
Hưng Võ đế:”Xem ra hoàng thúc ngày hôm nay là muốn đổ máu. Nhưng trẫm có chỗ không hiểu ngươi trước khi trẫm đăng cơ không ra tay. Tại sao lại chọn đúng hôm nay. Trẫm đã đăng cơ, chiếu cáo thiên hạ. Ngươi ngày hôm nay ra tay dù kết quả thế nào, cái danh mưu phản soán nghịch ngươi là không thể thoát được. ”
Trịnh An vương:”hư danh mà thôi. Ta há lại quan tâm hơn nữa ngươi chỉ làm hoàng đế được nữa ngày, ghi lại danh tiếng phế vật, vô năng thì danh tiếng của ta vẫn cao hơn ngươi. Ta lại có thể nhục nhã cha ngươi vô năng. Há không sung sướng.
Hơn nữa ngày hôm nay tất cả những kẻ quyền quý đều có mặt ở đây ta 1 hơi có thể khống chế tất cả. Kẻ thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết. 1 hơi nuốt cả thiên hạ, há lại không thống khoái, sách sử ghi lại có thể nói ta anh minh thần võ đâu.”
Hưng Võ đế:”Tốt. Kế hoạch tốt. Trẫm có thể nói kế hoạch của hoàng thúc quả nhiên là xuất sắc. Nhưng ta không hiểu là 1 mình ngươi định dùng cách nào để bức trẫm thoái vị đây.”
Nói xong hắn ném ly rượu xuống đất. Từ 4 phía mấy ngàn cấm vệ quân, cẩm y vệ, đông xưởng vệ từ 4 phía lao ra bao vây Trịnh An Vương. Tất cả đều là võ giả từ cấp 3 trở lên. Mấy chục võ giải cấp 4, 5 võ giả cấp 5
Thế giới này chia võ giả làm 9 phẩm cấp thấp nhất là cấp 1, cao nhất là cấp 9. cấp 1 là người luyện võ thông thường. Cấp 2 là bắt đầu luyện thể. Da thịt bắt đầu rèn luyện cứng rắn, phẩm cấp càng cao da thịt càng cứng rắn. Cấp 3 là bắt đầu luyện khí, hấp thú khí thiên địa tu bổ cơ thể..Cấp 4 là bắt đầu luyện thần hồn, thần hồn càng mạnh khả năng tu luyện càng mạnh, có thể dùng thần hồn điều khiển binh khí có linh. Cấp 5 cơ thể rắn như thép binh khí bình thường không thể đâm thủng, có thể thổ khí diết địch trong vòng 100 bước. Cấp 6 có thể dùng thần hồn công kích diết địch trong vô hình. Cấp 7 có thể ngự khí phi hành, ngày đi 100 dặm. Cấp 8 có thể độ lôi kiếp , rèn đúc lại nhục thân. Cấp 9 có thể hợp nhất thiên địa, khống chế sức mạnh của thiên địa cho mình dùng.
Ngoài ra võ giả còn có thể dùng phù triện, binh khí v.v... để trợ chiến. Những thứ này cũng được phân làm 9 phẩm cấp.
Trịnh An vương nhìn xung quanh, cười to:”Quả thật là người có lợi thê sân nhà nhưng ta có thể nói cho ngươi biết bản vương củng không phải kẻ vô năng. Người đâu ra đi.”
Trịnh An Vương vừa mới thét lên từ phía sau quân của Hoàng đế ở vòng ngoài liền chịu lực công kích cực mạnh, những kẻ ở vòng ngoài đều hét thảm lên 1 tiếng. Biến cố bất ngờ làm những người dự tiệc chấn kinh vì trong ánh mắt cảu họ mấy chục người từ phía đám khách dự tiệc lao ra tấn công đội quân đang bao vây Trịnh An Vương. Bọn chúng ra tay cực kỳ hung ác đều là 1 quyền đánh chết 1 người sau đó cướp lấy binh khí hướng về phía cấm vệ quân, cẩm y vệ, đông xưởng vệ mà chém giết.
Khi nhìn lại thì những kẻ ra tay là 4 vị vương gia, 1 số văn thần võ tướng trong triều và gia chủ thế gia. Ước lượng chỉ chừng hơn 30 người nhưng nhìn kỹ tất cả đều võ giả cấp 5 trở lên trở lên.
Sau đó lại có 1 biến cố nữa xảy ra từ trong đám con hát biểu diễn phía dưới liền có hơn 300 người cầm binh khí xông tới tham gia chém giết, tất cả đều là võ giả cấp 3 trở lên. Lúc này lại có 1 số võ tướng từ trong hàng khác nhân lao lên chiến với quân phản loạn. 2 bên ác chiến thành 1 đoàn. Máu nhuộm đỏ cả đại điện.
Những người không muốn liên lụy vội chạy ra khỏi phạm vi giao tranh. Đứng từ xa quan sát. 1 số có võ lực hơn người thì bay lên nóc điện quan sát.
Hưng Võ đế:”Hoàng thúc quả nhiên là làm trẫm cảm thấy bất ngờ. Xem ra vì ngày hôm nay hoàng thúc bỏ ra không nhỏ đại giới a. nhưng chỉ với chừng này ngươi cho rằng có thể bức trẫm thoái vị sao. Trẫm có thể lệnh cho 10 vạn binh mã xung quanh kinh thành nhập cung trừ tặc. Ngươi cho rằng ngươi có thể làm được sao.”
Trịnh An vương:”Ha ha ha. Vậy thì ngươi không biết rồi hiện giờ ngươi của ta đã chặn hết các cổng cung, ngươi không ban được mệnh lệnh thì làm sao có thể điều binh.”
Hưng Võ đế:”Vậy thì trẫm chỉ cần giết ngươi vậy thì có thể kết thúc việc này. An Hưng, Võ Minh giết hắn cho trẫm.”
An Hưng là đại thái giám nắm giữ Đông Xưởng, Võ Minh là cẩm y vệ chỉ huy sứ. Cả 2 đều là võ giả cấp 5 lâu năm. mà theo tin tức Trịnh An Vương chỉ là võ giả cấp 5, 2 người vẫn ứng phó được.
2 người ứng mệnh lao lên.
Trịnh An vương:”Vậy thì hôm nay để cho thiên hạ nhìn tháy sự uy võ của bản vương. Lại đây.”
2 người công kích về phía Trịnh An Vương. Võ minh vung cú đấm phải mang khí thê mãnh liệt, cường hãn vì võ công mà hắn tu luyện là thái dương bá thể quyền trú trọng vào sự cường mãnh, dương cương. Còn An Hưng lại vung chưởng mang khí tức lạnh lẽo do võ công hắn tu luyện là hàn băng chưởng, mang tính âm hàn. Cả 2 đều là võ công chuyên dụng cảu cẩm y vệ và đông xưởng.
Trịnh An Vương không lùi mà tiến tới giơ ngực ra đỡ lấy 1 chưởng, 1 đấm của cả 2. 1 tiếng ầm vang lên. 2 đòn công kích đập vào ngực Trịnh An Vương không làm gì được hắn, ngay cả lùi 1 bước cũng không có. Sau đó cả 2 nhận thấy 1 cổ hấp khí từ lòng bàn tay của mình truyền tới, khí của 2 người liền bị hút về phía Trịnh An Vương.
An Hưng kinh hoàng hét lên:”Không tốt. Là hấp khí đại pháp. Hắn muốn hấp thu nội công của chúng ta. Mau rời ra.”
Cả 2 lập tức muốn rời khỏi Trịnh An Vương. Nhưng trịnh Anh Vương há lại để cho 2 người thoát đi. Liền tiến lên trước, 2 tay giống như long trảo nắm chặt lấy cổ tay 2 người giống như gọng kìm, hắn 2 tay phát lực. 2 người An Hưng có thẻ cảm nhận được lực đạo cường hãn của Trịnh Anh Vương, xương cốt cả 2 như muốn nứt ra.
Võ Minh thấy không thể rút tay lại liền dùng tay trái rút thanh kiếm bên hông phải ra đâm về phía mặt của trịnh An Vương. Trinh An Vương thấy vậy, không hề tránh né mà dùng sức kéo Võ Minh về phía mình, sức kéo bắt ngờ làm Võ minh mất trọng tâm ngã về phía trước, lưỡi kiếm lướt qua mặt cảu Trịnh An Vương. Trịnh Anh Vương thuận thế nâng đầu gối lên đá vào mặt của Võ Minh. Võ Minh bị kéo ngã về phía trước, không kịp tránh né ăn trọn cả đầu gối vào mặt. Khuôn mặt của hắn chịu 1 lực khủng khiếp làm cho sống mũi gãy vụn, răng bị đánh gãy mấy cái, đầu bật ra sau. Toàn thân thả lỏng. Trịnh an Vương thuận thế dùng lòng bàn chân đá lên, đá thẳng vào giữa 2 háng của Võ Minh. 1 đòn kịch liệt xung kích từ dưới lên trên đỉnh đầu. Mắt, mũi, tai, miệng của Võ Minh đồng thời phun máu. Sau đó hắn cơ thể mềm oặt. Trịnh An Vương cũng buông tay ra, Võ Minh ngã ra sau tắt thở.
Nhìn thấy thảm trạng của Võ Minh. An hưng không dám trậm trễ. Lập tức dùng chân đã 1 thanh kiếm dưới đất lên, hắn dùng tay còn lại bắt lấy. Nhưng hắn không công kích Trịnh An Vương mà chém thẳng vào cánh tay cảu mình đang bị Trịnh An Vương nắm lấy. Hắn vận hết sức bình sinh chém đứt bàn tay mình. Màu ào ạt phun ra, hắn ngay lập tức vận công đóng băng vết thương ngăn máu chảy ra.
Trịnh An vương vứt bỏ cánh tay của An Hưng mà mình đang cầm xuống đất, sau đó cười to nói :”Quả không hổ là người đứng đầu Đông Xưởng, hạ thủ với bản thân cũng quyết tuyệt như vậy. Nếu như ngươi chịu bản vương. Bản vương có thể để ngươi tiếp tục nắm giữ đông xưởng.
An Hưng:”Ta chịu ơn cua tiên đế. Há lại theo tên phản tặc như ngươi”
Trịnh An vương:”Vậy thì ta thành toàn ngươi.”
Trịnh Anh Vương chỉ trong tích tắc đã thuấn di đến ngay trước mặt Anh hưng. Hắn còn chưa kịp phản ứng. 1 cánh tay của Trịnh An Vương đã xuyên qua lồng ngực hắn, sau đó xuyên ra sau lưng. Bàn tay Trịnh An Vương nắm lấy trái tim bị còn đang đập của Anh Hưng bóp nát nó.
An Hưng há to miệng sau đó tắt thở ngã xuống đất.
Hưng Võ đế và Trịnh An Vương nhìn nhau chằm chằm.
Trịnh An vương:”nếu bây giờ ngươi chịu nhường ngôi, bản vương có thể để ngươi làm thường dân. Coi như chút tình nghĩa còn lại.”
Hưng Võ đế:”Hoàng đế như đã ngồi lên trên bảo tọa. Trừ khi chết. Còn lại chỉ có sống không bằng chết. Nếu như ngươi là ta ngươi có hàng không?”
Trịnh An vương:”Ha Ha Ha. Quả không hổ là huyết mạch của Trần Gia ta. Vậy thì được bản vương thành toàn ngươi.”
Trịnh Anh Vương vung nắm đấm về phía Hưng Võ đế. Khi nắm đấm chỉ còn cách mặt của Hưng Võ đế chỉ 1 gang tay. Từ phía sau gáy Hưng Võ đế. 1 cú đấm bay ra đối ứng với cú đấm của Trịnh An Vương. Lực đạo cực mạnh khiến cho Trịnh An Vương lùi về phía sau 5 bước.
Trịnh An Vương kinh ngạc nhìn lại thì thấy từ sau lưng Hưng Võ đế 3 kẻ mặc đồ giống như cẩm y vệ đeo mặt nạ ác quỷ bước ra. Chỉ khác là đồ cẩm y vệ là màu vàng kim còn áo của những kẻ này lại có màu đen.
Sau đó từ 4 phía của đại điện. Hơn 100 kẻ ăn mặc như vậy xuất hiện. Bao quanh toàn bộ chiến trường.
Hưng Võ đế cười nhẹ lên tiếng:”Hôm nay xem ra không phải ngày trẫm băng hà rồi. Giới thiệu với hoàng thúc lưỡi kiếm sắc bén nhất cảu Trẫm.”
“Hắc Y vệ.”