HẮC Y VỆ

DANH SÁCH CHƯƠNG

HIỂN THỊ

Quỷ đen từ từ xoay người. Ánh mắt chầm chậm liếc nhìn những kẻ phản nghịch còn đang cầm binh khí. Những kẻ này khi nhìn thấy ánh mắt của quỷ đen quét tới trong bất giác đánh rơi vũ khí, sợ rằng nếu như bản thân còn cầm vũ khí thì sẽ bị kẻ này giết chết.

 

Lúc này 1 tiếng nói vang lên.

 

“Thế nào? Các ngươi còn muốn phản trẫm sao?”

 

Đám người nghe vậy vội vàng quay người lại. Đã thấy Hưng Võ đế ngồi trên bảo tọa, ánh mắt sắc lạnh nhìn xuống, xung quanh là 3 quỳ đứng xung quang.

 

Đám người lập tức quỳ xuống, kêu la xin tha.

 

“Bệ hạ tha mạng. Thần là bị giặc tặc Trần Mục lừa dối nên mới phạm sai lầm. Nếu bệ hạ tha mạng thần nguyện dâng lên toàn bộ gia sản.”

 

“Hoàng thượng. Chỉ cần ngài tha cho thần tông môn của thần nguyện nghe theo bệ hạ sai phái.”

 

“Hoàng thượng. Thần với tiên đế là anh em chung 1 mẹ. Xin người nên tình tiên đế tha cho thần.”

 

“....”

 

Đủ loại tiếng la xin tha vang lên. Hưng Võ đế nhìn xuống đám người bình thường cao cao tại thượng, hất hàm sai bảo mình thì không khỏi trở nên chán ghét. Hắn lúc này hiểu rõ, 1 kẻ khi đứng trước sinh tử tồn vong, dù mang thân phận gì cũng đều như nhau. Trừ phi có tâm tính kiên định mới có thể thà chết không lùi. Giống như đám tử sĩ của Trịnh An Vương, tất cả chiến đến cuối cùng không người sống sót.

 

Hưng Võ đế gõ nhẹ lên bảo tọa.

 

Quỷ đen liền lên tiếng:”Im lặng.”

 

Đám người im bặt mà dừng.

 

Hưng Võ đế:”Các ngươi như đã muốn xin tha chết Vậy thì hãy cho ta thấy quyết tâm của các ngươi. Phong bế tu vi đi.”

 

Đám người nghe vậy liền giật mình, ánh mắt xoắn suýt, như phong bế tu vi như Hưng Võ đế muốn giết mình dễ như trở bàn tay. Không phong bế là còn có ý đồ khác sẽ khó thoát, nhưng nếu hắn muốn giết mình, mình còn có thể có thủ đoạn trốn thoát. Rốt cuộc mình nên chọn lựa thế nào.

 

Trải qua 1 lúc lâu. Mới có Hạ Minh Vương là 1 trong các phiên vương tham gia làm phản lên tiếng:”Bệ hạ, những người khác có thể phong bế không thể nào mấy phiên vương bọn ta cũng phải làm vậy a. bọn ta dù sao cũng là huyết mạch hoàng gia a.”

 

Lời hắn vừa dứt, không ai lên tiếng nhưng đều tỏ vẻ đồng ý. Đồng thời im lặng đợi chờ quyết định của hoàng đế.

 

Hưng Võ đế nhìn Hạ Minh vương sau đó lên tiếng:”Chém đầu.”

 

Lời này vừa ra. Hạ Minh Vương và những người khác còn chưa kịp phản ứng. Hạ Minh vương liền thây sau cổ mát lạnh. Hắn chưa kịp kêu lên thì liền cảm giác cơ thể trở nên nhẹ bẫng, sau đó 1 cảnh kỳ dị xảy ra, hắn nhìn thất cơ thể mình nhưng lại không có đầu. Lúc này hắn mới biết bản thân đã bị chém đầu.

 

Lại chết 1 vương.

 

Những người khác nhìn thấy cảnh này không khỏi hết hồn. Khi nhìn lại thì nhận ra kẻ ra tay chính là quỷ đen. Tất cả không khỏi thấy lạnh sống lưng. Hạ Minh vương cũng là võ giả cấp 4 vậy mà bị người áp sát, chém đầu đều không biết. Nhất là ngay cả bọn họ cũng không nhận ra, cái này không phải chững tỏ bất cứ ai ở đây cũng đều có thể bị giết chết. Hoàng đế là quyết tâm giết chết bất cứ kẻ nào bất tuân mệnh lệnh của mình.

 

Đám người lại nhìn lên chỗ hoàng đế, đã thấy ánh mắt của hoàng đế lúc này đã trở nên lạnh băng. Tất cả đều cảm thấy áp lực như núi. Không dám trần chờ thêm nữa. Lập tức phong bế tu vi của bản thân. Ít nhất trong 24 giờ không thể vận công, thực lực giống như người thường. Sau khi làm xong tất cả ánh mắt sợ sệt nhìn về hoàng đế.

 

Tất cả im lặng, đợi chờ hoàng đế đưa ra quyết định cuối cùng.

 

Lúc này 1 cấm vệ quân chạy vào, hắn trang phục mang vất vết rách quần áo đẫm máu. Xem ra là mới trải qua giao chiến dữ dội.

 

Viên cấm vệ quân bước tới trước mắt Hưng Võ đế, sau đó quỳ 1 chân xuống, lên tiếng:”Khởi bẩm bệ hạ, toàn bộ nghịch tặc làm loạn bên ngoài hoàng thành đã bị trấn áp. Diệt hơn 1 vạn, bắt sống hơn 2 vạn. Lý tướng quẩn xin đợi mệnh lệnh của bệ hạ.”

 

Hưng Võ đế cười nhẹ. Sau đó đứng dậy khỏi bảo tọa. Từ trên cao nhìn xuống những kẻ đang quỳ ở phía dưới, cùng khung cảnh cung điện bị tàn phá và xác chết nằm la liệt phía dưới. Hắn lúc này cảm giác giống như quân lâm thiên hạ. Kẻ không thể bước qua xác chết cảu ta sẽ trở thành bàn đạp của ta. Qua 1 phút Hưng Võ đế bắt đầu lên tiếng:

 

“Hành động của các ngươi đã xúc phạm đến trẫm đến Hoàng gia, đây là tội mưu phản. Nếu như đã là mưu phản vậy thì chỉ có hình phạt duy nhất chính là tử hình. Hãy lấy thủ cấp của các ngươi để rửa sạch tội lỗi của mình. Người đâu, chém.”

 

Đám người phản nghịch vừa mới nghe thấy lời này xong thì chết lặng vì giây sau đó thì hét lên:

 

“Bệ hạ tha mạng a.”

 

“Ngươi không thể giết ta. Ta là tông chủ.”

 

“Trần Canh, ngươi sẽ không chết yên lành.”

 

Nhưng không để đám người kêu la thêm nữa, hắc y vệ đã ra tay. Các hắc y vệ mang mặt nạ trắng lúc này tiến tới những kẻ lúc này đã không còn tu vi. Bẻ ngược tay của bọn chúng ra sau, sau đó đẩy đầu cúi xuống hướng về phía trước. 1 hắc y vệ khác tiến tới, giơ thanh đao lên, sau đó chém xuống. Mấy chục cái đầu rơi xuống. Trên mặt vẫn còn in hằn dấu vết biểu hiện trạng thái tinh thần của kẻ đó lúc còn sống. Có sợ hãi, có tức giận, có kiêu ngạo.

 

Sau cuộc hành hình. Hưng Võ đế quay sang người viên cấm vệ quân ra lệnh:”Giết hết tất cả quân phản loạn. Không chừa 1 ai.”

 

Viên cấm vệ quân tuân mệnh sau đó chạy ra đi.

 

Hưng Võ đế lúc này nhìn về phía những người đã ra tay chống lại quân phản loạn. Sau đó lên tiếng:”Các khanh lần này vì trẫm phân ưu , vì nước xuất lực. Trẫm tặng thưởng mỗi người 100 linh thạch trung phẩm làm khen tặng. Những người không ra tay phạt bổng lộ 1 năm. Bây giờ các khanh lập tức trở về nhà tĩnh dưỡng 3 ngày sau sẽ tổ chức triều hội.”

 

Tất cả quan lại, thế gia, tổng chủ tông môn, phiên vương đồng loạt hô:”Bệ hạ thánh minh. Tạ ơn bệ hạ.”

Sau đó tất cả ra khỏi hoàng thành dưới sự giám sát cảu cấm vệ quân và cẩm y vệ.

 

Sau khi tất cả những người không còn liên quan đã đi. Hưng Võ đế nhìn về phía chỉ huy phó của cẩm y vệ và đông xưởng sau đó lên tiếng:” Lưu Toàn, Cố Viễn. Từ nay 2 người các ngươi trở thành chỉ huy trưởng của cẩm y vệ và đông xưởng. Đừng để ta thất vọng.”

 

2 người quỳ xuống tạ ơn.

 

Hưng Võ đế:”Bây giờ 2 người phối hợp cùng với Hắc Y vệ tiến tới chỗ các thế lực liên quan đến sự việc ngày hôm nay, bắt giữ tất cả bọn chúng. Kẻ nào dám chống lại giết không xá. Còn nữa treo đầu bọn phản nghịch này ở chợ phía bắc, chiếu cáo thiên hạ”

 

Lưu An, Cố Viễn và quỷ đen đồng thời hô lên:”Chúng thần lĩnh chỉ.”

 

Sau đó hưng Võ đế xoay người tiến về phía Trung cung đi tới. Theo sau là tam quỷ.

 

Lúc này cả 3 mới đứng dậy.

 

Lưu An nhìn về phía quỷ đen lên tiếng:”Chúng ta bây giờ chia ra hành động tiến hành bắt giữ bọn phản loạn.”

 

Quỷ đen:”Không 2 ngươi cùng với quân hộ thành tiến hành tiến đến bắt giữ. Còn Hắc y vệ bọn ta ẩn trong bóng tối như có kẻ có thực lực đứng ra chống lại thì bọn ta mới ra tay. Nhiệm vụ của Hắc Y vệ bọn ta không phải là bắt giữ mà là chém giết. Đây là nhiệm vụ ngay từ đầu bệ hạ giao cho bọn ta. Các ngươi là tai mắt, bọn ta là đao phủ.”

 

Cố Viễn:”Vậy thì bọn ta lập tức dẫn người truy bắt. Còn như có kẻ cứng đầu chống lại. Vậy thì trông chờ ở phía Hắc Y vệ.”

 

Quỷ đen:”Không có vấn đề.”

 

Lưu An: “Vậy thì chúng ta nhanh chóng hành động.”

 

Sau đó 1 thông tin chấn động từ triều đình ban bố.

 

Trịnh An Vương tạo phản. Ý đồ giết chết bệ hạ cướp ngôi đã bị chu diệt. Nay phế làm thứ dân, xóa khỏi tộc phả. Những kẻ liên quan đều bị bắt giữ. Kẻ nào dám chống lại, trảm lập quyết.

 

Sau đó một hồi mưa máu lan ra khắp toàn quốc, làm cho lòng người rung động cùng chấn kinh.

 

Đồng thời báo hiệu 1 vị hùng chủ xuất thế.

BÌNH LUẬN

Chưa có gì ở đây hết

Bạn thấy nội dung này hấp dẫn hoặc phù hợp, hãy chia sẻ đến với mọi người cùng thưởng thức!