NẮNG TRONG VƯỜN

DANH SÁCH CHƯƠNG

HIỂN THỊ

Đem con từ phố về lại nơi chôn nhau cắt rốn. Con học ở ngôi trường cấp 2 cách nhà khá xa, tôi thu xếp công việc đưa đón mỗi ngày. Hôm đó cũng không có dự tính gì, nhưng lúc về một mình tự nhiên chạy thật chậm, nhìn ngó nghiêng hai bên đường - để tìm kiếm điều gì không rõ, bỗng nhớ con đường rẽ vô nhà Ngàn, tôi vô thức chạy thẳng vô.

Về lại nhà bạn mà nao nao hồi hộp như lâu lắm mới quay về ngôi nhà thân yêu của mình. Đó là căn nhà mặt tiền lát đá trắng xám, chiếc sân vuông vắn trước cửa vẫn còn đủ cây mận trắng, cây ổi và sau vườn, nắng vẫn vàng tươi, vỡ vụn để hòa mình vào tầng tầng lá.

Đang còn đứng ngắm hoa nọ lá kia thì mẹ Ngàn bước ra. Sau một phút ngờ ngợ, bác gọi đúng tên tôi và kêu vào nhà. Tôi chưa kịp nói gì bỗng nghe tiếng động ở phía sau. Chị Ánh Dương? Đứng đi chậm chạp, nói cưng cứng và đơn đớt như đứa trẻ tập nói chưa sỏi, cách chị mỉm cười với một “người lạ” bỡ ngỡ như người trẻ nhút nhát ngại giao tiếp làm tôi hơi sững. Tôi cảm giác đang có một đứa trẻ cư ngụ bên trong dáng vóc nữ nhân ở tuổi bốn mươi. Có cái gì đó trong tôi vỡ ra từng tảng. Bất động trong giây lát, rồi thấy bất nhã, tôi nói:

- Nhà mình nay đẹp hơn xưa luôn, có đầy đủ hoa, lá, nắng. À, cây chùm ruột ngọt hồi xưa nay còn không chị?

- C…ò…n. Ă… ă…n kh…ô…ng?

Tôi vui vẻ gật đầu. Bác gái nói còn một hộp dưới tủ lạnh, bảo chị xuống lấy lên đãi em.

Nhìn ánh mắt, tôi biết bác cố tình để chị Ánh Dương rời khỏi chỗ một lát cho tiện tâm sự. Bác kể với tính hiền lành yếu đuối, gặp chồng thô bạo cục cằn, kết quả giữa đường đứt gánh vì sau mấy lần lỡ dở (hư thai) đã không còn khả năng sinh nở nữa. Chị vẫn nhẫn nại trong cô đơn tủi hờn ở trọ, đi làm. Lúc bác thấy sự kết nối giữa chị với gia đình ngày càng thưa thớt mới đón xe vô tận nơi; và chứng kiến chị trong trạng thái khuôn mặt buồn rầu, tái xanh như tàu chuối non nên thu xếp đưa về.

Tôi chỉ “dạ” trong tiếng thở dài chứ không biết nói gì. Vừa lúc đó chị Ánh Dương bê hộp chùm ruột lên, tôi ăn ngon lành, hỏi thăm về Ngàn, kể vài nét về mình rồi xin phép về.

*

Tôi ra về, lòng chẳng thể nhẹ nhàng. Khuôn mặt nụ cười của chị Ánh Dương cứ chờn vờn trong tâm trí. Đau! Nhờ đau mà nhớ mồn một những ngày chị em trao đổi sách với nhau cùng đọc.

Không đợi đến dịp nào, Chủ nhật tuần đó tôi chạy lên với chị Ánh Dương liền. Hành lý tôi cầm theo là tập truyện Nắng trong vườn của Thạch Lam. Chẳng có lý do gì rõ ràng, tôi đang làm theo trực giác trái tim. Tôi nhớ mình có đọc ở đâu đó một tài liệu nói rằng sách có khả năng chữa bệnh, đặc biệt bệnh trầm cảm hay bệnh tâm lý gì đó tương tự nên muốn tìm vận may dù biết vị thần may mắn không dễ dàng mỉm cười với bất kỳ ai; nhưng tôi có quyền hy vọng bởi chị Ánh Dương bẩm sinh thích sách.

Chị thấy tôi đến, vẻ có chút vui mừng. Tôi thấy có tín hiệu tích cực dù rất mơ hồ, bèn rủ chị ra vườn, như thể tôi chủ chị khách. Hai chị em ngồi trên bộ ghế đá, để những giọt nắng khẽ khàng đậu trên tóc, trên vai.

- Khu vườn này mà không đọc sách lãng phí thiệt. Từ nay, lúc chở con đi học ở trung tâm Anh ngữ, em sẽ ghé vườn đọc sách.

- Chị… cũng… ra… vườn… mỗi… ngày… nhưng không đọc…

- Tại không có ai mượn/mua sách cho chị đọc đó, nay em về rồi sẽ khác… - tôi nói và cười tự nhiên thành tiếng.

- Lâu rồi, chị…

Chị vẫn nói ngắt quãng từng tiếng như tiếng con gà cục tác nhưng đã trôi chảy hơn. Tôi mỉm cười lạc quan hướng về phía nắng.

BÌNH LUẬN

Chưa có gì ở đây hết