Mãn 12, Ngàn học bên công nghệ thực phẩm rồi vô tuốt Sài Gòn làm, lấy chồng, sinh con. Phần tôi cũng theo chàng xuống phố. Chồng tôi làm chủ cửa hàng thời trang. Đang cơn ăn nên làm ra nên tôi an phận nghỉ việc ở một công ty bánh kẹo mà làm nhân viên cho chồng. Tiếng nhân viên nhưng tôi hạnh phúc vì được “ông chủ” chấp nhận ý tưởng “thay vì ngồi đợi, hãy đọc sách”. Tôi hân hạnh treo cái biển trước cửa: TRONG LÚC ĐỢI NGƯỜI THƯƠNG, BẠN SẼ ĐƯỢC ĐỌC FREE NHỮNG TRANG SÁCH HAY. Có người ủng hộ bảo chắc đây là “phát minh” kinh doanh có một không hai, kẻ không thích lại khịa: trí thức rởm mà cứ cố ra vẻ ta đây không có sách là không sống nổi. Tôi càng “già” càng dễ tính, nói sao cũng cười được, không còn nông nổi để hí hửng hay muộn phiền với phán xét xung quanh nữa. Nhưng hình như có nhiều người có sở thích giống mình nên chuyện “thay vì ngồi đợi người yêu thử đồ hãy đọc sách” được một số khách quen vì yêu thích mà lan tỏa. Kết quả tôi đã tạo cho mình một lượng khách quen nhất định.
Công việc đang thuận buồm xuôi gió thì đùng cái tôi phát hiện chồng có tình nhân. Bất ngờ hoảng hốt như một cơn mê sảng. Sự việc bại lộ, anh nhờ “chuyên gia” tiến hành thủ tục ly hôn gọn lẹ. Chẳng còn cách nào, tôi đem con về lại quê mẹ rồi gặp lại chị Ánh Dương trong một buổi sáng đầy nắng như đã kể.
*
Tôi viết câu chuyện này sau khi trở về từ khu vườn đầy hoa và nắng cùng cuốn sách Tâm hồn cao thượng của Edmondo De Amicis trên giá sách cũ kỹ và sạch sẽ của chị Ánh Dương đã bị giá lạnh từ lâu. Tôi nói với chị lần sau lên em sẽ đem cho chị một cuốn trứ danh. Chị trả lời bằng cách mỉm cười.
Đẹp quá nụ cười hồn nhiên như nắng, tôi nghĩ ngay đến quyển Chữa lành đứa trẻ bên trong bạn của Charles Whitfield cho lần gặp tiếp theo ở tại khu vườn đầy hoa nắng này. Chẳng phải sách có công năng ban cho chúng ta đặc ân hy vọng và mơ ước.
Nguyễn Thị Bích Nhàn/Báo Giác Ngộ