ĐIỆP VỤ TỬ THẦN

DANH SÁCH CHƯƠNG

HIỂN THỊ

Bóng đêm như mực. 1 chiếc ô tô màu đen đi xuyên qua 1 con đường nhỏ, 2 bên có những hàng cây cổ thụ lớn. Chiếc xe đi tới 1 căm nhà gỗ 2 tầng cũ kỹ thì dừng lại. Từ trên chiếc xe 2 người đàn ông từ trên chiếc xe đi xuống. 2 người mặc áo khoác đen, bên hông mang theo 1 khẩu súng ngắn, dáng đi toát ra khí thế của quân nhân sát phát, xen lẫn chút mùi vị của đồ tể.

 

2 người đi đến cổng của tòa nhà, ở đó có 1 người đàn ông khác cũng mặc áo khoác đen. trên thân mang 1 khẩu súng tiểu liên như có nhiệm vụ canh giữ bên ngoài tòa nhà. Khi thấy 2 người đàn ông từ trên xe đi tới, người đàn ông đứng nghiêm sau đó đưa tay mở ra cánh cửa căn nhà mời 2 người đi vào. 2 người đàn ông đi thẳng vào trong ngôi nhà.

 

Khi đi vào trong ngôi ngà 2 người đi tới phòng khách nằm cách cánh cửa chừng 10 m, liền nhìn thấy 1 người phụ nữ trẻ tuổi đang bị chói chặt trên 1 cái bàn lớn, 2 tay, 2 chân bị dây thừng chói chặt vào 4 góc của cái bàn. Trên người mặc 1 cái áo sơ mi đã bị xé rách 1 bên, lộ ra 1 bên vú thâm tím, thân dưới không mặc gì, khuôn mặt bị đánh đập xưng vù, biến hình, trên thân cũng mang đầy vết thương. Người phụ nữ hơi thở chỉ còn thoi thóp. Trên bàn đặt 1 cái đèn dầu chập chờn như chính sinh mạng của nàng vậy

 

Đứng xung quanh cái bàn là 3 người đàn ông, trong đó 1 người đàn ông mang vài vết sẹo trên mặt, bên cạnh người đàn ông là 1 cái bàn nhỏ trên đó để đầy dụng cụ tra tấn, trong đó có 1 nữa đã thấm đẫm vết máu. 1 gã đàn ông trẻ hơn chỉ chừng 30 tuổi khuôn mặt mang đầy vẻ bỉ ổi, đang nhìn chăm chăm vào hạ thân của người phụ nữ. Gã còn lại là 1 người đàn ông trung niên mang theo 1 bộ ria mép, dáng vẻ cương nghị.

 

Khi 3 người nhìn thấy 2 người đàn ông đi vào thì liền giơ tay chào, miệng đồng thanh hô:” trưởng quan”.

 

Người đàn ông trung niên được gọi là trưởng quan hướng về phía người đàn ông trung niên mang ria mép hỏi:”Nó đã khai gì chưa?”

 

Người đàn ông mang ria mép:”Đã dùng gần hết biện pháp tra tấn. Nhưng cô ta vẫn chưa khai gì? Bọn quân kháng chiến này đứa nào cũng cứng đầu như vậy. Hiện tại phải tạm dừng 1 chút nếu không cô ta sẽ chết mất. “

 

Trưởng quan:”Cho cô ta nghỉ nữa ngày. Dùng thuốc cho cô ta duy trì sự sống. Đây là nguồn tin quan trọng không thể để đoạn mất. “

 

Người đàn ông mang ria mép:”Tuân lệnh. “

 

Trưởng quan nhìn về phía tên trẻ tuổi giọng nói nhỏ nhưng mang đày vẻ uy hiếp:”Còn ngươi, cái gì cũng phải đợi đến khi lấy được thông tin. Cô ta như không thể khai được nữa thì ngươi sẽ thay cô ta trên cái bàn đó. “

 

Gã đàn ông trẻ:”Vâng...vâng. Trưởng quan yên tâm. Thuộc hạ sẽ kiềm được.”

 

Trưởng quan:”Chỉ cần có thể diệt được bọn chuột trong Thượng Đô. Vậy thì bọn quân Việt sẽ trở thành kẻ mù, câm, điếc. Đến lúc đó diệt hết bọn chúng chỉ còn là vấn đề thời gian mà thôi. Đến lúc đó đại Ngô đế quốc sẽ nuốt hết Việt quốc. Mỗi người ở đây đều có thể trở thành anh hùng của đại đế quốc.  “

 

Nghe xong lời này những kẻ còn lại không khống chế được mà nhoẻn miệng cười.

 

Bất chợt bên ngoài vang lên 1 tiếng rầm như có vật nặng rơi xuống đất. 5 người cảm thấy kỳ lạ.

 

Người đàn ông mang ria mép lên tiếng:”Ha Zhou, chuyện gì xảy ra ngoài đó?”

 

Không có tiếng trả lời.

 

5 người cảm thấy không ổn. Cả 5 đều đồng thời rút súng ra chuẩn bị chiến đấu. Tất cả đều cầm súng ngắn, chỉ riêng gã mặt sẹo cầm lấy 1 khẩu shotgun. Cả 5 quỳ xuống, cố gắng hạ thấp thân người tránh bị đạn bắn. Viên trưởng quan ra hiệu cho trên trẻ tuổi đi tới bên cạnh cửa sổ gần cổng để nhìn tình hình bên ngoài. Đồng thời hắn cũng ra lệnh cho tên mang ria mép đi lên trên lầu quan sát mọi thứ từ trên cao. Còn hắn cùng tên đàn ông đi cùng cùng tên mặt sẹo thì ở dưới lầu. Tên tùy tùng đi theo cũng tiến sát đến cạnh cửa, súng hướng về phía cửa. Tên mặt sẹo thì đi đến 1 cái cửa sổ khác nhìn về phía bên ngoài.

 

Viên trưởng quan nắm lấy cái đèn dầu đặt trên bàn thổi tắt.

 

Khi tên trẻ tuổi đi đến cạnh cửa sổ và nhìn ra phía bên ngoài thì hắn nhìn thấy kẻ tên Ha zhou đã nằm dưới đất, trên người có 2 mũi tên cắm trên mặt. 1 mũi tên cắm vào cỗ, 1 mũi tên thì cắm vào ngay mặt. Nhìn thấy tình hình như vậy hắn liền cúi thấp người xuống không dám nhìn nhiều, vội cúi thấp đầu xuống.

 

Trưởng quan:”Thế nào?”

 

Tên trẻ tuổi:”Hắn bị hạ rồi. Bị trúng 2 mũi tên. Có thể là quân du kích.”

 

Trưởng quan:”Bọn chúng đúng là càng ngày càng to gan. Có lẽ chúng muốn cứu cô ta nên mới hành động liều lĩnh như vậy.”

 

Tên trẻ tuổi:”Vậy thì...”

 

Tạch. Tạch.......

 

1 loạt dạn súng tiểu liên vang lên, tiếng đạn găm vào gỗ, tiếng kính vỡ từ trên lầu vọng xuống. Cộng thêm là tiếng vật nặng rơi xuống.

 

Tên trưởng quan hướng về phái trên lầu nói to:”Lam Chi, không sao chứ.”

 

Tên ria mép:”Trưởng quan, còn không sao. Bọn chúng có tiểu liên. Ngài cẩn thận.”

 

Tiếng hắn vừa vang lên thì tiếng kính vỡ từ dưới nhà vang lên. 2 cái cửa sổ nằm 2 bên cánh cửa đông thời vỡ ra. 2 vật thể đen nhỏ bay vào, sau đó rơi xuống nền nhà. 1 cái rơi ngay cạnh tên trẻ tuổi, 1 cái rơi cách tên tùy tùng chừng 5m. Khi nhìn thấy rõ vật rơi vào tất cả chừng to mắt là 2 quả lựu đạn. Tên trưởng quan và tên mặt sẹo vội nấp vào vật che chắn bên trong phòng khách. Tên tùy tùng vội vã chạy tránh vào trong phòng khách. Còn tên trẻ tuổi thì không kịp làm gì. Quả lựu đạn nằm ngay vị trí của hắn.

 

2 tiếng nổ vang lên đồng thời. Nổ tung vị trí của tên đàn ông đi cùng viên trưởng quan. Còn tên trẻ tuổi lập tức bị lự đạn nổ chết. Khi e kẻ kia ló đầu ra nhìn lại thì đã thấy tên trẻ tuổi đã nằm sõng soài dưới đất, cơ thể bị lựu đạn xé nát và cháy xém 1 phần. Cơ thể bất động.

 

Tên ria mép ở trên lầu khi nghe thấy tiếng nổ ở dưới lầu liền biết kẻ địch bắt đầu tấn công vào trong nhà. Hắn vội vã bò tới cạnh cửa sổ, từ từ hé mắt ra ngoài nhìn. Trong tầm mắt hắn nhìn thấy 2 cái vật thể tròn nhỏ nằm ngay cạnh 2 gốc cây lớn, có lẽ là quân địch đang rướn đầu nhìn về phía căn nhà. Không do dự hắn nhanh chóng hướng súng về phía 2 vật nhỏ mà hắn tưởng là đầu của 2 người. Bắn liền mấy phát.

 

Bàng. Bằng. Bằng,,,,,

 

Bắn xong hắn vội vã rụt người lại, ẩn nấp bên cạnh cửa sổ. Hắn không nghe thấy tiếng kẻ địch kêu lên. Trong không gian yên tĩnh của bóng đêm chỉ 1 tiếng kêu nhỏ cũng có thể để người cách 100m nghe rõ. Nhất là hắn lại là quân nhân xuất thân. Thính giác mạnh hơn người thường. Hắn cũng không nghe thấy tiếng súng kẻ địch phản kích.

 

Chờ qua mấy giây, hắn lại ghé mắt qua cửa sổ nhìn ra bên ngoài, nhìn về phía mấy gốc cổ thụ, 2 vật tròn vẫn ở đó. Hắn nhận ra đó không phải kẻ địch.

Bất chợt.

 

Tạch. Tạch. Tạch....

 

1 loạt đạn tiểu liên vang lên. Sau đó hắn mắt tối sầm. Không còn động đậy nữa.

 

1 loạt súng tiểu liên đã nhắm ngay vị trí của tên ria mép ẩn nấp mà bắn tới. Bức tường gỗ cũ kỹ, không chống lại được sức công phá của loạt đạn tiểu liên. Nhanh chóng hạ gục tên ria mép.

 

Ở dưới lầu nghe thấy tiếng tiểu liên và tiếng vật nặng rơi xuống nền nhà viên trưởng quan nhận ra tên ria mép ở trên lầu đã bị bắn hạ.

 

Trong bóng đêm 3 người nhìn nhau, thở nhẹ. Đợi chờ động thái bên ngoài của kẻ địch.

 

Qua nữa phút vẫn không có gì xảy ra. Viên trưởng quan liền ra lệnh cho tên tùy tùng cùng với mình hướng súng nhắm ngay phía cửa, đồng thời hắn ra hiệu cho tên mặt sẹo hướng về phía cái cửa sổ ở ngay cạnh hắn. 2 tên hiểu rõ, viên trưởng quan định cùng tên đi theo bắn nghi binh cho hắn thoát ra từ đường cửa sổ ra bên ngoài. Có như vậy mới dành lại được thế chủ động.

 

Viên trưởng quan liền bóp cò bắn liền mấy phát, tên tùy tùng cũng đồng thời bắn theo.

 

Bằng. Bằng.....

 

Cánh cửa bị đục thủng mấy lỗ.

 

Ngay khi tiếng súng vang lên tên mặt sẹo lập tức lấy báng súng đập vỡ cái cửa sổ sau đó bắt đầu leo ra ngoài.

 

Nhưng khi hắn chỉ mới nhô đầu nhìn ra ngoài. 1 cánh tay lập tức vươn ra túm lấy tóc hắn giật mạnh xuống khiến đầu hắn chúi xuống. Cơ thể mất thăng bằng. Nữa thân trên hướng xuống phía dưới mặt đất. Nữa thân dưới thì vẫn còn ở bên trong, 2 chân hướng lên vùng vẫy.

 

Hắn cố xoay đầu lên thì nhìn thấy 1 kẻ mặc áo khoác đen đang dùng 1 tay nắm lấy đầu hắn. Tay còn lại giơ lên cao, đang cầm 1 con dao sáng loáng.

 

Hắn chỉ kịp thét lên 1 tiếng:”Không.”

 

Lưỡi dao sắc lẹm cắm phậm vào gáy hắn. Lưỡi dao đâm liền đâm mạnh vào gáy hắn, đâm xuyên qua da thịt, xuyên qua ngay cạnh mép đốt sống cổ, rồi đâm xuyên qua cuống họng hắn. Hắn chỉ có thể dùng tay cố bịt chặt vết thương nhưng vết thương quá hiểm, máu từ cổ họng hắn không ngừng tuôn ra. Hắn không thể thốt ra thêm được lời nào nữa.

 

Viên trưởng quan cùng tên tùy tùng nghe thấy tiếng động liền quay người lại thì thấy tên mặt sẹo đã bị giết chết. Cả 2 lập tức hướng súng về phía bức tường bên cạnh cửa sổ bắn thẳng. Đạn xuyên qua tường gỗ. Cả 2 có thể nghe thấy tiếng đạn găm vào vật thể sau đó là tiếng vật nạng rơi xuống đất. Cả 2 liền biết mình đã băn s trúng kẻ địch.

 

Cả 2 đợi chừng 1 phút xem động tĩnh bên ngoài. Khi không nghe thấy tiếng động gì viên trưởng quan, ra lệnh cho viên tùy tùng tiến tới cửa sổ quan sát.

 

Viên tùy tùng liền từ từ tiến tới cửa sổ, áp sát vào bờ tường gỗ cạnh cửa sổ. Nghiêng người , ghé mắt nhìn ra ngoài thì thấy 1 xác người mặc áo khoác đen đang nằm dưới đất. Hắn ghé mắt nhìn thấy bên ngoài thì không thấy bóng dáng kẻ địch khác. Liền hướng mặt về phía viên trưởng qua, tay làm động tác cắt cổ nhằm báo cho viên trưởng quan địch nhân đã bị bắn chết. Viên trưởng quan lúc này mới đứng dậy.

 

Bất chợt.

 

Đoàng. Đoàng. Đoàng.

 

3 tiếng súng chát chúa vang lên, viên tùy tùng đổ gục xuống ngay lập tức.viên trưởng quan nhanh chóng áp sát người về phía bức tướng ngay cạnh cửa, súng hướng về phía cửa sổ bắn liền 2 phát.

 

Bằng. Bằng.

 

2 tiếng súng vang lên vẫn không có động tĩnh gì xảy ra. Chợt hắn nghe thấy có tiếng vật gì rơi ngay chân, hắn liền hướng mắt nhìn xuống liền thấy 1 quả lựu đạn. Hắn vội né tránh. Lựu đạn nổ, viên trưởng quan bị lựu đạn nổ thương chân trái. Hắn ngã xuống dưới đất. Nhưng rất nhanh hắn xoay người lại hướng súng về phía cửa. Nhưng hắn đã nhìn thấy 1 cánh tay cầm 1 khẩu súng ổ quay nhắm về phía hắn, và nửa khuôn mặt của kẻ địch đang ghé mắt nhìn vào.

 

Đoàng. Đoàng. Đoàng.

 

3 tiếng súng vang lên đạn xuyên qua tay phải cầm súng của viên trưởng quan. 2 viên còn lại thì bắn trúng vào ngực hắn.

 

Hắn cố lấy sức vương tay về phía mấy con dao tra tấn lúc trước còn đặt trên cái bàn nhỏ, lúc này đã rơi xuống dưới đất. Hắn nắm chặc 1 con dao sau đó hướng về phía cửa. Hắn liền nhìn thấy 1 người đàn ông mặc áo khoác đen, đeo mặt nạ quỷ che hết nữa mặt dưới. Đôi mắt chứa đầy sát khí nhìn chằm chằm về phía hắn. Hắn giơ dao lên ý đồ tự vệ.

 

Dịch nhân nhìn hắn chừng vài giây sau đó cầm súng lên. Viên trưởng quan tưởng rằng hắn sắp bị bắn chết thì chỉ thấy tên địch nhân này đang rút vỏ đạn ra khỏi khẩu súng lúc sau đó lắp từng viên đạn mới vào ổ quay của súng. Sau đó cất súng trở lại vào bao súng bên hông. Sau đó hắn từ say hông rút ra 1 con dao. Hắn cầm ngược con dao.

 

Viên trưởng quan liền biết địch nhân của hắn sắp động thủ. Hắn liền giơ dao lên để tự vệ. Người đàn ông mang mặt nạ lao tới, hắn giơ 1 chân lên giẫm thẳng lên cái chân đang bị thương của viên trưởng qua. Viên trưởng quan đau đớn hét lên 1 tiếng. Người đeo mặt nạ đã nắm lấy cái tay đang cầm dao của hắn, sau đó lấy dao đâm mạnh, máu từ cánh tay trào ra, chảy ướt đẫm mặt hắn. Hắn cái tay đó xem như bị phế.

 

Viên trưởng quan cảm thấy bất lục ngừng giãy dụa, chờ đợi cái chết. Nhưng gã đeo mặt nạ vẫn không ra tay mà từ trên cao nhìn xuống hắn.

 

Viên trưởng quan:”Ngươi còn làm gì? Còn không nhanh chóng giết ta. Quân nhân có thể chết, không thể bị nhục.”

 

Người đeo mặt nạ:”Chen trưởng quan. Kẻ như ngài cũng có thể thốt ra lời này sao. Hành động của ngươi cái nào cho ta thấy ngươi là quân nhân a.”

 

Viên trưởng quan:”Ngươi... là ngươi. Sao lại... có thể...”

 

Người đeo mặt nạ:”Chen trưởng quan. Đã ngươi thích dày vò người khác đến vậy. vậy thì bản thân cũng hưởng thụ 1 chút đi.”

 

Viên trưởng quan sợ hãi hét lện:”Không. Đừng.... đừng..... tha cho ta đi....”

 

Nhưng người đeo mặt nạ đã nhặt lên con dao lúc này viên trưởng quan làm rơi xuống.

 

1 tay nắm lấy lỗ tai của hắn, tay kia cầm dao cắt xuống. Hắn cắt không phải 1 nhát đứt lìa mà là cắt từng nhát nhẹ nhàng, khiến cho viên trưởng quan có thể cảm nhận được vết thương đang từ tai tới. Hắn kêu thét thê thảm. Sau khi cắt xong, người mang mặt nạ lại chuyển sang tai còn lại. 2 tai xong đến cái mũi.

 

Tiếng hét liên tục vang lên, viên trưởng quan không ngừng giãy dụa, la hét. Người đeo mặt nạ dùng đũ hình cụ tra tấn hắn cho đến khi viên trưởng quan hoàn toàn ngừng dãy dụa cũng ngừng thở. Lúc này người đeo mặt nạ mới dừng lại. Lúc này viên trưởng quan đã hoàn toàn biến dạng, ngay cả cha mẹ hắn cũng không nhận ra hắn là ai.

 

“Vô dụng. Còn chưa đủ để ta tận hứng.”

 

Sau đó người đeo mặt nạ cởi áo khoác, che lên người người phụ nữ bị trói ở trên bàn. Cắt đứt mấy sợi dây buộc tứ chi người phụ nữ. Sau đó bế người phụ nữ đi ra ngoài. Đi tới chỗ chiếc xe mà lúc đầu viên trưởng quan lái tới. Hắn để người phụ nữ nằm ở ghế sau. Còn hắn đi tới ghế lái. Lái xe đi.

 

Khi ánh đèn xe đi xa chỉ còn để lại căn nhà gỗ lúc này đã tan nát cùng mấy xác chết bị bóng đêm bao trùm trong tĩnh lặng.

BÌNH LUẬN

Chưa có gì ở đây hết