Lúc này Chen Dang đang cùng mấy tên lính ngồi ăn phở do Hà Chấn nấu cho trong lúc đợi chờ đám thuộc hạ đem Hà Nguyệt trở về. Hà Chấn vừa phục vụ bọn chúng vừa cầu cho con gái mình có thể trốn thoát, nếu con gái hắn có mệnh hệ gì , hắn cũng không sống nổi.
Chen Dang:”Mẹ kiếp. Chỉ đuổi theo 1 con đàn bà vậy mà lâu như vậy. Bọn này càng lúc càng không được việc.”
1 tên lính giọng hèn mọn, lại dâm tà:”cái này chứng tỏ cô ta là 1 liệt nữ a. loại này liệt nữ chơi mới sướng a. thuần phục lại càng co thành tựu a.”
Chen Dang:”Ha ha. Ngươi nói cũng đúng. Ta nhìn dáng vẻ cô ta, cho dù tất cả chúng ta cùng lên sẽ không hết chơi nhanh vậy. Ha ha....”
Hắn giọng cười khả ố vang vọng 1 góc phố nhỏ. Mấy tên lính nghe xong cũng phụ họa cười theo.
Hà Chấn nghe những lời này 2 tay nắm chặt. Mắt liếc con dao cắt thịt đặt ở bên, hắn quyết tâm nếu con gái mình bị bắt được, dù liều mạng cũng phải giết ra 1 dường máu cho con gái mình chạy thoát.
Lúc này bỗng từ phía ngõ nhỏ vang lên tiếng bước chân.
Chen Dang lúc này đang quay lưng lại với ngõ nhỏ. Khi nghe thấy tiếng bước chân. Hắn liền lên tiếng:”Cuối cùng cũng trở lại. Máu đem con đàn bà dó tới đây cho ta.
Hà Chấn nắm lấy con dao chặt thịt chuẩn bị ra tay.
Còn mấy tên lính nghe thấy lời này cũng cười bỉ ổi mà đứng dậy đi về phía ngỏ nhỏ. Nhưng chợt chúng liền khựng lại, nhìn chằm chằm về phía ngõ nhỏ.
Chen Dang nhận ra khác thường nhìn về phía 1 tên lính lúc này đang nhìn về phía ngõ ngỏ, khuôn mặt hiện nét sợ hãi. Hắn cảm thấy không ổn vội quay người lại. Hắn liền nhìn thấy 1 gã đàn ông mặc đồ vét đen, mang mặt nạ che nữa mặt dưới, 2 tay kẻ đó cầm 2 khẩu súng ổ quay đang chĩa thẳng về phía bọn hắn. Hắn vội vã sờ lên khẩu súng ngắn bên hông . Ý đồ rút ra phản kháng.
Nhưng không để Chen Dang kịp rút súng ra. Người đàn ông đã ra tay trước. 2 khẩu súng trong tay nhắm thẳng về phía đám người Chen Dang bóp cò.
Đoàng. Đoàng. Đoàng......
Đạn bay ra khỏi nòng súng bay thẳng về phía đám người Chen Dang. Bọn hắn bị lúc đạo của viên đạn đánh bật ngửa ra sau, xô đổ cả bàn ghế ở sau lưng. Máu từ vết thương trào ra. 2 tên lính chết ngay tại chỗ. 2 tên còn lại 1 tên bị thương nặng, 1 tên thì bị thương nhẹ vẫn còn động đậy , kêu rào được. Riêng Chen Đang hắn 2 tay và 2 chân đều bị trúng đạn, nằm vật trên nền đất, ánh mắt vẫn chằm chằm nhìn về phía kẻ bắn hắn.
Sau khi bắn hết đạn, kẻ bắn súng bỏ khẩu súng bên tay trái vào bao, sau đó mở chốt ổ quay của khẩu súng bên tay phải, hất bỏ mấy viên đạn trong tròng súng ra cho chúng rơi dưới đất. Sau đó từ từ nhét từng viên đạn vào ổ quay. Động tác của hắn thành thạo mà nhàn nhã như thể đang dạo chơi trong công viên. Sau khi thay đạn xong hắn bỏ khẩu súng vào bao súng bên hông phải. Sau đó rút khẩu súng bên hông trái ra, là đông tác tương tự. Hắn vừa thay đạn vừa bước về phía đám người Chen Dang.Chen Dang vẫn nhìn chằm chằm về phía hắn.
Khi bóng đen tiến đến gần đám người Chen Dang đang nằm dưới đất. Hắn giơ khẩu súng vừa thay đạn xong về phía 2 tên lính đang nằm dưới đất. Tên lính bị thương nhẹ vội kêu lên xin tha, nhưng không có gì dùng, 1 tiếng súng vang lên, tiếng kêu im bặt. Sau đó nòng dúng lại hướng về phía tên bị thương nặng, lại 1 tiếng súng vang.Sau khi làm xong tất thảy, hắn nhìn về phía Chen Dang, ánh mắt mang chút nghiền ngẫm, hơi pha 1 chút trêu tức.
Chen Dang cảm thấy lạnh cả người vì hắn có thể cảm thấy kẻ này tuyệt không phải quân kháng chiến bình thường, quân kháng chiến bình thường sẽ không hành động lộ liễu, lại có biểu hiện trêu tức như vậy. Hắn cảm thấy kẻ này không phải vì kháng chiến mà giết người, mà vì thuần túy giết chóc. Hắn giống như tử thần đòi mạng.
Lúc này Hà Nguyệt mới từ ngõ nhỏ đi ra, trên thân mặc cái áo khoác dài mà tử thần vừa cho chạy ra. Khi nhìn thấy tình hình, nàng liền chạy tới chỗ cha của mình. 2 người kêu khóc mà ôm lấy nhau.
Sau đó Hà Chấn chạy tới gần chỗ tử thần quỳ xuống. Vừa khóc vừa nói:”Cám ơn, cám ơn ân nhân. Ân này 2 cha con ta cả đời không quên.”
Hà Nguyệt cũng vội chạy tới bên cạnh cha mình dập đầu cảm tạ.
Tử thần nhìn về phía 2 người. Sau đó lấy tay phải chỉ về phía 2 người. 2 người nhìn về phía hắn. Hắn liền ra dấu cho 2 người nhanh chóng rời đi. Sau đó chỉ tay về hướng bắc, đó là hướng chỉ về trung tâm thành phố, nơi đặt bộ chỉ huy quân Ngô tại Thượng Đô. Lúc đầu 2 người không hiểu, nhưng Hà Nguyệt tưởng tượng hướng mà ân nhân chỉ có cái gì. Nàng liền chợt hiểu, hắn đây là muốn nói quân Ngô sắp chạy tới, nói 2 cha con nàng mau rời khỏi nơi này. Nàng liền nói với Hà Chấn, Hà Chấn chấn kinh vội vã đứng dậy, chạy về phía xe đẩy, nhanh chóng rời đi. Hà Nguyệt vừa giúp cha vừa nhìn về phía bóng hình đó, cố gắng ghi nhớ hình ảnh của hắn. Nàng cũng nắm chặt cái áo mà hắn khoác trên người nàng. Từ nay trở đi nó là vật quý giá nhất đời nàng.
2 cha con khuất dáng sau 1 cái ngõ nhỏ.
....
2 sau khi 2 cha con biến mất. Tử thần nhìn về phía Chen Dang. Chen Đang ánh mắt co lại.
Chen Dang vội vã hét lên:”Ta là cháu của đại tướng Chen Chu. Nếu ngươi giết ta, bác của ta sẽ không tiếc bất cứ giá nào truy sát ngươi. Chỉ cần ngươi tha ta, ta có thể cho ngươi quan cao lộc hậu, vàng bạc mỹ nữ, muốn gì có đó, không cần phải trốn chạy như chuột....”
Chen Dang nêu ra 1 đống lợi ích.
Nhưng tử thần không quan tâm đến hắn. Vẫn hài hước nhìn hắn. Sau đó từ từ đưa chân lên, sau đó đặt lên ngang miệng hắn. Chen Dâng chỉ có thể ầm ừ mấy tiếng trong miệng. Tiếng càng ngày càng gấp gáp. Tử thần bắt đầu vận lực, đẩy từ từ mặt hắn sang 1 bên. Cho đến khi 1 tiếng rắc vang lên, Chen Dang tắt thở. Hắn đã bị bẻ gãy cổ.
Sau khi làm xong, tử thần thay 2 viên đạn vừa rồi dùng để bắn 2 tên lính ra. Sau đó bỏ súng lại vào bao. Sau đó ngồi xuống cái ghế vẫn còn đang đặt ở đó. Hắn rút khẩu súng trường sau lưng ra bắt đầu nạp đạn vào súng. Khẩu súng này có thể chứa được 8 viên đạn.
Sau khi nạp đạn xong. Hắn để súng lên trên chân mình bắt đầu chờ đợi.
Không để hắn đợi lâu, chỉ 1 lúc sau đã có 1 loạt tiếng bước chân từ hướng bắc của con đường vang tới, đây là 1 toán lính Ngô đang tuần tra gần đấy, nghe thấy tiếng súng liền vội vã chạy tới.
Tử thần đứng dậy, đi tới 1 góc tường nhìn về phía hướng đám quân đang chạy tới hắn có thể nhìn thấy từ xa hơn 20 tên lính Ngô đang vội vã chạy tới.
Hắn lập tức để khẩu súng trường dựa vào bờ tường , sau đó từ bên hông rút ra 3 quả lự đạn chờ đợi.
Khi kẻ địch còn cách chừng 50 m. hắn rút chốt rồi ném liên tục 3 quả lựu đạn về phía đám lính.
Toán lính đang gấp rút chạy tới, cộng thêm con đường khá tối vì vậy còn chưa kịp nhìn rõ cái gì đã thấy 3 vật thể nhỏ bằng nắm tay bay về phía bọn chúng. Khi 3 vật thể chỉ còn cách chúng chừng 5m, chúng mới nhìn rõ đây là lựu đạn.
Viên chỉ huy vội vã hét to:”lự đạn.”
Nhưng đã không kịp, 3 quả lự đạn phát nổ ngay giữa đội hình, xé tan đội hình. Hơn 1 nữa toán lính bị nổ chết hoặc bị vết thương đủ kiểu chỉ còn mấy tên lính còn có thể chiến đấu. Tiếng kêu thảm thiết vang lên.
Tử thần nhặt khẩu súng trường lên, nhắm thẳng về phía đám lính bóp cò.
Đoàng. Đoàng. Đoàng .....
Hắn liền bắn hết 1 băng đạn. Sau đó nhanh chóng thay 1 băng đạn mới vào súng. Hắn lại lấy thêm 1 quả lự đạn sau đó ném về phía đám quân đang quằn quại, lại tiếng nổ vang lên, tiếng la hét ít đi nhiều. Hắn bắt đầu lao lên, tiến về phía trước mấy m. nấp vào 1 cái cột điện nhắm về phía mấy tên lính còn đang đang còn có thể chiến đấu. Bóp cò lại có vài tên lính ngã xuống. Hắn lại ném thêm 1 quả lựu đạn 1 tiếng nổ vang lên.
Sau tiếng nổ hắn lao lên phía trước. Tiến sát đến chỗ đám lính với xác chết vương vãi khắp nơi, máu nhuộm đỏ cả con đường. 1 tên lính còn sống khi nhìn thấy bóng dáng của tử thần vội vã đưa súng lên nhắm về phía hắn. Nhưng tử thần nhanh hơn, bắn trước. 3 phát đạn vang lên, tên lĩnh ngã gục. 1 tên lính khác lại lao lên, nắm chặt khẩu súng trưởng gắn lưỡi lê sáng loáng nhắm thẳng về phía hắn lao tới.
Tử thần không sợ hãi, liền dùng nóng súng gắn lưới lê của mình gạt mạnh lưới của tên lính sang bên phải, sau đó xoay người áp sát hông phải của tên lính. Khẩu súng trong tay cũng xoay theo. Báng súng hướng về phía mặt tên lính. Hắn vận lực đập mạnh báng súng về mặt tên lính, khiến hắn ngã ra sau. Không chần chừ 1 giây, hắn cắm lưỡi lê xuống mặt tên lính, đâm liền mấy nhát, tên lính giãy dụa vài cái rồi ngừng hẳn.
Tử thần lại nạp mấy viên đạn mới vào súng sau đó nhắm thẳng về phía mấy tên lính chỉ bị thương nhẹ bóp cò, kết liễu bọn hắn. Còn những tên bị thương nặng kiểu gì cũng chết thì hắn không ra tay, để bọn chúng đau đớn 1 chút. Hắn lại từ bọn lính láy thêm 1 ít đạn dược. Sau đó ẩn vào 1 bên tường, đợi chờ toán lính tiếp theo.
Đêm còn rất dài.
....
Tại tòa thị chính thành phố Thượng Đô. Nơi đặt bộ chỉ huy Ngô quân.
Trong phòng của Chen Chu tư lệnh quân chiếm đóng.
Chen Chu cầm lấy 1 xấp giấy quăng thẳng về phía mặt mấy tên sĩ quan đang đứng trước mặt hét to:”Đến giờ vẫn chưa tìm ra tên hung thủ giết chết em trai ta. Các ngươi là làm cái gì ăn.”
Li Bo, trưởng cơ quan tình báo lên tiếng:”Báo cáo tư lệnh, kẻ ra tay rát gọn gàng. Dấu vết để lại rất ít vì vậy vẫn không xác định được kẻ ra tay là ai. Ngay cả bóng dáng của nữ nhân kia cũng không tìm được.”
Chen Chu:”Chắc chắn là quân kháng chiến ra tay. Trong cái thành Thượng Đô này vẫn còn rất nhiều chuột. Ta không quan tâm các ngươi dùng biện pháp gì. Phải moi bằng hết bọn chuột đó ra. Ta chỉ cho các ngươi nửa tháng còn không tìm được tất cả về quê chăn vịt cho ta.”
3 người đứng nghiêm chào, hô to:”Tuân lệnh.”
Bất chợt cửa phòng mở ra, 1 viên sĩ quan chạy vào.
Chen Chu nhíu mày nhìn về phía hắn hỏi:”Có chuyện gì?”
Sĩ quan:”Bao cáo tư lệnh, tại thành phía nam nổ ra giao tranh. Đã có 2 toán lính của quân ta đã mất liên lạc. Nghi là đụng độ phải quân kháng chiến.”
Chu Chen giật mình nhìn về phía bản đồ được treo trên tường. Sau đó quay về phía đám người Li Bo, hét lên:”Chắc chắn là đám quân du kích rồi, nhanh chóng điều 1 trung đoàn đến đó tiêu diệt bọn chúng cho ta.”
Li Bo:”Tuân lệnh.”
Viên sĩ quan vẫn chần chừ chưa đi.
Chen Chu nhíu mày hỏi:”Còn có chuyện gi?”
Viên sĩ quan:”Báo cáo trong 2 toán quân bị mất liên lạc có cháu của ngài Chen Dang.”
Chen Chu mắt co rụt lại, cảm thấy không tốt. Hét lớn:”Tại sao bây giờ mới báo. Điều 1 lữ đoàn đến đó cho ta phải đưa bằng được cháu ta về đây nếu không tất cả các ngươi chuẩn bị mà ra tòa án binh. Ra lệnh giới nghiêm phong tỏa toàn thành”
Đám người Li Bo vội vã chạy ra ngoài.
Cả thượng đô trở nên ầm ĩ, từng đơn vị quân Ngô tiến về phía thành nam. Toàn bộ Thượng Đô có 1 đêm không ngủ.