Thượng Đô.
Trên 1 con phố nhỏ cũ kỹ, ánh đèn điện chập chờn có 2 cha con đang bán phở cho vài vị khách ăn khua. Người cha là Hà Chấn mang râu quai nón, ước chừng 50 tuổi. Người con gái tên Hà Nguyệt chừng 20 tuổi, dung mạo khá là xinh đẹp, khuôn mặt không trang điểm nhưng lại thể hiện được nét thanh thuần của người con gái quê.
Trong đám khách đang ăn khuya có 1 vị công tử ăn mặc sang trọng, áo vét thẳng thớm mới tinh, toát ra khí chất của nhà giàu có. Hắn là Lâm Văn, con thứ 3 của Lâm gia, vốn nổi tiếng ở Thượng Đô là tên ăn chơi khét tiếng lại không có nghề nghiệp gì. Lâm gia là 1 trong 10 đại gia tộc lớn của Thượng Đô, do có mối làm ăn lớn với Ngô quân đang chiếm đóng vì vậy dù hắn gây ra bao nhiêu chuyện rắc rối cũng không ai dám ý kiến gì về hắn.
Khi người con gái bưng chén bát đi ngang qua thì Lâm Văn đưa tay nắm lấy tay của cô gái. Cô gái giật mình hét lên, nàng cũng sợ hãi làm cho chén bát rơi vỡ xuống đất.
Hà Nguyệt:”Lâm công tử xin bỏ tay ta ra.”
Lâm Văn:”Nàng sao phải sợ hãi như thế. Chúng ta cũng chẳng phải xa lạ gì. Chỉ cần nàng chịu theo ta, vậy thì không cần phải suốt ngày ở nơi bán thỉu này bán quán, cha nàng cũng không phải chịu khổ cực, chỉ cần ở nhà hưởng phúc là được.”
Hà Nguyệt:”Đa tạ công tử ưu ái, nhưng ta có người trong lòng không thể theo ngài được.”
Lâm Văn:”Hắn là ai? Nói cho ta biết chỉ cần ta nói 1 tiếng ta xem kẻ nào dám dành với ta.”
Hà Nguyệt:”Ta không thể nói.”
Lâm Văn:”Không thể nói, tức là không có ai. Vậy thì nàng đi với ta thôi.”
Hắn tiếp tục nắn bóp tay cảu Hà Nguyệt trong ta mình. Hà Nguyệt cố gắng rút tay ra nhưng không được, hắn nắm quá chặt.
Hà Chấn vội chạy tới, van xin:”Lâm công tử xin tha cho con gái tôi. Nó thân phận thấp kém sao xứng được với ngài.”
Lâm Văn:”Xứng hay không xứng là do ta quyết định. Thế nào ngươi coi thường ta sao.”
Hắn liền lấy tay gạt đổ tất cả mọi thứ trên bàn xuống đất.
Lâm Văn hét to:”Thế nào, ưng hay là không ưng nói với ta 1 tiếng.”
2 cha con vô cùng sơ hãi không biết nói gì. Vì thế lực nhà họ Lâm rất lớn, hôm nay dù cho Lâm Văn có giết 2 cha con ở đây cũng không ai dám làm gì.
Đám thực khách đang ngồi ăn thấy tình hình không ổn vội vã bỏ tiền lại sau đó chạy đi. Chỉ còn 3 người ở lại giằng co.
Lúc này, 1 giọng nói vang lên.
“Ta còn tưởng là ai ở đây ồn ào. Hóa ra là Lâm công tử của nhà họ Lâm.”
Lâm văn nghe tiếng vội quay người lại. Hắn nhìn rõ kẻ tiến tới là 1 tên sĩ quan Ngô quân tên là Chen Dang cùng với hơn chục tên lính Ngô quân cầm súng trường đang đi tới. Hắn ánh mắt không khỏi co lại vì hắn biết tên này là cháu trai của đại tướng Chen Chu, tư lệnh quân chiếm đóng Ngô quân tại Thượng Đô. Kẻ này không phải là người hắn có thể trêu vào.
Lâm Văn vội bỏ tay Hà Nguyệt ra sau đó đi tới chỗ Chen Dang, với giọng ninh nọt hắn lên tiếng:”Chen thiếu tá, ngọn gió nào đưa ngài đến chỗ nghèo nàn này a. tới tới tới, để ta đưa ngài đi chỗ hội sở cao cấp nhất chơi, mọi chi phí ta trả a.”
Chen Dang nhìn Lâm Văn với ánh mắt khinh bỉ, sau đó liếc mắt về phía Hà Nguyệt, ánh mắt cực kỳ tham lam, hắn khẽ liếm môi 1 cái sau đó nhìn về phía Lâm Văn.
Chen Dang:”Đây là lời ngươi nói đấy nhưng hôm nay ta không muốn ăn món sang trọng ta muốn ăn món đồng quê hơn. Nhưng lần sau ngươi vẫn phải mời ta.”
Lâm Văn:”Thiếu tá, cô nàng này quê mùa lắm không xứng với ngài. Người như ngài phải chơi những thứ cao cấp hơn mới xứng với địa vị của ngài chứ. Cô ta bẩn lắm.”
Chen Dang:”Thế thì cám ơn Lâm công tử nhắc nhở, ta sẽ rửa sạch sẽ cô ta, tiện thể cho mấy tên lính của ta tắm rửa cho cô ta luôn.”
Lâm Văn:”Nhưng...”
Chen Dang:”Thế nào. Lâm công tử đây là muốn thay ta làm việc này sao?”
Lâm văn cảm thấy túng, thân phận của hắn không đủ để đối đầu vói Chen Dang. Hắn vội xoay người cầm lấy túi đồ để trên bàn sau đó rời đi. Trước khi đi hắn nhìn về phía 2 cha con nói nhỏ:”Bảo theo ta lại không chịu, bây giờ biết khổ đi.”
Sau đó Lâm Văn rời đi.
2 cha con Hà Nguyệt vô cùng sợ hãi nhìn về phía đám người Chen Dang.
Chen Dang nhìn về phía 2 cha con sau đó ra lệnh cho mấy tên thuộc hạ:”Làm việc.”
Mấy tên thuộc hạ nhận được lệnh như đàn sói đói lao về phía 2 cha con. 2 người vội tìm cách trốn chạy, Hà Nguyệt cố hết sức chạy đi vào 1 ngỏ nhỏ, Hà Chấn thì cố hết sức chặn đám người. Mấy tên lính không hề sợ hải liền lấy chân đạp ngã Hà Chấn, sau đó lấy báng súng đập vào người Hà Chấn khiến Hà Chấn kêu thảm không thôi. Mấy tên còn lại thì đuổi theo Hà Nguyệt vào trong ngõ nhỏ.
Chen Dang ở lại cùng với 4 tên lính đợi chờ đám lính đem con mồi về. Hắn thích thú nhìn thấy con mồi vũng vẫy, càng vùng vẫy mạnh, phản kháng càng dữ dội lại càng kích thích. Hắn cũng không lo đám lính hớt tay trên, trừ phi bọn chúng chán sống rồi.
...
Hà Nguyệt cố gắng luồn lách trong những con ngõ nhỏ tìm cách thoát thân vì nàng biết số phận của mình khi rơi vào tay đám người này. Chỉ mới mấy ngày trước 1 chị em của nàng đã bị đám người này giày vò đến phải nhảy sông tự tử. Đến nay vẫn chưa vớt được xác.
Nàng vọt qua mấy con ngõ nhưng sức lực bắt đầu yếu dần, phía sau là đám quân Ngô đuổi theo với đầy lời ô ngôn uế ngữ đầy xấu hổ.
Hà nguyệt chạy đến 1 ngã tư, khi chuẩn bị rẽ bất chợt 1 cánh tay từ trong ngõ tối bay ra, ôm cứng lấy hông nàng, hồi nhấc bỗng nàng lên. Nàng có thể nghe thấy lời của chủ nhân ánh tay kêu lên.
“Con mèo nhỏ, cuối cùng cũng bắt được ngươi rồi.”
Nàng nhận ra đó là 1 tên lính Ngô nàng cố hết sức vùng vẫy cỗ thoát ra. Tên lính Ngô không nương tay tát thẳng vào mặt nàng 1 cái khiến nàng hoa cả mắt. Nhưng vẫn cố hết sức vùng vẫy.
Mấy tên lính Ngô còn lại cũng chạy tới, giọng cười đầy vẻ dâm ô. bọn chúng ôm lấy nàng sờ soạng khắp nơi, cộng với sự giãy giụa của nàng chúng xé rách 1 phần quần áo nàng.
Nàng kêu thét lên. “Cứu . Ai đó... cứu với....”
Nhưng các cánh cửa xung quanh vẫn đóng im ỉm , không ai dám ra để dây dưa vào chuyện này. Chỉ còn tiếng cười, giọng nói khả ố của đám lính Ngô hòa lẫn với tiếng khóc và tiếng kêu cứu của Hà Nguyệt.
Bọn lính hoàn toàn tập trung về phía hà Nguyệt mà không để ý 1 bóng đen đang từ từ tiến sát đến chỗ chúng. 1 tên lính lúc này đang đứng nhìn đồng bọn giày vò Hà Nguyệt không để ý đến có kẻ đến sát sau lưng hắn. Kẻ đón nhanh như chớp, từ phía sau dùng tay trái bịt miệng, tay phải cầm 1 lưỡi dao sắc nhọn đâm thẳng vào cổ hắn. Tên lính không kịp kêu lấy 1 tiếng. Trong bóng tối của ngõ nhỏ, mấy tên đồng bọn vẫn chưa nhận ra tình hình của tên lính.
1 tên lính tình cờ quay đầu lại chỉ nhìn thấy 1 vùng đen đặc có 1 cái bóng hình người đứng ở đó, hắn vẫn cho đó là đồng bọn của mình. Bất chợt cái bóng ngã nhào về phía hắn, hắn theo bản năng đưa tay đón đỡ. Khi đón được xác tên đồng bọn, hắn liền nhận thấy đồng bọn cơ thể mềm nhũn, 1 dòng chất lỏng từ phía cổ tên đồng bọn chảy ra, ấm nóng. Hắn nhìn về phía lúc nãy đồng bọn vừa đứng liền thấy 1 bóng người đứng ở đó. Khi hắn định kêu lên thì bóng đen chuyển động cực nhanh, hắn cảm nhận thấy 1 vật sắc nhọn lướt qua cổ mình sáu đó hắn đổ gục xuống.
Mấy tên đồng bọn còn đang động tay với Hà Nguyệt khi nghe tiếng động sau lưng liền quay người lại. Bóng đen đã lao về phía bọn hắn . Bóng đen dùng cánh tay phải cầm dao giơ lên cao, nhắm ngay vào tên ở gần nhất đâm mạnh xuống. Lưỡi dao xuyên qua mắt của tên lính Ngô đâm sâu xuống, hắn liền kêu lên thảm thiết. Sau đó bóng đen thả tay khỏi con dao còn đang cắm trong mắt tên lính, rồi dùng tay trái rút ra 1 con dao khác, bổ nhào về phía tên lính đứng cạnh bên. Tay phải bấu chặt vào mặt hắn, tay trái cầm dao đâm liên tiếp vào bụng tên lính, máu từ bụng hắn chảy ra ồ ạt. Hắn chỉ biết kêu thảm thiết mà không thể làm gì được.
4 tên còn lại lúc này mới định thần lại, bọn chúng gặp phải kẻ địch nguy hiểm. Bọn chúng liền vội buông Hà Nguyệt ra nắm lấy khẩu súng trường trong tay lao tới chiến đấu. 2 kẻ cầm khẩu súng đã cắm sẵn lưỡi lê lao tới, 2 kẻ còn lại thì cố lên đạn để bắn, nhưng tình huống khẩn cấp khiến động tác trở nên lóng ngóng.
1 tên lính đã nhắm lưỡi lê về phía bóng đen đâm tới, bóng đen liền dung tay phải hất cái xác tên lính Ngô vừa bị đâm chết về phía tên lính đang lao tới, lưỡi lê đâm thẳng vào cái xác. Bóng đêm lao sang phải, vung mạnh cánh tay trái về phía mặt trái của tên lính, lưỡi dao nhỏ nhưng sắc nhọn đâm xuyên qua lỗ tai hắn, cắm phập vào não giết chết hắn ngay lập tức. Bóng đen sau đó lại lao về phía tên lính còn lại đang lao tới, nhắm ngay về phía hắn. Bóng đen lanh lẹ lách người sang bên trái khiến cho hắn đâm hụt sau đó tay phải lại rút ra 1 con dao mới tù phía dưới nhắm thẳng vào cổ hắn đâm lên. Tên lính cũng chỉ kịp kêu thảm 1 tiếng rồi ôm vết thương nằm gục xuống.
Khi tên lính ngã xuống khẩu súng trường trong tay hắn rơi ra. Bóng đen lập tức nắm lấy khẩu súng rồi đảo hướng lưỡi lê từ sau ra trước rồi nhìn thẳng về phía 2 tên lính còn lại. Trong đó 1 tên đã lên đạn xong chuẩn bị ngắm bắn. Bóng đen nhanh như chớp nắm lấy giữa thân khẩu súng trưởng sau đó phát lực ném về phía tên lính. Khẩu súng trường gắn lên lúc này như 1 mũi thương đâm xuyên qua cơ thể tên lính đang định nhắm bắn. Khiến hắn ngã ra sau, tên còn lại liền hoảng hốt ngã ngồi xuống, đánh rơi cả súng.
Bóng đen đi tới chỗ tên lính đang bị lưỡi lê cắm vào người, sau đó nắm lấy báng súng rút cả khẩu súng và lưỡi lê lên, sau đó đâm xuống. Sau đó lại rút lên, lại đâm đâm xuống. Lập lại 5 lần đến khi không còn động tĩnh gì nữa rồi mới dừng lại.
Tên lính còn lại lúc này toàn thân phát run quỳ trên mặt đất nhìn thấy bóng đen, bóng đen lại từ bên hông rút ra 1 con dao khác rồi từ từ tiến đến phía hắn. Lúc này 1 ánh trắng xuyên qua mây đen chiếu xuống. Tên lính nhìn rõ hình dáng của bóng đen 1 gã đàn ông mặc áo khoác đen, đeo mặt nạ quỷ che nữa mặt dưới.
Hắn vội van xin:”Xin...xin... tha mạng. Ta...Ta ... sẽ ....không....”
Không để hắn kịp nói xong bóng đen đã lấy tay trái nắm lấy mặt hắn, sau đó lưỡi dao lướt qua cổ hắn, máu từ cổ hắn chảy ra. Hắn nằm gục xuống, hơi thở thoi thóp.
Xử lý tên lính xong bóng đen quay về phía tên lính bị đâm dao vào hốc mắt đang giãy dụa và gào khóc vì con dao còn cắm trong hốc mắt. Hắn đi tới cắm lưỡi dao vào cổ tên lính, kết thúc cuộc đời hắn.
Xử lý xong hết thảy, bóng đen đi tới chỗ Hà nguyệt lúc này quần áo đã rách bươm, đang co mình chui rúc vào trong góc tường, toàn thân run rảy. Khi bóng đen đi tới gần nàng giật bắn vì sợ hãi. Bóng đen cởi áo khoác ngoài sau đó ném về phía Hà Nguyệt, cái áo khoác lớn che hết được cơ thể đang lỏa lồ của nàng. Lúc này Hà Nguyệt mới cảm nhận được kẻ đó không có ác ý với mình.
Sau đó bóng đen đi tới chỗ những tên lính lục lọi thi thể của bọn chúng. Từ thi thể bóng đen thu hồi lại những con dao của mình, đạn, lựu đạn, súng trường. Sau đó bóng đen đứng dậy đi vào 1 cái ngõ nhỏ rồi biến mất.
Sau khi bóng đen bến mất, Hà Nguyệt phải mất 1 lúc mới định thần lại, nàng vội vàng mặc chiếc áo khoác ngoài vào người, che lại thật chặt cơ thể mình. Sau đó đi theo hướng mà bóng đen biến mất.