ĐIỆP VỤ TỬ THẦN

DANH SÁCH CHƯƠNG

HIỂN THỊ

10 ngày sau.

 

Tại công viên phía tây Thượng Đô.

 

1 người đàn ông ăn mặc như công chức nhà nước đi đến 1 dàn xe kéo, đi tới 1 phu xe kéo mặc 1 bộ đồ xám trắng.

 

Người đàn ông:”Từ đây đi tới thành đông hết bao nhiêu tiền.”

 

Phu xe:”20 đồng.”

 

Người đàn ông:”đắt quá 15 đi.”

 

Phu xe:”Ngài xem từ đây đi tới thành đông mà chỉ 15 thì quá ít. 18 di thưa ngài.”

 

Người đàn ông:”17. Đi không được thì ta gọi xe khác.

 

Phu xe:”được. Mời ngài lên xe.

 

Người đàn ông lên xe. Phu xe bắt đầu kéo xe đi.

 

Khi đã đi được 1 đoạn.

 

Người đàn ông:”Quân Ngô sắp cho tiến hành xử bắn tập thể người của ta bị bắt giữ trong 10 ngày qua. Địa điểm là ngoài thành nam lúc giữa trưa.”

 

Phu xe:”Bọn chúng lại hành động gấp gáp vậy sao? Chỉ mới bắt có mấy ngày đã muốn giết hết.”

 

Người đàn ông:”Chúng muốn dùng cách này để răn đe quân kháng chiến. Và có lẽ còn có ý đồ dẫn dụ chúng ta tới cứu. Nhất là kẻ gây ra vụ việc 10 ngày trước.”

 

Phu xe:”Bọn chó chết này. Thật lắm trò.”

 

Người đàn ông:”Có xác định được người đó là thuộc tổ chức nào không.”

 

Phu xe:”Không phải người của tổ chức chúng ta. Ít nhất là cho đến giờ không có bất cứ thông tin gì về người đó cả. Nhưng có thể xác nhận rằng hắn ta được huấn luyện rất bài bản và năng lực ứng biến rất tốt. Gây ra 1 đống chuyện như vậy. Vậy mà vẫn có thể an toàn thoát ra ngoài”

 

Người đàn ông:”Phải tìm cho ra hắn . nếu không tất cả sự sắp đặt của chúng ta đều sẽ trở thành công cốc. Chỉ riêng 10 ngày nay chúng ta đã bị mấy mấy trăm người rồi.”

 

Phu xe:”Tôi sẽ gửi tin này đến cho chỉ huy. Còn quyết định cuối cùng thế nào thì phải xem quyết định của trên.”

 

Người đàn ông:”Cho dù làm gì. Hãy nhắc nhỏ với cấp trên vụ ngày mai là 1 cái bẫy rất lớn.”

 

Phu xe:”Đã hiểu.”

 

Nữa tiếng sau phu xe đã đưa người đàn ông đến 1 con đường ở phía đông, sau đó người đàn ông đưa tiền cho phu xe sau đó biến mất vào 1 con ngõ nhỏ. Còn Phu xe thì rời đi khỏi nơi đó.

 

...

 

Tại 1 tòa nhà cách nơi người đàn ông vừa xuống 5km. Người đàn ông lý lên lầu 5 của căn nhà sau đó đi vào trong 1 căn phòng. Khi đi vào trong có 2 người đàn ông đang ngồi bên 1 cái bàn.

 

1 người là Li Bo, chỉ huy trưởng cơ quan tình báo. Người còn lại là Han Li, phụ tá cảu ông ta.

 

Khi thấy người đàn ông đi vào. Li Bo hỏi:”Đã truyền tin chưa.”

 

Người đàn ông này thực chất là 1 gián điệp phản bội. Biệt danh của người đàn ông trong lực lượng kháng chiến là chim ưng. Còn trong cơ quan tình báo Ngô quốc là chuột chũi.

 

Chuột Chũi ngồi xuống 1 cái ghế, sau đó nói:”Báo cáo tôi đã chuyển lời cho người đưa tin của quân kháng chiến. Việc ngày mai rất nhanh sẽ được báo đến chỉ huy của họ.”

 

Li bo:”Tốt. Chỉ cần bọn chúng động thủ chúng ta sẽ 1 mẻ hốt gọn. Còn như chúng không ra tay, chúng ta có thể tuyên truyền quân kháng chiến tại Thượng Đô đều bị tiêu diệt, những kẻ còn lại chỉ là lũ hèn nhát ngay cả đồng đội cũng không dám cứu. Việc này sẽ được cái nhục trước đó.”

 

Han Li và Chuột Chũi gật đầu.

 

Li bo:”Đúng. Có dò hỏi được thông tin của kẻ gây ra vụ việc10 ngày trước không.”

 

Chuột Chũi:”Tôi đã dò hỏi. Người truyền tin nói là không biết. Có thể hắn không thuộc tổ chức kháng chiến mà tôi liên lạc. Hoặc hắn thuộc tổ chức kháng chiến khác. Hoặc là thông tin của hắn nằm ở mức độ cao hơn.”

 

Li bo:”1 tên như vậy tuyệt không phải kẻ bình thường. Hắn phải được huấn luyện rất lâu và phải tạo 1 vỏ bọc hoàn hảo để xâm nhập vào Thượng Đô. Nhưng chỉ cần hắn hoạt động tất phải có sự liên lạc với các đầu mối bên ngoài, chỉ cần chúng ta tăng cường dò xét có thể mò ra hắn. Han Li, ngươi lệnh cho người của ta tra xét xem trong 3 tháng qua có kẻ nào khả nghi từ bên ngoài tiến vào Thượng Đô hay không, ra lệnh cho người của ta trong lòng địch tra xét thông tin của kẻ này.”

 

Hàn Li:”Tuân mệnh.”

 

Li bo:”Kẻ này không chết. Ta khó mà ngủ yên.”

 

...

 

Đêm. Tại phòng chỉ huy của Chen Chu.

 

Chen Chu:”Kế hoạch ngày mai đã đưa đến chỗ quân kháng chiến chưa?”

 

Li Bo:”Thưa tư lệnh, các nguồn tin của ta đã chuyền tin này đến chỗ mấy tổ chức kháng chiến. Ngày mai chúng nhất định có hành động.”

 

Chen Chu:”Ta hy vọng ngươi sẽ không làm ta thất vọng. Nếu không ngươi chuẩn bị tinh thần để ra tòa án binh.”

 

Li Bo:”Rõ.”

 

Chen Chu:”Kẻ giết cháu ta đã tìm được chưa?”

 

Li Bo:”Báo cáo, các nguồn tin của ta báo về vẫn không biết kẻ đó là ai nhưng có thể xác định được 1 việc là rất có thể kẻ giết cháu ngài và Chen trưởng quan là 1.”

 

Chen Chu:”Dựa vào đâu lại có kết luận như vậy.”

 

Li Bo:”cả 2 vụ đều có dấu hiệu là do 1 người làm. Kẻ ra tay rất thông thạo vũ khí, nhất là khả năng bắn súng rất chuẩn. Dựa trên dấu hiệu để lại trên các xác chết có thể xác định là kẻ gây ra rất giỏi dùng dao, ra tay chi tàn nhẫn quả quyết. Vì vậy tôi có thể xác định cả 2 vụ là do cùng 1 người làm.”

 

Chen Chu đập mạnh bàn, sau đó nghiền ngẫm vài giây. Sau đó quay sang Li Bo nói:”bằng mọi giá phải moi ra được gã này ra cho ta.”

 

Li Bo:”Tuân lệnh.”

 

Chu Chen lại nhìn về phía Vuong Ly, phó tư lênh của hắn hỏi:”kế hoạch ngày mai như thế nào rồi?”

 

Vuong Ly:”Báo cáo đã lập xong kế hoạch. Tôi xin trình bày với ngài.”

 

Chen Chu gật đầu cho phép.

 

Vuong Ly di đến bản đồ Thượng Đô. Dùng gậy chỉ lên vị trí ngục giam cách bộ tư lệnh 2 km về phía bắc.

 

Vuong Ly:”Kế hoạch của tôi như sau. Chúng ta sẽ vận chuyển 127 tù nhân trên 5 chiếc xe tải do 1 trung đoàn bộ binh áp tải. Xuất phát lúc 6h sáng, đi từ đường đại lộ Vân Giang sau đó rẽ đường An Giang, tiếp đến là đường Lâm An, tiếp đến là đường Bàn Cờ, cuối cùng là đến vị trí thi hành án tử ở ngoại thành Nam. Tại Ngoại thành Nam bố trí 2 trung đoàn bộ binh. Dọc tuyến đường mà xe đi qua cũng bố trí 4 trung đoàn bộ binh bảo vệ. Trên các ngôi nhà xung quanh cũng có lính mặc thường phục và đặc vụ cải trang giám sát. Ngoài ra các đơn vị quân đóng gần đó cũng sẽ được đặt vào tình trạng chiến đấu, sẵn sàng hỗ trợ bất cứ lúc nào.

 

Theo tôi cho rằng nếu quân kháng chiến muốn hành động thì rất có thể sẽ hành động trên đoạn giao tiếp giữa An Giang và Lâm An. Vì con đường Lâm An nhỏ hơn các con đường còn lại, khi xe đi qua khu vực này sẽ di chuyển chậm hơn thuận tiện cho chúng bố trí lực lượng cứu người. Chỉ cần bọn chúng ra tay bọn chúng nhất định sẽ bị tiêu diệt.”

 

Chen Chu:”kế hoạch có vẻ tốt. Nhưng bố trí nhiều quân như vậy, bọn chúng không ra chẳng phải công cốc sao.”

 

Vuong Ly:”Báo cáo, tôi và Li Bo cho rằng nếu như bố trí quá ít quân kẻ địch rất có thể để cho địch nhân phát hiện ra bẫy. Chỉ có điều nhiều quân như vậy, chứng tỏ quyết tâm giết chết số tù nhân này thì mới có thể dụ bọn hắn xuất hiện.”

 

Li Bo:”Tư lệnh, các điệp viên của ta cũng sẽ kích động, ly gián để địch nhân ra tay. 1 khi bọn chúng không ra tay vậy thì cũng mất đi lòng người. Chúng ta sẽ tuyên truyền địch quân khiếp chiến, chỉ chiến đấu vì lợi ích cá nhân. Đây là dương mưu bọn chúng muốn tránh cũng không được.”

 

Chen Chu:”Tốt. Bây giờ tất cả trở về đơn vị của mình. Ta mong chờ ngày mai sẽ nhận được tin vui từ các ngươi.”

 

Tất cả đồng thanh hô:”Rõ.”

 

...

 

Ngoại ô Thượng đô. Trong 1 căn nhà cũ.

 

Nguyễn Minh, chỉ huy lực lượng kháng chiến của hồng quân quanh thượng đô, ngồi trước đại diện các phe phái kháng chiến khác nói:”Các vị hiện tại ta vừa nhận được tin ngày mai địch quân sẽ tiến hành xử tử tập thể người của chúng ta bị bắt mấy ngày qua. Ta tin các vị đã nhận được tin này. Vì vậy tôi tiến hành cuộc họp này nhằm thống nhất phối hợp giải cứu.”

 

Trần Tín chỉ huy quân kháng chiến thuộc chính phủ Tây Đô lên tiếng:”Tôi cho rằng việc này là kế hoạch nhằm giăng 1 lưới bắt hết chúng ta của quân địch. Chúng ta không thể mắc bẫy được.”

 

Hàn Chung chỉ huy quân kháng chiến độc lập:”Nhưng chúng ta không thể thấy chết không cứu. Như vậy sẽ ảnh hưởng đến tinh thần quân ta và nhân dân. Sự nghiệp kháng chiến của chúng ta sẽ gặp ảnh hưởng.”

 

Những người còn lại cũng gật đầu phụ họa.

 

Nguyễn Minh:”Các vị, nếu như chúng ta đã biết đây là kế hoạch của địch, chúng ta cũng không thể không đánh vậy thì chúng ta chỉ cần không rơi vào kế hoạch của chúng là được. Chúng đánh chúng, ta đánh ta. Không những thế còn phải làm lớn.”

 

Trần Tín:”Kế hoạch của bên hồng quân là gì?”

 

Nguyễn Minh:”Theo phán đoán địch nhân có thể bố trí lực lượng xung quanh khu vực áp tải và pháp trường nhằm chờ đợi chúng ta tới. Các đơn vị quân thuộc toàn thành phố cũng có thể sẵn sàng tham chiến. Vì vậy kế hoạch của chúng tôi là tiến hành phối hợp với tất cả các lực lượng tiến hành các cuộc tiến công nhỏ hòng phá hoại các kho tàng của địch như kho vũ khí, nhiên liệu trên phạm vi toàn thành. Đồng thời tiến hành 1 cuộc tấn công quy mô vừa phải trên hướng bắc vào thẳng khu vực doanh trại ngoại vi phía bắc thành phố để thu hút lực lượng địch. Lợi dụng thời cơ đó 1 bộ phận khác sẽ có nhiệm vụ tấn công giải cứu người của ta tại pháp trường.”

 

Trần Tín:”Kế hoạch này có quá mạo hiểm không? Binh lực địch ít nhất gấp 10 tổng quân số tất cả chúng ta gộp lại.”

 

Nguyễn Minh:”Cho dù mạo hiểm chúng ta cũng phải làm, bởi vì địch nhân buộc chúng ta phải làm vậy. Chỉ cần chúng ta có thể thực hiện được kế hoạch này cho dù chúng ta cứu người thất bại , dân chúng cũng sẽ không mất niềm tin vào chúng ta.”

 

Hàn Chung:”Nói hay lắm kế hoạch này tính cả lực lượng của ta. Ta nhất định phối hợp.”

 

Những người khác phụ họa theo.

 

Trần Tín:”Vậy thì ta cũng phải tham gia. Bố trí binh lực như thế nào.”

 

Nguyễn Minh:” Về kế hoạch phá hoại ta cho rằng các đơn vị kháng chiến độc lập sẽ phụ trách vấn đề này vì phần lớn là người dân Thượng Đô. Lực lượng đánh nghi binh ở phía bắc sẽ do quân của anh cùng 1 nữa hồng quân phối hợp thực hiện. 1 nữa số quân còn lại sẽ phối hợp với quân du kích của Hàn Chung thực hiện. Vì thời gian đến trời sáng chỉ còn 8 tiếng cho nên những sự việc cụ thể hơn các bộ phận dựa trên tình huống thực tế lên kế hoạch.”

 

Mọi người gật đầu sau đó liền đứng dậy chuẩn bị rời đi.

 

Nhưng bất chợt Trần Tín lên tiếng:”Kẻ gây ra vụ việc ở thành nam là người của Hồng quân sao?”

 

Mọi người nghe vậy liền đứng lại đưa tai lên nghe.

 

Nguyễn Minh bất ngờ đáp lại:”Không phải. Ít nhất thì theo tôi biết trong lực lượng Hồng quân không có người này. Có phải là người của bên chính phủ Tây Đô không.”

 

Trần Tiến:”Ta cũng không nghe được tin gì. Nếu hắn to gan như vậy, biết đâu lần này lại làm lớn chuyện hơn.”

 

Nguyễn Minh:”Ta cũng hy vọng vậy.”

 

Mọi người hàn huyên thêm vài câu rồi rời đi.

 

Nguyễn Minh nhìn về phía bóng người rời đi, rồi ngước nhìn lên ánh trăng trên cao. Nghĩ mông lung.

...

 

Tại 1 căn hầm ngầm

 

Tử thần đang ngồi trước 1 cái bàn bày đủ loại vũ khí khác nhau. Hắn lau chùi từng món vũ khí sáng loáng. Ánh mắt thỉnh thoảng nhìn về chiếc đồng hồ được treo trên tường. Hắn rất trồng chờ vào ngày mai.

BÌNH LUẬN

Chưa có gì ở đây hết