Ngày trước, thế giới này mọi thứ vốn dĩ rất yên ổn
Những thị trấn nhỏ nằm rải rác dọc theo các tuyến đường cũ, nơi người ta sống bằng những công việc giản đơn: sửa mái nhà, bán bánh mì, gánh nước, trồng trọt. Không ai nói nhiều về những vùng xa. Không ai hỏi sâu về những điều không nhìn thấy được
Nếu có điều gì đó lạ lẫm xuất hiện, người ta gọi nó bằng những cái tên rất chung chung: chuyện không may, tai nạn, hoặc đơn giản là vận xui
Không ai gọi tên nó vào lúc ấy
Bởi chưa ai biết rằng, linh hồn của thú đang tồn tại...
---------------------
Không ai trong ba người nhớ chính xác lần đầu họ gặp nhau là lúc nào
Chỉ nhớ rằng, vào thời điểm ấy, ai cũng vừa đi qua một chuyện rất lạ, và ai cũng đang một mình
***Sakii
Sakii đến thị trấn nhỏ này trước tiên , vào một buổi chiều gió nhẹ
Cô không mang theo nhiều đồ. Một chiếc túi vải, vài bộ quần áo cũ, và thói quen không ở lại một nơi quá lâu. Sakii quen với việc đi bộ rất xa, quen với những buổi tối ngủ nhờ, và quen với ánh nhìn tò mò của người lạ
Cô hay cười
Không phải vì lúc nào cũng vui, mà vì cười khiến người khác bớt hỏi
Sakii làm đủ thứ việc lặt vặt: phụ quán ăn, gánh nước, vá lưới, dọn dẹp kho cũ. Đổi lại là một bữa ăn, đôi khi là chỗ ngủ qua đêm. Cô không phàn nàn. Chỉ ghi nhớ rất rõ từng gương mặt đã giúp mình.
Có một buổi sáng, khi Sakii đi ngang bìa rừng, cô nhìn thấy một thứ không nên tồn tại - một bóng hình mờ nhạt bên bìa rừng, không giống thú, cũng không giống người. Nó đứng yên rất lâu, như đang quan sát. Khi Sakii chớp mắt, nó biến mất, để lại cảm giác lạnh rất nhẹ trên da
Không có tiếng động. Không có gió mạnh. Chỉ là lạnh
Không ai tin câu chuyện đó
Sakii cũng không kể lại nữa , tự nhủ rằng có lẽ mình đã mệt...
***Dexs
Dexs xuất hiện sau đó không lâu, trong một buổi chiều muộn
Anh đến thị trấn với một chiếc túi cũ, vai hơi trĩu xuống và một vết thương chưa lành hẳn ở tay. Khi người ta hỏi , Dexs nói là do tai nạn lao động, nhưng chỉ anh biết, hôm đó có thứ gì đó đã lao qua bóng tối, khiến anh ngã mạnh. Thứ đó không chạm vào anh - nhưng anh cảm nhận được nó
Rồi mọi thứ trở lại bình thường
Dexs không thích nghĩ nhiều. Anh nhận việc nặng, làm từ sáng đến tối. Sửa mái nhà, khuân hàng, dựng rào. Khi cơ thể mệt, đầu óc sẽ im lặng hơn
Dexs ngủ rất sâu và luôn dậy muộn
Người trong thị trấn nhớ đến Dexs như một người ít nói nhưng đáng tin. Anh không mặc cả, không than phiền, và thường là người cuối cùng rời đi khi công việc đã xong
Không ai biết anh định ở lại bao lâu
Bản thân Dexs cũng không rõ...
***Zen
Zen là người đến sau cùng
Không ai biết anh từ đâu tới. Zen không tìm việc ngay, cũng không ở lại chỗ đông người. Anh thường ngồi một mình ở góc quán cũ, uống trà nhạt, nhìn ra ngoài rất lâu
Có những lúc, Zen cảm thấy lạnh - không phải cái lạnh của thời tiết, mà là thứ lạnh đến từ bên trong. Anh biết cảm giác đó quen, dù không nhớ rõ vì sao
Anh không nhớ rõ chuyện gì đã xảy ra
Chỉ biết rằng, mỗi khi gió từ rừng thổi qua, cảm giác ấy lại trở về
Zen mang theo một cuốn sổ cũ. Anh ghi chép rất ít. Phần lớn chỉ là những dòng ngắn: thời tiết, cảm giác, những điều không muốn quên.
Anh không biết mình đang chờ điều gì
Chỉ biết rằng, chưa thể rời đi...
--------------------
Những ngày trôi qua rất bình thường, ba người họ quen nhau bằng những chuyện rất nhỏ
Sakii làm việc trong quán ăn vào buổi sáng. Dexs sửa nhà ở khu phía tây thị trấn. Zen ngồi ở quán trà cũ, nhìn những người qua lại như những mảnh đời không liên quan
Họ đi ngang qua nhau mà không biết, có lúc chỉ cách nhau vài bước chân
Không ai nhận ra rằng, ba người ấy đều đã chạm vào rìa của một hành trình - mỗi người một cách
Những bóng mờ trong rừng
Những tai nạn không rõ nguyên nhân
Những cơn lạnh không thuộc về thời tiết
Tất cả đều rất nhỏ, nhỏ đến mức dễ bị bỏ qua
Nhưng chính những điều nhỏ bé đó, đang âm thầm kéo những con người xa lạ lại gần nhau, chậm rãi và không thể đảo ngược.
Vào thời điểm ấy, không ai gọi tên nó
Không ai nghĩ rằng thế giới này sắp thay đổi
Họ chỉ đang sống. Và sống rất bình thường
Cho đến khi…
Những con đường của họ bắt đầu giao nhau
Sakii là người bắt chuyện trước. Cô nói chuyện với Dexs khi thấy anh sửa lại mái hiên cho một nhà khác mà không lấy thêm tiền. Cô nói chuyện với Zen chỉ vì… cô thấy anh nhìn ra ngoài rừng lâu hơn mức cần thiết. Mãi sau này mới phát hiện rằng:
Dexs ở lại vì Sakii nói nhiều nhưng không khiến người khác thấy mệt...
Zen ở lại vì Sakii hỏi rất nhiều nhưng không hỏi về những điều anh không muốn nhớ...
Ba người bắt đầu ngồi chung một bàn. Ban đầu là ăn chung cho đỡ tốn. Sau đó là quen. Rồi đến lúc nhận ra rằng, nếu thiếu một người, bàn ăn trông sẽ trống hơn hẳn. Không ai nói ra, nhưng họ ở lại vì có nhau. Và không ai trong số họ biết rằng, chính những thứ mơ hồ đã đưa họ đến đây