Lâu đài tại Gia Tộc Huyết Thuần chưa từng tắt đèn không phải vì họ sợ bóng tối mà bởi chính bóng tối cũng phải né tránh nơi ấy. Tòa thành cổ đứng sừng sững trên đỉnh núi cao nhất vùng đất bóng tối, nơi mây đen lượn quanh những ngọn tháp nhọn như móng vuốt khổng lồ vươn về phía bầu trời. Ban ngày, nơi đây chìm trong sương mù xám bạc. Ban đêm, ánh trăng đỏ thẫm phủ lên những bức tường đá cổ kính, khiến cả lâu đài như được xây nên từ chính máu và quyền lực
Đây chính là nơi Lysandra được sinh ra, không phải trong tiếng khóc yếu ớt mà trong một đêm trăng tròn hoàn hảo - không mây, không gió, không một vì sao nào dám lấn át ánh sáng của mặt trăng. Người ta nói khi Lysandra mở mắt lần đầu tiên, ngọn lửa trong đại sảnh chính bỗng chao đảo như có cơn gió vô hình lướt qua, những ngọn đuốc treo dọc hành lang cùng lúc rung lên như có một luồng khí vô hình lướt qua. Các trưởng lão nhìn nhau nhưng chẳng ai lên tiếng. Và từ đó về sau, cũng không ai trong lâu đài dám nhắc lại về ngày nàng ra đời
--------------------------------
Lysandra là công chúa duy nhất của gia tộc Huyết Thuần, nàng là đứa con nhỏ nhất của Huyết Chủ nên huyết mạch của nàng, theo lẽ thường, phải thuần khiết và mạnh mẽ hơn bất kỳ ai...
Cha của Lysandra - người đứng đầu Gia Tộc Huyết Thuần. Ông là trụ cột giữ thế cân bằng của toàn bộ huyết tộc suốt nhiều thế kỷ và là kẻ khiến cả hai gia tộc còn lại phải dè chừng chỉ bằng một ánh mắt. Ông có thể thao túng ký ức của kẻ khác chỉ bằng một giọt máu, có thể khiến cả một đội quân quỳ gối trong im lặng. Người ta nói, trong trận chiến tại Huyết Cốc năm ấy, ông chỉ cần giơ tay lên và sau đó là cả một đội quân Dạ Linh quỳ xuống trong im lặng tuyệt đối, máu trong cơ thể họ đông cứng lại như bị trói buộc bởi ý chí của Huyết Chủ. Nhưng với Lysandra đây cũng chỉ là cha của nàng mà thôi
Mẹ nàng là nữ nhân duy nhất có thể sánh ngang Huyết Chủ về huyết thuật. Bà xuất thân từ một nhánh huyết mạch cổ xưa nhất của Huyết Thuần. Vẻ ngoài thanh nhã như ánh trăng lạnh, nhưng huyết thuật của bà tinh tế và tàn nhẫn đến mức ngay cả trưởng lão cũng phải dè chừng.
Cassian và Lussian là hai người anh trai của Lysandra, họ được đào tạo như những người kế vị thực thụ. Họ lớn lên giữa những chiến lược, huyết thuật và những buổi huấn luyện không khoan nhượng. Trong mắt thần dân, họ chính là hai hình mẫu hoàn hảo của người kế vị.
Bên ngoài lâu đài, cả gia tộc đều biết Gia đình Huyết Thuần rất tàn nhẫn là biểu tượng của quyền lực tuyệt đối. Nhưng bên trong những bức tường đá ấy, nàng công chúa nhỏ lại lớn lên giữa yêu thương. Trong đại sảnh nơi treo đầy cờ huyết tộc, có những đêm Huyết Chủ tự tay bế nàng đi qua hành lang khi nàng ngủ quên trong buổi tiệc. Hay trong khu vườn hồng đen phía sau lâu đài, Huyết Hậu từng kiên nhẫn dạy nàng cách phân biệt từng loại hoa, dù biết con gái mình có thể chẳng bao giờ cần đến những bài học ấy. Hai người anh trai trong mắt mọi người là hai vị thiếu chủ từng làm cả đấu trường rung động ấy vậy mà họ lại sẵn sàng quỳ xuống, làm “kỵ sĩ hộ vệ” cho nàng cưỡi lên lưng, chạy quanh sân đá chỉ để nghe tiếng nàng cười
Lysandra là ngoại lệ duy nhất của Gia Tộc Huyết Thuần, nàng là điều mềm mại nhất trong một gia tộc được xây dựng bằng máu. Nhưng chính vì là ngoại lệ nên định mệnh của nàng, từ đầu đã không thể bình thường
Tuổi thơ của nàng đã phải trôi qua giữa hành lang đá lạnh và vườn hồng đen phía sau lâu đài. Nàng được học lễ nghi trước khi học cách cầm kiếm, học cách mỉm cười trước khi học cách điều khiển máu. Nhưng có một điều… nàng chưa từng học được chính là Huyết thuật. Năm ấy nàng sáu tuổi, khi những đứa trẻ cùng huyết mạch bắt đầu biểu hiện năng lực, nàng vẫn không cảm nhận được dòng chảy của máu trong cơ thể mình. Mười tuổi, nàng vẫn không thể triệu hồi một tia huyết khí cả Hội Đồng Trưởng Lão bắt đầu im lặng duy chỉ có cha mẹ nàng là ánh mắt chưa bao giờ thay đổi, Huyết Chủ không hề nổi giận hay thất vọng, mà gia đình họ chỉ trở nên ...thận trọng hơn !
Nàng không hề biết toàn bộ sự thật, chỉ biết rằng mỗi khi trăng lên cao, mẫu hậu thường nhìn nàng bằng ánh mắt vừa dịu dàng vừa lo lắng. Khi nàng mười sáu tuổi, nàng vẫn không có huyết thuật nhưng nàng có thứ khác. Sự điềm tĩnh không phù hợp với tuổi, khả năng quan sát sắc bén và một cảm giác mơ hồ mỗi khi đứng dưới trăng tròn như thể có điều gì đó đang ngủ yên trong cơ thể mình.
Rồi bỗng một ngày nọ, tin tức từ biên giới truyền về rằng Gia tộc Dạ Linh gia tăng hoạt động. Nguyệt Ảnh bắt đầu triệu tập trưởng lão. Những cuộc chiến tranh không được nhắc đến nhưng không ai là không cảm nhận được. Đêm đó, nàng được gọi vào phòng nghị sự cha nàng đứng trước bản đồ cổ, hai anh trai thì im lặng phía sau còn mẹ nhìn nàng thật lâu ánh mắt xót xa
“Huyết Thuần không thể giữ con mãi trong lâu đài” - Giọng Huyết Chủ trầm và nghiêm túc nói
“Học Viện Huyết Ấn sẽ bắt đầu khóa tuyển sinh mới”
Nghe đến đây nàng hiểu ngay đến vấn đề. Học viện là nơi trung lập là nơi danh phận sẽ bị xóa bỏ. Nhưng cũng là nơi duy nhất có thể bảo vệ nàng khỏi ánh mắt soi xét của các gia tộc khác tại thời điểm hiện tại . Nhưng sâu trong ánh mắt Huyết Hậu, nàng nhìn thấy điều khác lạ dường như không chỉ là bảo vệ mà giống như là… chuẩn bị một việc gì đó mà nàng không tài nào hiểu được
“Con sẽ đi với thân phận thường dân” - Mẹ nàng nói khẽ rồi cầm tay của nàng “Không ai được biết con là công chúa”
Hai anh trai nàng siết chặt tay không nói gì, cha nàng chậm bước đến trước mặt đây là lần đầu tiên, ông đặt tay lên đầu nàng như khi nàng còn nhỏ
“Con không yếu đuối. Lysandra!”... “Chỉ là chưa đến lúc”
Nàng không hiểu hết ý nghĩa của câu nói ấy, nhưng nàng gật đầu trong vô thức. Đêm hôm đó, nàng đứng một mình trên ban công cao nhất của lâu đài Huyết Thuần. Gió thổi tung mái tóc dài, trăng đỏ lặng lẽ treo trên bầu trời...
Nàng không hề biết rằng, quyết định rời khỏi lâu đài ấy không chỉ thay đổi cuộc đời nàng mà còn thay đổi vận mệnh của cả thế giới huyết tộc