HUYẾT ẤN BẤT DIỆT

DANH SÁCH CHƯƠNG

HIỂN THỊ

Vòng phong ấn phía sau Tháp Đông đã được khắc từ hàng trăm năm trước, Cassian bước vào trung tâm vòng tròn anh cởi găng tay, làn da trắng lạnh chạm vào ký hiệu lõm giữa hòn đá. Trong giây lát, mọi thứ vẫn yên tĩnh. Rồi anh khẽ cắt đầu ngón tay bằng lưỡi dao mảnh nhỏ giấu trong tay áo, một giọt máu rơi xuống trung tâm phong ấn, máu không tan ra không thấm vào đá mà đứng yên rồi lan thành những đường đỏ mảnh chạy dọc theo từng đường nét khắc trên đá

Ánh sáng bật lên nhưng không bùng nổ ngay...mà nó hiện dần dần từng vòng, từng vòng một như một sinh vật cổ xưa đang thức tỉnh. Gió chợt nổi lên, ban đầu chỉ là làn gió nhẹ, rồi gió mạnh dần. Áo choàng của Cassian và Lussian bị kéo tung ra phía sau, còn tóc Lysandra thì bay loạn quanh khuôn mặt...

Chợt xuất hiện âm thanh vang lên từ dưới lòng đất như những tiếng đá cổ cọ vào nhau trong bóng tối hàng ngàn năm, những ký hiệu ngoài cùng của vòng phong ấn sáng rực lên trước rồi vòng thứ hai thứ ba xuất hiện cho đến khi toàn bộ sân đá chìm trong sắc đỏ thẫm. Lysandra đứng trước rìa vòng sáng, tim nàng bỗng đập nhanh hơn nhưng không phải vì sợ mà vì một cảm giác quen thuộc kỳ lạ...như thể nàng đã từng đứng ở đây… từ rất lâu rồi!

Lussian bước tới gần nàng hơn gió lúc này liên tục quật mạnh vào vai anh:

“Lysandra! Nếu có ai làm em khóc...” - Anh nói rồi chợt dừng lại 

“Thì sao?” 

“Thì anh sẽ đích thân đến học viện” - Lussian khẽ thở dài nói tiếp:

“Và sẽ khiến mọi thứ trở nên tệ hơn!”

Lysandra bật cười, khóe mắt nàng hơi nóng lên rồi nàng khẽ nhìn Lussian, ánh sáng đỏ phản chiếu trong mắt anh, bỗng anh nói tiếp:

“Anh không quan tâm em có huyết thuật hay không”

Mặt nàng hơi ngẩn ra khó hiểu nhưng rồi lắng nghe tiếp:

“Anh không quan tâm em có yếu trong mắt người khác hay không”

“Nhưng nếu em dám tự coi thường mình…” - Anh bước thêm một bước, giọng thấp xuống, gắt gỏng nhưng run rất khẽ:

“Anh sẽ không tha cho em!”

Lysandra vẫn nhìn anh, nàng đang cố tiêu hóa hết những điều anh nói. Gió rít qua sân đá, một lúc sau Lussian chợt hạ giọng:

“Đừng để họ khiến em tin rằng em không xứng đáng”

Cassian ở phía sau cũng bắt đầu cất giọng nghiêm túc: “Lysandra...”

“Bước qua cánh cổng này, em sẽ không còn là công chúa mà chỉ là một học viên”

Rồi anh bước đến khẽ siết tay nàng một lần cuối

“Nhưng với bọn anh, em luôn là Lysandra của Huyết Thuần”

Ánh sáng trong vòng tròn bỗng bùng lên, gió cuộn quanh chân nàng. Lysandra vội hít sâu một hơi rồi nói với hai người họ:

“Em sẽ không khiến mọi người thất vọng”

Cassian lúc này giơ tay lên vòng sáng trung tâm mở ra như một mặt nước đỏ thẫm và nàng bước vào ánh sáng chỉ trong một khoảnh khắc cánh cổng khép lại và biến mất

Gió lúc này đã ngừng thổi, sân đá phía sau Tháp Đông trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ. Cassian là người đầu tiên quay lưng lại, Lussian thì đứng yên thêm vài giây rồi nhìn vào nơi Lysandra vừa biến mất, như thể chỉ cần nhìn lâu hơn một chút thì nàng sẽ quay trở lại...

“Cổng đã khóa rồi” - Cassian nói, giọng anh bình thản, nhưng bàn tay đặt sau lưng vẫn siết chặt.. 

“Anh nghĩ… em ấy sẽ ổn chứ?”

Cassian không trả lời ngay:

“Em ấy không được sinh ra để gục ngã”

Lâu đài Huyết Thuần vẫn ở đó nhưng công chúa của họ - đã rời đi

~~~~~~~~~~

Cùng lúc đó ở một nơi rất xa, vùng đất phía bắc của Dạ Linh, một tòa tháp đen cao vút xuyên qua tầng mây. Trên đỉnh tháp, một nam nhân đứng một mình dưới bầu trời đêm, áo choàng tối như hòa vào trong bóng tối. Mái tóc đen dài bị gió cuốn tung lên, đôi mắt anh khẽ nhíu lại khi ngước nhìn mặt trăng ở trên cao - nó vừa đổi sắc..

Trong một chớp mắt nó hóa đỏ thẫm rồi bạc lạnh và trở lại bình thường, anh biết mình đã thấy và mình không hề nhìn nhầm

“Cuối cùng cũng bắt đầu” - Anh lẩm bẩm 

Phía sau, xuất hiện một bóng người bước đến quỳ xuống :“Thiếu chủ”

Anh không quay lại nhưng khẽ nói: “Ngươi có thấy không?”

“Thuộc hạ chỉ thấy trăng đỏ như thường lệ, có gì lạ sao ạ?”

Khóe môi anh khẽ nhếch lên:

“Vậy thì ngươi chưa đủ tư cách để nhìn thấy”

Anh hướng ánh mắt ra nhìn xa xăm, tóc đen dài của anh phấp phới bay trong gió lộ ra đường nét sắc lạnh nơi xương hàm, bỗng anh giơ tay lên bóng tối dưới chân đột nhiên rung nhẹ, một làn linh ảnh mờ nhạt hiện ra, sau đó là một thiếu nữ bước qua ánh sáng đỏ thẫm...chỉ một thoáng rồi tan biến

Đôi mắt anh tối lại: “Huyết Thuần...” - Giọng anh trầm hẳn xuống:

“Các ngươi đã giấu điều gì suốt ngần ấy năm?”

Nghe thế bóng người phía sau anh run nhẹ, vội ngẩng đầu lên nhìn anh hỏi:

“Thiếu chủ vậy chúng ta có cần triệu tập các trưởng lão không?”

Anh im lặng vài giây rồi lắc đầu:

“Không!Ta sẽ tự mình xác nhận chuyện này”

“Bằng cách nào?”

Lần đầu tiên anh quay lại nhìn bóng người phía sau, ánh trăng chiếu xuống gương mặt đẹp đến mức lạnh lẽo, đôi mắt sâu như vực thẳm, môi anh khẽ mấp máy:

“Khóa tuyển sinh của Học Viện Huyết Ấn… hôm nay bắt đầu”

Bóng người phía sau sững lại ngẩng đầu nhìn về hướng Nam - nơi Học Viện Huyết Ấn tọa lạc: “Thiếu chủ định...”

“Ta sẽ đến đó”

Một cơn gió mạnh cuộn qua tháp, bóng tối dưới chân anh lan rộng như mặt nước, anh nhìn về hướng Nam:

“Thứ vừa chạm vào mặt trăng…ta muốn tận mắt nhìn thấy nó”

Và cũng lần đầu tiên trong ngần ấy năm, Thiếu Chủ Dạ Linh - Evander Nocthriel đã mỉm cười


Kể từ hôm đó định mệnh đã bắt đầu chuyển bánh...

BÌNH LUẬN

Chưa có gì ở đây hết