HUYẾT ẤN BẤT DIỆT

DANH SÁCH CHƯƠNG

HIỂN THỊ

Ánh sáng dịch chuyển không giống bất kỳ loại lửa nào mà Lysandra từng thấy trong đại sảnh Huyết Thuần trước đây...Nó không cháy rực, không bùng lên dữ dội và cũng không mang theo hơi nóng gì cả. Nhưng nó khiến nàng có cảm giác như cơ thể mình bị kéo ra khỏi thực tại, từng lớp từng lớp một, như thể máu, xương và ký ức đều đang bị tách mỏng rồi ghép lại ở một nơi khác. Không đau đớn, nhưng không hề dễ chịu. Giống như một nhịp thở bị ngắt giữa chừng rồi buộc phải tiếp tục vậy

Khi ánh sáng dần tan đi, điều đầu tiên nàng nghe thấy không phải tiếng người mà là tiếng gió... Một cơn gió rộng và sâu, không mang hương hồng đen quen thuộc của khu vườn phía sau lâu đài. Nơi này không có mùi của hoa đêm, không có hơi ấm của đá được thắp sáng bởi lửa. Thay vào đó là mùi sắt rất khẽ, mùi đá ẩm lâu ngày, và một thứ gì đó mỏng như ký ức như mùi máu đã khô đi qua nhiều thế kỷ, thấm vào nền đất đến mức không thể tẩy rửa

Lysandra chậm rãi mở mắt..

Trước mặt nàng là một khoảng sân rộng đến mức khiến người ta có cảm giác mình trở nên nhỏ bé. Mặt sân lát đá xám đen, bề mặt nhẵn nhưng những đường vân chạy ngoằn ngoèo như mạch máu đông cứng dưới da. Sương mỏng trôi lặng lẽ sát mặt đất, không dày nhưng đủ để khiến mọi thứ có vẻ xa hơn thực tế. Phía trước, qua làn sương, tòa kiến trúc chính của Học Viện Huyết Ấn dần hiện ra. Nó không lộng lẫy như lâu đài Huyết Thuần, không cao ngạo phô trương, nhưng đủ để người ta hiểu rằng nơi này không thuộc về bất kỳ gia tộc nào!

Những tháp nhọn vươn lên trời như những mũi giáo, cửa sổ hẹp dài tối om, giống như đôi mắt của một sinh vật cổ xưa đang quan sát những kẻ vừa bước vào lãnh địa của nó. Không có cờ gia tộc nào bay trên đỉnh. Không có màu sắc nào đại diện cho quyền lực riêng. Chỉ có một biểu tượng duy nhất được khắc sâu vào đá đen trên đỉnh cao nhất. Một vòng tròn bên trong là ký hiệu huyết ấn cổ xưa - phức tạp, xoắn vặn, như thể được tạo ra để khóa thứ gì đó lại thay vì giải phóng nó, không phải biểu tượng của vương quyền mà như là biểu tượng của việc kiểm soát

Lysandra bước một bước về phía trước. Ngay khi nàng rời khỏi tâm vòng dịch chuyển, ánh sáng phía sau lưng tắt hẳn. Không còn âm thanh, không còn dư âm. Vòng đá dưới chân nàng nguội lạnh như chưa từng hoạt động. Không có đường nào để quay lại

Bỗng một âm thanh khác vang lên phía sau. Nàng quay đầu lại dõi theo, những vòng dịch chuyển khác lần lượt sáng lên quanh quảng trường, và từng học viên xuất hiện trong ánh sáng đỏ mờ. Có người bước ra với dáng vẻ tự tin, có người hơi choáng váng, có người lập tức chỉnh lại áo choàng theo thói quen quý tộc...Vài bộ áo choàng mang sắc đỏ sậm quen thuộc của Huyết Thuần, vài người khác mặc màu đen viền bạc tinh tế của Dạ Linh, cũng có những dải lụa bạc mỏng quấn nơi cổ tay - dấu hiệu kín đáo của Nguyệt Ảnh. Nhưng không ai giữ được gia huy của mình quá lâu, ngay khi họ đặt chân hoàn toàn xuống nền đá, một lớp phong ấn mỏng như sương phủ lấy cổ tay họ. Ánh sáng lướt qua rất nhanh, rồi mọi ký hiệu nhận diện đều mờ đi, như thể thân phận vừa bị lau sạch khỏi da thịt

Một giọng nói vang lên từ trên cao, giọng nói không lớn, nhưng rõ ràng đến mức dường như nó vang thẳng vào tai từng người

“Chào mừng đến với Học Viện Huyết Ấn”

Lysandra khẽ ngẩng đầu, trên ban công đá cao nhất, một người đàn ông mặc áo choàng dài màu xám tro đang đứng đó. Tóc bạc buông xuống vai, đôi mắt đỏ nhạt không mang sát ý nhưng cũng không hề ấm áp, ông chính là Trưởng Giám Sát của học viện

Ông không nhìn riêng một ai, nhưng dường như lại thấy hết tất cả...

“Kể từ khi bước qua cánh cổng...” - Ông nói tiếp, giọng trầm và lạnh như đá: “Các ngươi không còn là thiếu chủ, không còn là công chúa, không còn là hậu duệ hoàng tộc”

Một vài học viên khẽ dịch vai, như thể câu nói ấy chạm vào lòng tự tôn của họ

“Ở nơi này, chỉ có hai loại người” - Ông dừng lại một nhịp rồi nói tiếp :

“Kẻ mạnh… và kẻ yếu!”

Gió lùa qua quảng trường, cuốn theo sương mỏng. Có người khẽ nhếch môi tự tin. Có người im lặng siết chặt tay, không muốn lộ ra chút do dự nào. Lysandra đứng giữa họ, nàng không huyết thuật cũng không danh phận nhưng nàng không hề hạ ánh mắt

“Ở đây” - Trưởng Giám Sát tiếp tục: “Huyết mạch không đảm bảo vị trí của các ngươi”

Nói rồi ánh mắt ông quét xuống đám đông: “Chỉ có huyết ấn mới làm được điều đó!”

Sau đó cánh cổng đá phía sau tòa nhà chính chậm rãi mở ra, nặng nề và sâu thẳm. Bên trong tối đen như một khoảng rỗng, nhưng từ sâu trong đó có ánh đỏ mờ mờ, không rực rỡ mà âm ỉ, giống như một lò lửa bị che kín

“Trước khi được phân lớp” - Ông nói: “Các ngươi sẽ phải đi qua Hành Lang Phản Huyết”

Những tiếng xì xào khẽ bắt đầu vang lên sau câu nói của ông

“Phong ấn trong đó sẽ phản chiếu huyết khí thật sự của các ngươi”

Lysandra cảm thấy tim mình khẽ trĩu xuống khi nghe thấy thế

Phản chiếu… huyết khí thật sự?

Nhưng nàng không có huyết thuật, nếu phong ấn phơi bày điều đó trước toàn bộ học viện…

Dòng người bắt đầu di chuyển về phía cánh cổng đá. Những bước chân vang vọng trên nền quảng trường rộng lớn, hòa vào nhau thành một âm thanh trầm thấp. Khi đi ngang qua một nhóm học viên phía phải, Lysandra nghe thấy tiếng cười nhỏ nhưng đủ rõ

“Không có gia huy”

“Có lẽ chỉ là nhánh phụ nào đó”

“...”

Một vài ánh mắt lướt qua nàng, lạnh và mang vẻ đánh giá nàng. Nàng không quay đầu lại Cassian đã dặn - đừng để cảm xúc lộ ra ngoài

Hành Lang Phản Huyết nằm sâu bên trong học viện, tường đá cao đến mức gần như chạm trần. Hai bên treo những lồng đèn chứa ánh sáng đỏ nhạt, nhưng thứ khiến không khí nặng nề không phải ánh sáng, mà là những tấm gương đá đen khổng lồ dựng dọc hành lang. Bề mặt chúng không phản chiếu gương mặt mà chúng phản chiếu khí tức

Học viên đầu tiên bước vào, khi hắn đi ngang tấm gương đầu tiên, đá đen rung nhẹ, rồi ánh sáng đỏ từ trong lòng đá bùng lên. Khí huyết quanh người hắn hiện ra như khói đỏ xoáy mạnh, cuộn tròn rồi tan dần. Tiếng xì xào vang lên phía sau:

“Mạnh đấy”

“Ít nhất cấp trung”

Người tiếp theo bước qua, ánh sáng mờ hơn, huyết khí loãng và đứt đoạn, xuất hiện vài tiếng cười khẽ...

Rồi cũng đến lượt Lysandra, nàng hít một hơi thật sâu, bước vào trong hành lang, đi qua tấm gương đầu tiên. Mọi thứ im lặng, không ánh sáng cũng không phản ứng. Chỉ là bề mặt đá đen lạnh lẽo phản chiếu bóng tối phía sau nàng. Một tiếng cười khẽ vang lên phía sau:

“Không có huyết khí sao?”

“Không thể nào”

Lysandra bước tiếp về phía tấm gương thứ hai, vẫn không phản hồi. Thứ ba cũng thế vẫn không thay đổi. Nàng nghe thấy rõ nhịp tim mình, thật nặng nề! 

Hành lang vẫn im lặng...cho đến khi nàng đi ngang tấm gương cuối cùng. Bỗng một vệt ánh sáng bạc mảnh như sợi chỉ khẽ lóe lên trên bề mặt đá, mỏng và sắc như đường cắt. Nó không bùng lên như huyết khí, không rực rỡ, chỉ là một phản ứng thoáng qua rồi biến mất. Nhanh đến mức gần như không ai nhận ra ngoại trừ một người

Lúc này ở cuối hành lang, nơi bóng tối dày nhất, một nam nhân đứng dựa vào tường đá. Áo choàng đen hòa vào bóng tối như thể hắn là một phần của nó. Đôi mắt xám thẫm của hắn không nhìn những học viên khác mà chỉ nhìn nàng - Lysandra

Khóe môi hắn khẽ cong lên, một cử động nhỏ đến mức có thể bỏ qua: “Thú vị thật”

Evander Nocthriel đã thấy đó không phải huyết khí mà chính là phong ấn. Một phong ấn đang ngủ và nó vừa phản ứng với nàng. Khi Lysandra bước ra khỏi hành lang, nàng chỉ biết rằng ánh mắt của nhiều người đã thay đổi. Từ tò mò sang khinh miệt

“Không có huyết thuật”

“Vậy đến đây để làm gì?”

Gió thổi qua quảng trường, làm áo choàng nàng khẽ lay động. Trăng đỏ treo lơ lửng phía trên học viện và lần đầu tiên, Evander rời khỏi bóng tối. Hắn đi ngang qua nàng, khoảng cách chỉ một cánh tay. Họ không chạm vào nhau, nhưng không khí giữa hai người như rung nhẹ, giống như dây đàn bị khẽ chạm

Lysandra cảm nhận được một luồng lạnh mỏng lướt qua da, nàng quay đầu lại ánh mắt họ chạm nhau. Chỉ một giây. Nhưng đủ để khiến tim nàng lệch một nhịp. Evander không dừng lâu, hắn tiếp tục bước đi, áo choàng lướt nhẹ trên nền đá, hắn không nói gì nhưng lúc này trong đầu hắn, một ý nghĩ chậm rãi định hình "Ta đã tìm thấy ngươi"

Buổi phân lớp kết thúc lặng lẽ đến mức người ta thậm chí không chắc nó đã thực sự bắt đầu từ lúc nào, không có tiếng vỗ tay cũng không có lời chúc mừng nào. Chỉ có những tấm bảng đá treo trên tường trung tâm đổi ký hiệu, từng cái tên mờ đi rồi hiện lên ở những khu vực khác nhau. Học viên nhìn lên, xác nhận vị trí của mình, rồi tản ra như những cái bóng bị kéo dài bởi ánh đèn đỏ nhạt treo cao trên trần đá



BÌNH LUẬN

Chưa có gì ở đây hết