Lâm Dữ chỉ định vào rừng giải tỏa…nhưng lại vô tình nhìn thấy một bí mật không nên thấy
Trong khe suối, có một thiếu niên đang ngả mình dưới dòng nước, gương mặt lạnh lùng đến mức không giống người…và dưới làn nước, là một chiếc đuôi rắn trắng đẹp khổng lồ.
Lần đầu, cậu hoảng sợ bỏ chạy...Nhưng từ lần thứ hai… cậu bắt đầu quay lại đứng nhìn từ xa, rồi dần dần lén để lại đồ ăn, và rồi cậu chủ động mở lời....
Cậu từng bước tiến gần một “thứ không thuộc về con người”
Thẩm Từ - nửa người nửa rắn, sống ẩn mình trong rừng sâu, từng bị con người tổn thương, nên dùng lạnh lùng để che giấu tất cả.
Nhưng rồi…cậu lại để mặc một con người đến gần mình hết lần này đến lần khác.
Chiếc đuôi vốn dùng để phòng vệ,lại dần dần quấn lấy eo Lâm Dữ.
Sự lạnh lùng vốn không ai chạm tới,lại chỉ dành riêng cho cậu
“Em sợ anh… nhưng lại không muốn rời xa.”
“Anh trốn cả đời… nhưng chỉ muốn giữ em lại.”