Cơ thể Thẩm Từ khẽ cứng lại, trong mắt thoáng qua một tia kinh ngạc, rồi nhanh chóng trở về vẻ lạnh lẽo ban đầu. Hắn nhìn ánh mắt đầy mong chờ của Lâm Dữ, im lặng vài giây, không từ chối nhưng cũng không nhận lấy miếng bánh, chỉ lạnh nhạt nói:
“Không cần, em tự ăn đi.” - Hắn vẫn giữ khoảng cách của mình, vẫn quen dùng sự lạnh lùng để bao bọc bản thân, cho dù nơi đáy lòng đã có một chút dao động rất khẽ.
Trong lòng Lâm Dữ thoáng hiện một chút thất vọng, nhưng cậu không ép buộc, chỉ nhẹ nhàng gật đầu, nhỏ giọng nói: “Vâng… vậy em tự ăn.” Cậu cầm một miếng bánh, đưa vào miệng, chậm rãi nhai, vị ngọt lan ra nơi đầu lưỡi, nhưng lại không thể xua đi hoàn toàn chút hụt hẫng trong lòng.
Thẩm Từ dựa lưng vào sofa, mắt khẽ nhắm, trông như đang nghỉ ngơi, nhưng khóe mắt vẫn luôn lặng lẽ dõi theo Lâm Dữ. Hắn nhìn dáng vẻ cậu ăn uống cẩn thận, nhìn chút thất vọng thoáng qua trên gương mặt cậu, trong lòng khẽ dao động. Hắn sống trăm năm, chưa từng có ai chủ động đưa đồ ăn cho mình, chưa từng có ai dè dặt lấy lòng mình như vậy, càng chưa từng có ai chân thành muốn cùng hắn chia sẻ những điều nhỏ bé như thế.
Lâm Dữ ăn xong bánh, cầm lấy chai sữa ấm, khẽ uống một ngụm. Dòng sữa ấm trượt qua cổ họng, mang theo hơi ấm lan tỏa, nhanh chóng xua tan cái lạnh trên người. Cậu đặt chai sữa xuống, ánh mắt lại rơi lên người Thẩm Từ, do dự vài giây, rồi lại lấy hết can đảm, nhỏ giọng nói: “Thẩm Từ, em… em có thể tham quan biệt thự của anh một chút không? Em thấy nơi này rất đẹp, muốn xem thêm… em hứa sẽ không động vào đồ của anh, cũng sẽ không làm phiền anh.”
Thẩm Từ chậm rãi mở mắt, ánh nhìn rơi lên người cậu, mang theo chút dò xét nhàn nhạt. Hắn im lặng vài giây, rồi mới lên tiếng, giọng vẫn lạnh, nhưng đã có thêm một chút dung túng khó nhận ra:
“Tùy em, đừng đụng lung tung đồ của tôi là được.” Hắn không từ chối, cũng không tỏ ra đề phòng, có lẽ trong lòng đã lặng lẽ chấp nhận sự tồn tại của thiếu niên này, hoặc cũng có thể, hắn nhận ra người trước mắt không hề đáng ghét như mình từng nghĩ.
Đôi mắt Lâm Dữ lập tức sáng lên, trên gương mặt nở rộ nụ cười rạng rỡ, chút buồn bã trước đó hoàn toàn tan biến, chỉ còn lại niềm vui và sự háo hức:
“Cảm ơn anh, Thẩm Từ! Em nhất định sẽ không động vào đồ của anh!” Giọng cậu tràn đầy chân thành và vui vẻ, vội vàng đứng dậy, cẩn thận bắt đầu tham quan căn biệt thự.
Cậu đi đến góc phòng khách trước tiên, lại nhìn về phía giá sách cao lớn. Lần này, cậu không dám chạm vào bất kỳ cuốn sách nào nữa, chỉ đứng từ xa quan sát, ánh mắt đầy tò mò. Cậu nhìn những cuốn cổ thư, nhìn những quyển sách liên quan đến loài rắn, trong lòng không khỏi tự hỏi: Thẩm Từ… rốt cuộc là người như thế nào? Hắn đã sống bao lâu? Đã trải qua những gì?
Thẩm Từ vẫn dựa trên sofa, lặng lẽ nhìn theo bóng dáng Lâm Dữ, nhìn cậu cẩn thận quan sát từng thứ, nhìn ánh tò mò trong mắt cậu, cảm giác xa cách trong lòng dần dần nhạt đi một chút. Hắn không nói gì, chỉ yên lặng ở đó, cảm nhận sự hiện diện của thiếu niên bên cạnh, cảm nhận chút náo nhiệt hiếm hoi này, và nỗi cô độc trong lòng cũng âm thầm vơi đi một phần.
Lâm Dữ chậm rãi bước đi, tham quan từng góc của phòng khách, không gian rộng rãi sáng sủa, sàn đá cẩm thạch bóng loáng, lò sưởi mang phong cách cổ điển, quầy bar tinh xảo, cùng cửa kính sát đất khổng lồ, bên ngoài là rừng cây rậm rạp với phong cảnh tuyệt đẹp. Mỗi nơi cậu đều dừng lại vài giây, ánh mắt đầy sự ngạc nhiên và thích thú, nhưng tuyệt nhiên không chạm vào bất cứ thứ gì, cẩn thận giữ đúng lời hứa của mình.
Sau khi xem xong phòng khách, cậu do dự vài giây, rồi cẩn thận nhìn về phía Thẩm Từ, nhỏ giọng hỏi: “Thẩm Từ… em… em có thể xem những chỗ khác không? Ví dụ như phòng sách… hoặc ban công?” Trong giọng nói mang theo sự thăm dò dè dặt, sợ rằng hắn sẽ từ chối.
Thẩm Từ khẽ gật đầu, giọng vẫn lạnh lùng: “Được, đừng đi xa, đừng tùy tiện động vào đồ.”
Chỉ một câu đơn giản, lại cho Lâm Dữ đủ dũng khí để buông bỏ sự bất an trong lòng, cậu vội vàng gật đầu, giọng đầy vui vẻ: “Dạ, tôi biết rồi, cảm ơn anh, Thẩm Từ!”
Lâm Dữ cẩn thận bước về phía thư phòng. Thư phòng rộng rãi, sáng sủa, bên trong đặt một chiếc bàn lớn, trên bàn bày biện ngay ngắn bút mực giấy nghiên, còn có vài nét chữ viết dở, nét chữ sắc bén mạnh mẽ, giống hệt những dòng chú thích trong sách. Bên cạnh bàn là một giá sách nhỏ, đặt vài cuốn sách cùng một số vật trang trí nhỏ, đơn giản mà thanh nhã.
Cậu bước vào thư phòng rất nhẹ nhàng, gần như không phát ra tiếng động, ánh mắt đảo quanh khắp nơi, nhìn bút mực trên bàn, nhìn những dòng chữ chưa viết xong, trong mắt tràn đầy tò mò. Cậu có thể cảm nhận được, nơi này ẩn giấu nhiều bí mật hơn của Thẩm Từ, ẩn giấu một mặt mà người khác không biết đến của anh.
Thẩm Từ chậm rãi đứng dậy, đuôi rắn khẽ dùng lực đưa cơ thể tiến về phía cửa thư phòng, lặng lẽ nhìn bóng dáng Lâm Dữ, trong đáy mắt thoáng qua một tia dịu dàng khó nhận ra. Anh không bước vào làm phiền, chỉ đứng yên ở cửa, nhìn cậu cẩn thận quan sát, nhìn ánh mắt tò mò và chân thành của cậu, lớp phòng bị trong lòng lặng lẽ nới lỏng đi một chút.
Lâm Dữ quay người lại, thấy Thẩm Từ đứng ở cửa thì khẽ giật mình, rồi nở nụ cười nhẹ, nhỏ giọng nói: “Thẩm Từ, thư phòng của anh đẹp thật, bình thường anh hay viết chữ ở đây à?”
Thẩm Từ khẽ gật đầu, giọng vẫn lạnh nhưng đã bớt xa cách: “Ừ.”
“Chữ anh đẹp lắm, rất có lực, giống anh vậy.” Giọng Lâm Dữ đầy chân thành, không hề qua loa. Cậu thực sự cảm thấy chữ của Thẩm Từ rất đẹp, sắc bén mà mạnh mẽ, giống con người anh, bề ngoài lạnh lùng bá đạo, nhưng bên trong lại ẩn giấu sức mạnh và sự mềm mại khó thấy.
Trên gương mặt Thẩm Từ thoáng hiện một tia ửng đỏ khó nhận ra, nhanh đến mức không ai kịp thấy. Anh khẽ quay đầu đi, tránh ánh mắt của Lâm Dữ, giọng vẫn lạnh nhưng mang theo chút không tự nhiên: “Nói nhiều quá.” Tuy vẫn là lời trách, nhưng không còn cảm giác áp lực như trước, ngược lại còn có chút chiều chuộng rất nhẹ.
Lâm Dữ không hề giận, ngược lại trong lòng còn thấy ấm áp. Cậu hiểu, lời trách của Thẩm Từ chỉ là cách che giấu sự lúng túng. Cậu khẽ gật đầu, không nói thêm, tiếp tục cẩn thận quan sát thư phòng, ánh mắt đầy tò mò và tán thưởng.
Thẩm Từ đứng ở cửa, lặng lẽ nhìn bóng dáng Lâm Dữ, sự lạnh lẽo trong mắt dần nhạt đi, thay vào đó là một tia dịu dàng và để tâm khó nhận ra. Anh biết, mình không nên để một thiếu niên loài người bước vào cuộc sống của mình, không nên để cậu nhìn thấy những bí mật của mình, không nên để bản thân dễ dàng bị ảnh hưởng như vậy. Nhưng anh lại không thể kiểm soát được, không thể ngăn mình muốn cậu hiểu mình nhiều hơn một chút, không thể ngăn mình muốn cậu ở lại bên mình lâu thêm một chút.
Hai người cứ như vậy, một người cẩn thận tham quan trong thư phòng, một người lặng lẽ đứng ở cửa quan sát, không có nhiều lời nói, nhưng cũng không hề có chút gượng gạo nào. Ánh đèn vàng ấm xuyên qua cửa sổ thư phòng chiếu lên hai người, ấm áp như phủ lên họ một lớp ánh vàng nhạt, vô cùng dịu dàng.
Sau khi tham quan thư phòng xong, Lâm Dữ lại cẩn thận đi ra ban công. Ban công không lớn, nhưng rất tinh tế, đặt vài chậu cây xanh cùng một chiếc ghế mây, ngồi trên đó có thể nhìn thấy khu rừng rậm rạp bên ngoài, sương sớm còn chưa tan hết, cả khu rừng bị bao phủ trong làn sương, như một bức tranh mờ ảo, vô cùng đẹp.
Cậu bước tới bên ghế mây, cẩn thận ngồi xuống, nhìn khu rừng bên ngoài, ánh mắt đầy ngạc nhiên và thích thú. Thẩm Từ cũng chậm rãi đi ra ban công, dựa vào lan can, đuôi rắn nhẹ nhàng cuộn bên người, ánh mắt nhìn ra khu rừng, trong đáy mắt thoáng qua một tia cô đơn nhàn nhạt.
“Thẩm Từ, phong cảnh ở đây đẹp thật” - Lâm Dữ quay sang nhìn anh, giọng nhẹ nhàng: “Bình thường anh có hay ngồi ở đây không?”
Thẩm Từ khẽ gật đầu, giọng trầm khàn, mang theo chút cô đơn khó nhận ra: “Ừ, lúc tâm trạng không tốt, ngồi ở đây một lúc sẽ thấy khá hơn.” Trong giọng nói ấy, ẩn chứa trăm năm cô độc và bất lực, ẩn chứa những đau khổ mà không ai biết.
Lâm Dữ nhìn anh, trong lòng lại dâng lên cảm giác xót xa. Cậu không hỏi thêm, chỉ khẽ gật đầu, nhỏ giọng nói:
“Sau này… em có thể thường xuyên đến thăm anh không? Em... có thể ngồi đây với anh, nói chuyện với anh, ngắm cảnh cùng anh, sẽ không để anh một mình cô đơn như vậy nữa.”
Cơ thể Thẩm Từ khẽ cứng lại, đáy mắt thoáng qua một tia kinh ngạc, rồi nhanh chóng bị vẻ lạnh lùng che phủ. Anh im lặng vài giây, rồi mới chậm rãi lên tiếng, giọng vẫn lạnh nhưng mang theo chút dao động khó nhận ra: “Tùy cậu, đừng làm phiền tôi là được.” Anh không từ chối rõ ràng, cũng không đồng ý rõ ràng, nhưng lại dùng cách của mình, ngầm chấp nhận lời đề nghị của Lâm Dữ.
Gương mặt Lâm Dữ lập tức nở nụ cười nhẹ, ánh mắt tràn đầy vui vẻ và kiên định:
“Em sẽ không làm phiền anh đâu, Thẩm Từ, em nhất định sẽ ở bên cạnh anh một cách yên lặng thôi.” Giọng cậu đầy chân thành và mong đợi. Cậu biết, Thẩm Từ vẫn chưa hoàn toàn buông bỏ phòng bị, chưa hoàn toàn chấp nhận mình, nhưng cậu sẵn sàng chờ, sẵn sàng ở bên, từng chút một làm tan lớp băng trong lòng anh.
Thẩm Từ không nói gì, vẫn dựa vào lan can, ánh mắt nhìn ra khu rừng, cảm xúc trong mắt phức tạp mà mãnh liệt. Anh biết, cuộc sống của mình đã bắt đầu thay đổi từ khi thiếu niên này bước vào, anh biết, mình không thể quay lại những ngày tháng cô độc trước kia nữa; anh biết, lớp băng trong lòng mình đang dần bị cậu làm tan chảy.
Ánh đèn vàng vẫn sáng, gió trên ban công khẽ thổi, mang theo hương thơm nhè nhẹ của cỏ cây, bao bọc lấy hai bóng người. Một người nhút nhát dịu dàng, cẩn thận tiến gần, một người bá đạo xa cách, lặng lẽ buông bỏ phòng bị. Họ vừa mới trao đổi tên, vừa mới bắt đầu quen biết, không có rung động mãnh liệt, không có lời hứa hẹn thề non hẹn biển, chỉ có những thử dò dè dặt, những ở bên âm thầm, và trong ánh mắt của nhau, là một tia quan tâm khó nhận ra.
Thẩm Từ dựa vào lan can, nhìn khu rừng bên ngoài, trong lòng cũng thầm nghĩ: Lâm Dữ, rốt cuộc cậu là người như thế nào? Tại sao rõ ràng nhút nhát như vậy, lại dũng cảm đến thế? Tại sao rõ ràng sợ tôi, lại vẫn muốn ở bên tôi? Cậu có giống những người khác không… đến một ngày nào đó, sẽ rời bỏ tôi, sẽ làm tổn thương tôi?
Đêm vẫn sâu thẳm, nhưng sự ấm áp trong biệt thự lại dần lan tỏa trong sự dè dặt và đồng hành lặng lẽ của hai người. Cuộc gặp gỡ của họ rất chậm, rất nhạt, nhưng chân thành, cách họ ở bên nhau rất cẩn trọng, rất thử dò, nhưng lại ẩn chứa sự dịu dàng khó nhận ra. Những ngày sau này, họ sẽ qua từng lần ở bên mà dần hiểu nhau hơn, dần tiến lại gần nhau hơn, dần buông bỏ phòng bị, để mối liên kết từ lần gặp gỡ ban đầu này, từng chút trở nên sâu sắc và vững chắc.