Khi Lâm Dữ trở về ký túc xá, trời đã chạng vạng tối. Trong phòng, mấy người bạn cùng phòng đang tụ lại chơi game, tiếng nói cười ồn ào vang lên không ngớt, nhưng Lâm Dữ lại như bị tách khỏi tất cả, bước chân lảo đảo đi đến bàn học của mình, ngồi phịch xuống ghế, toàn thân như bị rút cạn sức lực.
Những vết trầy trên mặt và cánh tay đã đóng vảy, hơi ngứa ngáy, nhưng cậu hoàn toàn không để ý, đầu ngón tay vô thức vuốt nhẹ ống tay áo, trong đầu không ngừng lặp lại cảnh tượng buổi chiều trong rừng sâu, khe suối trong vắt, ánh nắng lấp lánh, làn da trắng lạnh của Thẩm Từ, ánh mắt sắc bén, và chiếc đuôi mãng xà trắng muốt. Mỗi một chi tiết đều rõ ràng đến mức như vẫn còn ở ngay trước mắt, đặc biệt là chữ “Cút” lạnh lẽo kia, giống như một cây kim băng, hết lần này đến lần khác đâm vào tim cậu, khiến cậu không kìm được mà run lên.
“Lâm Dữ, cậu sao thế? Mặt trắng bệch vậy, đi ra ngoài bị ma đuổi à?” - Trương Cường, bạn cùng phòng của cậu - liếc thấy sắc mặt cậu không ổn, liền tháo tai nghe, tiến lại gần hỏi, giọng mang theo chút trêu chọc nhưng cũng có phần lo lắng.
Lâm Dữ khựng lại, giật mình hoàn hồn, ánh mắt né tránh không dám nhìn thẳng, giọng nói khẽ khàng, mang theo chút run rẩy khó nhận ra:
“Không… không có gì, chỉ là hơi mệt, chắc đi bộ nhiều quá thôi.”
Cậu không dám kể chuyện trong rừng sâu, càng không dám nói mình đã nhìn thấy một sinh vật nửa người nửa rắn. Cậu sợ bị coi là kẻ điên, sợ bị người khác bàn tán, càng sợ nỗi sợ ăn sâu tận xương tủy kia bị người khác vô tình chạm đến. Tính cách nhút nhát khiến cậu quen giấu mọi chuyện trong lòng, dù có sợ đến mất ngủ cả đêm, cũng không muốn nói ra.
Trương Cường thấy cậu không muốn nói thêm thì cũng không hỏi nữa, chỉ vỗ nhẹ vai cậu một cái:
“Vậy nghỉ ngơi đi, cơm tối tôi mua cho cậu rồi, để trên bàn đó.” - Nói xong liền quay về chỗ ngồi, tiếp tục trận game đang dang dở.
Lâm Dữ gật đầu, ánh mắt rơi vào hộp cơm trên bàn, nhưng lại không hề có chút khẩu vị. Cậu cúi người, áp má lên mặt bàn lạnh lẽo, cố gắng khiến đầu óc đang hỗn loạn của mình bình tĩnh lại, nhưng hình bóng của Thẩm Từ lại như một dư ảnh không thể xua tan, liên tục hiện lên trong tâm trí.
Cậu nhớ đến những vết sẹo trên lưng hắn, nhớ đến ánh mắt lạnh đến thấu xương, nhớ đến chiếc đuôi rắn trắng muốt lấp lánh dưới ánh sáng, trong lòng vừa sợ hãi lại vừa dâng lên một chút tò mò khó gọi tên. Người đàn ông đó rốt cuộc là ai? Vì sao lại mang hình dạng nửa người nửa rắn? Hắn đã sống trong rừng sâu bao lâu rồi? Tại sao lại hung dữ đến vậy? Có phải… cũng từng bị tổn thương hay không?
Hàng loạt câu hỏi xoay vòng trong đầu cậu, càng nghĩ càng rối, càng nghĩ lại càng không nhịn được muốn đi xác nhận. Rõ ràng cậu đã tự nhủ với bản thân rằng sẽ không bao giờ quay lại khu rừng đó nữa, sẽ không bao giờ muốn gặp lại người đàn ông đáng sợ kia, nhưng sâu trong lòng lại có một lực kéo vô hình, lặng lẽ dẫn dắt cậu, khiến cậu không nhịn được muốn đến gần, muốn tận mắt nhìn xem, phía sau vẻ hung dữ ấy rốt cuộc ẩn giấu điều gì.
Đêm hôm đó, Lâm Dữ gần như không ngủ. Cậu nằm trên giường, mở to mắt nhìn trần nhà, trong đầu luân phiên hiện lên hình ảnh Thẩm Từ và chiếc đuôi rắn trắng muốt kia, sợ hãi và tò mò đan xen vào nhau, khiến cậu trằn trọc mãi không yên. Thậm chí có lúc cậu còn vô thức nghĩ rằng, giọng nói của Thẩm Từ tuy lạnh lẽo, nhưng lại rất dễ nghe, giống như băng tuyết nơi khe núi, trong trẻo mà trầm thấp; còn chiếc đuôi rắn kia, tuy đáng sợ, lại mang một vẻ đẹp kỳ lạ, lớp vảy trắng dưới ánh nắng phát ra ánh sáng nhàn nhạt, đẹp đến mức khiến người ta không thể rời mắt.
Gần sáng, cậu mới mơ màng ngủ được một lúc, nhưng chưa kịp ngủ sâu đã bị một cơn ác mộng đánh thức. Trong mơ, chiếc đuôi rắn của Thẩm Từ quấn chặt lấy cơ thể cậu, lớp vảy lạnh lẽo áp sát làn da, đôi mắt màu hổ phách nhạt nhìn chằm chằm vào cậu, giọng nói vẫn hung dữ như cũ, nhưng không còn bảo cậu “cút” nữa, mà dường như đang nói điều gì đó rất khẽ. Cậu nghe không rõ, chỉ cảm thấy toàn thân lạnh buốt, tim đập loạn xạ như muốn vỡ ra.
Khi tỉnh lại, trán Lâm Dữ đã phủ đầy mồ hôi lạnh, lồng ngực phập phồng dữ dội, từng hơi thở gấp gáp. Cậu đưa tay lau mồ hôi trên trán, hình ảnh trong giấc mơ vẫn còn rõ ràng, nhưng lần này, ngoài nỗi sợ, dường như còn xen lẫn một chút rung động kỳ lạ mà chính cậu cũng không thể giải thích.
Buổi học sáng hôm đó, Lâm Dữ gần như không nghe được gì. Cậu ngồi ở góc lớp, ánh mắt trống rỗng, ngón tay vô thức xoay bút, trong đầu toàn là hình bóng của Thẩm Từ. Cậu thậm chí còn bắt đầu tưởng tượng, giờ này hắn đang làm gì, có còn ở khe suối hay không, có ăn gì không. Một khi những suy nghĩ này xuất hiện, liền không thể dừng lại được. Cậu càng cố gắng kìm nén, thì lại càng muốn quay về khu rừng sâu kia, muốn nhìn thấy người đàn ông ấy một lần nữa.
Cậu biết điều đó rất nguy hiểm, biết rõ người kia hung dữ đến mức nào, nhưng lại hoàn toàn không thể khống chế bản thân, không thể dập tắt được chấp niệm đang dần lớn lên trong lòng.
Cuối cùng cũng chờ được đến lúc tan học, Lâm Dữ không đi ăn cùng bạn cùng phòng mà lập tức đeo balo, một mình đi thẳng về phía khu rừng sâu vùng ven thành phố. Bước chân cậu rất nhanh, trong lòng vừa căng thẳng vừa thấp thỏm, lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi lạnh, nhịp thở cũng trở nên gấp gáp.
Cậu tự nhủ hết lần này đến lần khác rằng, chỉ cần nhìn từ xa một chút thôi, xác nhận người kia không sao là được, sau đó sẽ lập tức quay về, tuyệt đối không đến gần, tuyệt đối không để bị phát hiện. Nhưng sâu trong lòng, cậu hiểu rõ, chấp niệm của mình từ lâu đã vượt xa hai chữ “nhìn thử”.
Khi lần nữa bước vào khu rừng, mùi cỏ cây quen thuộc ập vào mũi, nhưng lần này cậu không còn cảm thấy thư giãn như trước, mà ngược lại càng thêm căng thẳng. Cậu men theo con đường cũ, từng bước đi thật nhẹ, sợ phát ra bất cứ âm thanh nào sẽ bị Thẩm Từ phát hiện.
Cảnh vật xung quanh gần như không thay đổi, cây cối rậm rạp, ánh sáng u tối, gió thổi trầm thấp, giống hệt lần trước, nhưng tâm trạng của Lâm Dữ lại hoàn toàn khác. Lần trước là hoảng loạn và sợ hãi, còn lần này lại là căng thẳng, do dự… và một chút mong chờ khó nhận ra.
Cậu lần theo ký ức, chậm rãi vạch từng bụi cây, từng bước tiến gần đến khe suối. Tim đập dồn dập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, cậu vô thức nín thở, thò đầu nhìn về phía dòng nước.
Khe suối vẫn trong vắt, ánh nắng vẫn lấp lánh trên mặt nước, những viên đá cuội dưới đáy vẫn rõ ràng như cũ, nhưng ở giữa dòng nước… lại không có bóng dáng quen thuộc kia.
Lâm Dữ khẽ thở phào, nhưng ngay sau đó, trong lòng lại dâng lên một cảm giác trống rỗng khó hiểu. Cậu không biết vì sao mình lại thấy hụt hẫng, rõ ràng đáng lẽ phải cảm thấy may mắn vì không gặp người kia, đáng lẽ phải quay đầu rời đi ngay lập tức, nhưng cậu lại không nhịn được mà bước thêm vài bước, đi đến bên bờ suối, ánh mắt không ngừng tìm kiếm.
Không có Thẩm Từ, không có chiếc đuôi rắn trắng, chỉ còn lại tiếng nước chảy róc rách, yên tĩnh đến mức khiến người ta có chút bất an.
Lâm Dữ đứng bên bờ suối, trong lòng trống rỗng. Cậu chậm rãi ngồi xuống, đầu ngón tay chạm nhẹ vào dòng nước lạnh, cảm giác mát lạnh lan ra, khiến cậu tỉnh táo hơn đôi chút. Cậu nhìn quanh một vòng, ánh mắt dừng lại trên một tảng đá bên bờ, rồi đột nhiên khựng lại.
Trên tảng đá đó, có một chiếc vảy trắng.
Chỉ lớn cỡ móng tay, nhưng lại tinh xảo và bóng mịn, dưới ánh nắng phản chiếu ánh sáng trắng lạnh, giống hệt những chiếc vảy trên đuôi rắn của Thẩm Từ.
Tim Lâm Dữ đập mạnh, cậu cẩn thận đưa tay ra, đầu ngón tay nhẹ nhàng nhặt lấy chiếc vảy. Cảm giác lạnh lẽo truyền đến, trơn mịn mà tinh tế, còn mang theo một mùi cỏ cây nhàn nhạt. Đây là vảy của Thẩm Từ, dấu vết hắn để lại.
Cậu vô thức siết chặt chiếc vảy trong lòng bàn tay, như đang giữ lấy một thứ gì đó vô cùng quan trọng. Nỗi sợ vẫn còn đó, nhưng dần dần bị thay thế bởi tò mò và rung động trong lòng. Cậu nhìn chiếc vảy, trong đầu lại hiện lên hình bóng của Thẩm Từ, khóe môi khẽ hạ xuống, trong lòng bỗng xuất hiện một ý nghĩ, cậu sẽ quay lại, nhất định sẽ quay lại gặp hắn.
Đúng lúc đó, phía sau vang lên một tiếng động rất khẽ. Toàn thân Lâm Dữ cứng lại, lập tức quay đầu, tim như nhảy lên cổ họng. Cậu tưởng là Thẩm Từ quay lại, sợ đến mức nắm chặt chiếc vảy trong tay, thậm chí nín thở.
Nhưng phía sau không có bóng dáng quen thuộc kia, chỉ có một con sóc nhỏ nhảy xuống từ cành cây, nhìn cậu đầy cảnh giác, rồi nhanh chóng chạy mất vào bụi cây.
Lâm Dữ thở phào, nhưng lưng đã ướt đẫm mồ hôi lạnh, hai chân cũng mềm nhũn. Cậu biết mình không thể ở đây lâu, nếu Thẩm Từ quay lại nhìn thấy cậu, chắc chắn sẽ nổi giận, có thể sẽ lại quát mắng, thậm chí… làm cậu bị thương.
Cậu cẩn thận bỏ chiếc vảy trắng vào túi, nhẹ nhàng vỗ lên túi áo như để trấn an chính mình, rồi lưu luyến nhìn khe suối một lần nữa, sau đó quay người, chậm rãi rời khỏi khu rừng.
Lần này, cậu không chạy, bước chân rất nhẹ, rất chậm, trong đầu toàn là hình bóng của Thẩm Từ và chiếc vảy trắng kia. Cậu biết rõ, mình đã bị người đàn ông nửa người nửa rắn kia nắm chặt, dù sợ hãi, dù nguy hiểm, cậu cũng không thể dừng lại.
Cậu nhất định sẽ quay lại.
Nhưng cậu không biết rằng, ngay khi cậu quay lưng rời đi, một ánh mắt lạnh lẽo mà sắc bén đã lặng lẽ dõi theo bóng lưng cậu từ phía sau một thân cây cổ thụ.
Thẩm Từ dựa vào thân cây, chiếc đuôi rắn trắng cuộn nhẹ phía sau, phần chóp đuôi màu xám bạc khẽ rung. Hắn nhìn bóng lưng gầy gò, hoảng loạn của Lâm Dữ, trong mắt thoáng qua một tia cảm xúc phức tạp, có không kiên nhẫn, có cảnh giác, nhưng cũng có một chút để tâm mà chính hắn cũng chưa nhận ra.
Hắn đã sớm phát hiện ra thiếu niên này từ lúc cậu vạch bụi cây tiến vào, đến khi cậu cúi xuống tìm kiếm, rồi nắm lấy chiếc vảy của hắn tất cả đều bị hắn nhìn thấy rõ ràng.
Hắn hoàn toàn có thể xuất hiện, quát mắng, đuổi cậu đi, thậm chí khiến cậu không dám quay lại nữa.
Nhưng hắn không làm vậy.
Hắn nhìn thiếu niên vừa sợ hãi vừa không ngừng tiến gần, nhìn cậu run rẩy nhưng vẫn nắm chặt chiếc vảy, trong lòng nơi vốn đã đóng băng từ lâu, dường như có thứ gì đó… khẽ lay động.
Hắn ghét loài người, ghét bị làm phiền, nhưng thiếu niên này lại khác, nỗi sợ của cậu là thật, sự tò mò cũng rất thuần khiết, không có ác ý, cũng không có tham lam.
Thẩm Từ khẽ nheo mắt, trong đôi đồng tử màu hổ phách nhạt vẫn còn sát khí, nhưng lại xuất hiện một tia dao động rất nhỏ. Hắn nhìn theo đến khi bóng lưng Lâm Dữ hoàn toàn biến mất trong rừng sâu, chiếc đuôi khẽ quét qua mặt đất, cuốn lên một chiếc lá khô, rồi thấp giọng nói, giọng vẫn lạnh lẽo, nhưng lại mang theo một chút dung túng vô thức:
“Còn dám quay lại? Lần sau… sẽ không may mắn như vậy đâu.”
Gió lướt qua tán cây, mang theo hơi lạnh của núi rừng, dòng suối vẫn chảy róc rách. Chiếc vảy trắng nằm trong lòng bàn tay Lâm Dữ, dường như trở thành sợi dây nối giữa hai thế giới hoàn toàn khác biệt - một bên là thiếu niên nhút nhát, tim đầy rung động, một bên là người đàn ông mang đuôi rắn hung dữ nhưng cô độc.
Câu chuyện của họ… mới chỉ vừa bắt đầu.