THIÊN MỆNH CHI CHỦ

DANH SÁCH CHƯƠNG

HIỂN THỊ

Kinh thành về đêm thường mang một vẻ tĩnh mịch đầy giả tạo.

Tạ Tư Nguyên ngồi trên mái ngói phủ tướng quân, đôi chân đung đưa vẻ thong dong. Miếng ngọc bội hình cuốn sách bên hông khẽ phát sáng mờ ảo, hóa thành một lớp đệm khí vô hình nâng đỡ tấm thân lười biếng của cậu. Cậu thò tay vào tay áo, lấy ra một nắm hạt dưa, vừa cắn vừa nhìn xuống đám người đang hỗn chiến phía dưới.

"Tách."

Tiếng hạt dưa vỡ vụn bị át đi bởi tiếng gào thét của đám sát thủ. Hạ Cảnh Thành đang bị vây khốn giữa vòng vây. Hắn chiến đấu như một con mãnh thú bị thương, dù mệt mỏi nhưng vẫn kiên cường bảo vệ lối vào phủ.

"Hướng mười giờ, có một vũng nước đọng đấy." Tạ Tư Nguyên lẩm bẩm, tay khẽ gẩy một cái vỏ hạt dưa xuống.

Cái vỏ hạt dưa rơi trúng một tên sát thủ đang định vung kiếm về phía Hạ Cảnh Thành. Một sự trùng hợp đến kỳ lạ, tên đó bỗng trượt chân trên chính vũng nước mà Tạ Tư Nguyên vừa nhắc tới, cú ngã khiến hắn đâm sầm vào đồng bọn bên cạnh, tạo ra một kẽ hở cho Hạ Cảnh Thành phản công.

Hạ Cảnh Thành không hề biết có người đang âm thầm "giúp" mình. Hắn chỉ thấy hôm nay đám sát thủ này bỗng dưng... vụng về một cách khó hiểu. Kẻ thì vấp phải rễ cây, kẻ thì bị cành mai rơi trúng đầu, kẻ lại đột nhiên bị chuột rút ngay lúc quan trọng nhất.

"Rầm!"

Một mảng mái ngói nơi Tạ Tư Nguyên đang ngồi bỗng dưng... "tự nhiên" bị lỏng và rơi xuống, đập ngay giữa vòng vây của đám sát thủ, khói bụi mịt mù. Tạ Tư Nguyên cũng theo đó mà "vô tình" rơi xuống theo.

"A!"

Cậu kêu lên một tiếng khe khẽ, nhưng thay vì tiếp đất một cách đau đớn, cậu lại rơi thẳng vào lòng một người. Hạ Cảnh Thành theo bản năng đã đưa tay ra đỡ lấy "vị khách không mời" này.

Hắn nhìn thiếu niên trong lòng mình: Gương mặt thanh tú, trắng trẻo, đôi mắt to tròn mang vẻ ngây thơ và... trên tay vẫn còn cầm một nắm hạt dưa.

"Ngươi... sao lại ở trên mái nhà lúc này?" Hạ Cảnh Thành gắt khẽ, dù vậy hắn vẫn đẩy Tạ Tư Nguyên ra sau lưng mình để che chắn. "Chạy mau đi, ở đây nguy hiểm!"

Tạ Tư Nguyên chớp chớp mắt, bộ dạng có chút sợ hãi (nhưng thực chất là đang nén cười): "Tôi... tôi chỉ đang ngồi hóng gió, thấy bên dưới ồn ào nên tò mò nhìn xuống, ai ngờ mái nhà này cũ quá, lại sập mất."

Đám sát thủ thấy con mồi đang phân tâm, lập tức lao tới. Hạ Cảnh Thành một tay giữ chặt Tạ Tư Nguyên, một tay vung kiếm. Cậu nhóc này cứ đứng ngẩn ra, khiến hắn phải vừa đánh vừa bảo vệ, mồ hôi vã ra như tắm.

"Đứng sát vào ta!" Hạ Cảnh Thành gầm lên.

Tạ Tư Nguyên ngoan ngoãn đứng sát lại, tay khẽ chạm vào vạt áo của hắn. Thực chất, mỗi khi một lưỡi kiếm định chạm tới Hạ Cảnh Thành, Vạn Cảnh Mệnh Phổ trong tay áo cậu lại khẽ lay động, âm thầm thay đổi quỹ đạo của gió, khiến những đường kiếm của kẻ thù đều đi chệch mục tiêu trong gang tấc.

Nhìn từ ngoài vào, trông giống như Hạ Cảnh Thành có thần hộ mệnh, võ công đột nhiên thăng hoa, một mình cân cả đám sát thủ mà không mất một sợi tóc.

Sau khi tên sát thủ cuối cùng bỏ chạy, Hạ Cảnh Thành chống kiếm xuống đất, thở dốc. Hắn quay lại nhìn Tạ Tư Nguyên, thấy cậu vẫn bình an vô sự, thậm chí hạt dưa trong tay cũng không rơi mất hạt nào.

"Cậu nhóc, cậu mạng lớn thật đấy." Hạ Cảnh Thành lau máu trên mặt, thở dài. "Nếu ta không đỡ kịp, có lẽ cậu đã mất mạng rồi. Đêm hôm không ở trong nhà mà lại trèo mái nhà là sao?"

Tạ Tư Nguyên bỗng bày ra vẻ mặt đáng thương: "Tôi là kẻ tứ cố vô thân, dạo này kinh thành loạn lạc quá, không có chỗ dung thân nên mới trèo lên đó ngủ tạm. Không ngờ lại gặp phải chuyện này. Cảm ơn tướng quân đã cứu mạng."

Hạ Cảnh Thành nhìn thiếu niên mảnh khảnh, thanh tú trước mặt, lòng trỗi dậy sự trắc ẩn. Hắn nghĩ thầm: Một đứa trẻ yếu ớt thế này, để nó lang thang ngoài kia lúc này chẳng khác gì nộp mạng cho đám loạn quân.

"Thôi được rồi, dù sao phủ ta cũng đang cần người giúp việc vặt. Nếu không có chỗ đi, tạm thời ở lại đây đi."

Tạ Tư Nguyên khẽ mỉm cười, miếng ngọc bội bên hông lay nhẹ như đang tán thưởng vở kịch của chủ nhân.

"Vậy... làm phiền tướng quân rồi. Tôi tên Tạ Tư Nguyên."

"Ta là Hạ Cảnh Thành." Hắn cất kiếm vào bao, bước đi trước. "Đi thôi, vào nhà rồi nói tiếp. Mà này... sau này đừng có ngồi trên mái nhà cắn hạt dưa nữa, nguy hiểm lắm."

Tạ Tư Nguyên lững thững đi theo sau, lòng thầm nghĩ: Nguy hiểm cho bọn sát thủ thì có.


BÌNH LUẬN

Chưa có gì ở đây hết

Bạn thấy nội dung này hấp dẫn hoặc phù hợp, hãy chia sẻ đến với mọi người cùng thưởng thức!