### CHƯƠNG 11: ẢO ẢNH SƯƠNG MÙ VÀ MA KHÍ TRÊN SA TRƯỜNG
Gió lạnh rít gào qua những ngọn cây thông trên đỉnh Vụ Lĩnh.
Hạ Cảnh Thành siết chặt cổ tay Tạ Tư Nguyên, lôi xệch cậu thiếu niên trở về doanh trại con người. Vừa ném cậu vào trong trướng chỉ huy, vị tướng quân lập tức xoay người, vỗ tay lên bàn bản đồ cái "rầm".
"Cậu chán sống rồi sao? Nửa đêm dám một mình chạy vào hang ổ của đám tà giáo tà thuật đó!" Hạ Cảnh Thành gắt gỏng, ngọn lửa giận dữ trong mắt vẫn chưa tắt.
Tạ Tư Nguyên xoa xoa cổ tay bị nắm đến đỏ ửng, chớp mắt vô tội: "Tà giáo? Tướng quân, ngài không thấy chỗ đó là Chợ Yêu Quái sao? Người ở đó có đuôi hồ ly, có sừng trên đầu cơ mà."
Hạ Cảnh Thành cười khẩy, giọng điệu của một kẻ phàm nhân thực tế đầy chắc nịch: "Trên đời này làm gì có yêu quái! Chẳng qua là đám lục lâm thảo khấu, tà tu giang hồ mượn sương mù và thuật dịch dung, huyễn ảnh để lòe bịp người khác. Chút chướng nhãn pháp đó làm sao cản được ta?"
Tư Nguyên khẽ nhướn mày. Cậu thực sự tò mò: "Sương mù ở đó là kết giới mê hồn, người phàm vào đó sẽ bị lạc mất ngũ quan. Sao ngài lại tìm được tôi?"
"Cậu nghĩ ta thống lĩnh tam quân bằng cái danh hão sao?" Hạ Cảnh Thành hừ lạnh, chỉ vào chiếc áo choàng lông cáo Tư Nguyên đang mặc. "Áo choàng của ta được hun bằng cỏ huân y đặc chế để chống lam chướng vùng biên ải, mùi hương ngấm vào tận cốt tủy. Ta chỉ cần nín thở, nương theo hướng gió mang mùi hương đó mà đi thẳng. Còn cái thứ kết giới gì đó... ta dùng kiếm khí chém bừa vài nhát, tự nhiên nó rách toạc ra."
Tư Nguyên nghe xong liền câm nín. Sự thật là, ngay khoảnh khắc Cảnh Thành xông vào kết giới, Vạn Cảnh Mệnh Phổ bên hông Tư Nguyên vì cảm nhận được sát khí quen thuộc của "bảo mẫu" nhà mình nên đã tự động triệt tiêu đi lớp phòng ngự của Chợ Yêu Quái. Thế nhưng, vào tai vị tướng quân này, mọi chuyện siêu nhiên đều được giải thích bằng binh pháp và võ học một cách vô cùng... hợp lý.
"Thôi bỏ đi." Cảnh Thành day day trán, sự mệt mỏi bắt đầu hiện lên. Hắn ấn Tư Nguyên ngồi xuống giường: "Ngủ đi! Ngày mai không có thời gian cho cậu chạy loạn nữa đâu."
Trời vừa hửng sáng, tiếng tù và báo động vang lên xé toạc màn sương.
"Báo!!! Tướng quân, Man Tộc tập kích!" Trần Mặc hớt hải chạy vào, áo giáp dính đầy sương lạnh.
Hạ Cảnh Thành lập tức bật dậy, ánh mắt tĩnh mịch lập tức sắc bén như lưỡi đao xuất vỏ. Hắn lao tới giá treo vũ khí, khoác áo giáp, cầm lấy trường kiếm. Trước khi bước ra khỏi trướng, hắn quay lại nhìn Tư Nguyên đang dụi dụi mắt ngồi trên giường.
"Ở yên đây. Nếu có kẻ lạ xông vào, nấp dưới gầm giường, nghe rõ chưa?" Cảnh Thành căn dặn một câu rồi lao đi như một cơn gió.
Bên ngoài doanh trại, tiếng trống trận rền vang chấn động núi rừng. Hạ Cảnh Thành cưỡi hắc mã, dẫn đầu đội kỵ binh tiên phong xông ra khỏi chiến hào.
Tuy nhiên, cảnh tượng trước mắt khiến vị chiến thần trẻ tuổi cũng phải kinh hãi.
Quân Man Tộc hôm nay hoàn toàn khác biệt. Cả ngàn tên lính man di thân hình phình to dị thường, hai mắt đỏ ngầu. Xung quanh chúng được bao bọc bởi một lớp sương mù đen kịt – chính là Ma Khí. Chúng lao lên như những con thú hoang, mũi tên bắn trúng người không hề kêu đau, đao kiếm chém sượt qua da thịt cũng không chảy máu.
"Bọn chúng bị tà thuật điều khiển rồi! Dùng hỏa công! Bắn tên tẩm dầu!" Hạ Cảnh Thành hét lớn, trường kiếm vung lên chém rớt đầu một tên lính man di đang lao tới.
Thế nhưng, ngọn lửa vừa bùng lên đã bị lớp sương mù đen nuốt chửng. Đội hình quân phòng thủ bắt đầu có dấu hiệu vỡ trận trước sức mạnh áp đảo của đám người không biết đau đớn này.
Tên thủ lĩnh Man Tộc, với thân hình cao hơn hai trượng, cầm một thanh cự phủ (rìu khổng lồ) tản ra hắc khí nồng nặc, gầm thét lao thẳng về phía Hạ Cảnh Thành. Sức mạnh của ma khí ép cho hắc mã của Cảnh Thành phải lùi lại mấy bước. Hắn cắn răng, dồn toàn bộ nội lực phàm nhân vào lưỡi kiếm để chống đỡ cú bổ cự phủ giáng xuống.
"Keng!!!"
Tia lửa bắn tứ tung. Tay Cảnh Thành rách toạc, hổ khẩu rỉ máu, nhưng hắn tuyệt đối không lùi một bước. Phía sau hắn là sinh mạng của hàng vạn quân lính, là biên cương của vương triều.
Ở một nơi rất cao, trên chòi canh khuất sau doanh trại.
Tạ Tư Nguyên không núp dưới gầm giường như lời dặn. Cậu đang ngồi vắt vẻo trên thành gỗ, cắn một miếng bánh nướng lạnh ngắt, đôi mắt bình thản rũ xuống nhìn toàn cảnh bãi chiến trường đẫm máu.
"Ma Giới đầu tư lớn thật, dám buff (ban phước) ma lực trực tiếp cho một đạo quân phàm nhân." Tư Nguyên lẩm bẩm, xoa xoa cằm. "Thiên Đạo ca ca chắc đang ngủ gật rồi, để bọn chúng lộng hành thế này."
Cậu nhìn thấy Hạ Cảnh Thành đang bị tên thủ lĩnh ép đến góc chết. Sức mạnh chênh lệch giữa người phàm và ma lực là quá lớn. Nếu cứ tiếp tục, sợi tơ mệnh của Hạ Cảnh Thành sẽ đứt đoạn ngay tại đây.
"Tên ngốc này, lúc nào cũng liều mạng."
Tư Nguyên khẽ thở dài. Cậu không rút Vạn Cảnh Mệnh Phổ, cũng chẳng niệm chú pháp thuật. Cậu chỉ dùng ngón tay cái dính chút vụn bánh, tùy ý búng một cái về hướng tên thủ lĩnh Man Tộc.
Một luồng linh lực trong vắt, vô hình vô ảnh xé toạc không gian, lướt nhẹ qua cổ tay của tên thủ lĩnh khổng lồ. Không làm hắn gãy xương, không tước đoạt sinh mạng, chỉ là... làm cho sợi dây da quấn quanh tay cầm của thanh cự phủ đột nhiên bị mục đứt.
Ngay khoảnh khắc tên thủ lĩnh dồn toàn lực vung rìu lên định chẻ đôi Hạ Cảnh Thành, tay cầm trơn trượt khiến vũ khí tuột khỏi tay hắn. Thanh cự phủ nặng ngàn cân bay vút ra sau, đập thẳng vào đội hình phe hắn.
Sự khựng lại chỉ kéo dài trong một cái chớp mắt, nhưng đối với một tướng quân dày dặn sa trường như Hạ Cảnh Thành, một cái chớp mắt là quá đủ.
Mắt Cảnh Thành lóe lên hàn quang. Hắn đạp mạnh lên yên ngựa, thân hình vút lên không trung như rồng bay. Lưỡi trường kiếm xé gió, mang theo sự sắc bén lạnh lẽo của nhân gian, cắt ngang yết hầu tên thủ lĩnh.
Máu đen phun trào. Tên khổng lồ đổ gục xuống, ma khí trên người cũng theo đó mà tiêu tán. Mất đi kẻ cầm đầu, lại mất đi nguồn ma khí tà ác duy trì, quân Man Tộc lập tức rơi vào hoảng loạn, không còn khả năng đao thương bất nhập như trước.
"Phản công! Không tha cho một tên nào!" Hạ Cảnh Thành gầm lên, nhuốm máu khắp người nhưng uy phong lẫm liệt tựa chiến thần giáng thế.
Trên chòi canh, Tạ Tư Nguyên phủi phủi tay, nuốt nốt miếng bánh nướng cuối cùng. Khóe môi cậu khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt.
"Đánh đẹp lắm." Cậu khẽ khen ngợi người bên dưới, rồi lững thững leo xuống thang gỗ, chuẩn bị về trướng chui vào chăn ngủ tiếp, để lại vinh quang và những lời ngợi ca cho vị tướng quân phàm trần kia.
### BẢN TÓM TẮT TÌNH TIẾT (SLIDE CONCEPT)
| Khía Cạnh | Chi Tiết Sự Kiện (Chương 11) |
|---|---|
| **Giải Thích Hợp Lý (Bí Giới)** | Cảnh Thành giải thích bằng tư duy phàm nhân: Dựa vào mùi hương trên áo choàng để phá sương mù. Phủ nhận sự tồn tại của yêu quái, cho rằng đó là ảo ảnh tà giáo. Bí giới dễ phá vỡ vì Vạn Cảnh Mệnh Phổ đã âm thầm nhượng bộ để Cảnh Thành vào. |
| **Bảo Mật Thân Phận** | Cảnh Thành vẫn mù tịt về sức mạnh của Tư Nguyên. Cho rằng cậu nhóc chỉ ham chơi, đi lạc vào chợ đen. |
| **Sự Can Thiệp Của Ma Giới** | Quân địch Man Tộc được Ma Khí yểm trợ: không biết đau, sức mạnh dị thường, vũ khí dính độc. Cảnh Thành gặp bất lợi lớn. |
| **Sự Giúp Đỡ Ngầm Của Thụ** | Tư Nguyên không dùng phép thuật lộ liễu, không giết người. Chỉ búng tay làm đứt dây quấn vũ khí của thủ lĩnh địch, tạo một "tai nạn trùng hợp" hoàn hảo để Cảnh Thành lật ngược thế cờ. |
| **Tỏa Sáng Của Công** | Cảnh Thành thể hiện bản lĩnh thống soái, ý chí kiên cường và võ công trác tuyệt khi tự tay chém tướng địch. |