THIÊN MỆNH CHI CHỦ

DANH SÁCH CHƯƠNG

HIỂN THỊ

### CHƯƠNG 8: THIÊN UY CHẤN ĐỘNG, THÁI TỬ VIẾNG THĂM

Đêm hôm trước, bầu trời kinh thành nứt toác, một đạo kim quang mang theo uy áp huy hoàng giáng thẳng xuống Thái Miếu. Tiếng sấm rền vang kinh động đến cả ngai vàng trong hoàng cung.

Sáng hôm sau, cả triều đình rúng động.

Tại điện Thái Hòa, bá quan văn võ xôn xao bàn tán. Hạ Cảnh Thành đứng thẳng tắp giữa đại điện, trên người vẫn mặc bộ triều phục màu lam sẫm, gương mặt điềm tĩnh không chút gợn sóng dù đêm qua vừa trải qua một trận chiến thập tử nhất sinh. Hắn trình lên ngự tiền khối ma thạch đen ngòm, xấp mật thư vấy máu và tàn tích bùa chú thu thập được từ Thái Miếu.

"Khải bẩm Hoàng thượng, Quốc Sư vốn dĩ đã tu luyện tà thuật, tư thông với ma đạo, định dùng Long Mạch của hoàng gia để mở ra một khe nứt không gian." Hạ Cảnh Thành dõng dạc bẩm báo. "Đêm qua, mạt tướng định xông vào ngăn cản, nhưng pháp lực của hắn quá cao cường. May mắn thay, hành vi nghịch thiên này đã chọc giận Thần linh. Đạo kim quang giáng xuống chính là thiên uy thanh tẩy ma khí, thiêu rụi tên tà tu thành tro bụi."

Hoàng đế Lý Trọng ngồi trên ngai vàng, sắc mặt trắng bệch vì sợ hãi nhưng cũng thở phào nhẹ nhõm. Lão Quốc Sư kia vốn luôn tỏ ra đạo mạo, không ngờ lại che giấu tâm địa nham hiểm như vậy. Việc "Thần linh hiển linh" không chỉ giải quyết được mối họa mà còn chứng minh chân mệnh thiên tử của hoàng tộc, khiến bá quan không ai dám nghi ngờ.

"Tốt! Tốt lắm!" Hoàng đế vỗ tay xuống long ỷ. "Trời xanh có mắt, che chở cho Đại Lý ta! Hạ ái khanh tuy không tự tay chém được nghịch tặc, nhưng đã dũng cảm liều mình hộ giá Long Mạch, công lao không nhỏ. Truyền chỉ, ban thưởng hoàng kim ngàn lạng, lụa là gấm vóc trăm xấp!"

Hạ Cảnh Thành chắp tay tạ ân. Khóe mắt hắn lướt qua Tống Lương đang đứng run rẩy trong hàng quan văn. Không còn Quốc Sư chống lưng, Tống Lương hiện tại chỉ như một con chó mất chủ, không sớm thì muộn cũng sẽ bị thanh trừng.

Lúc Hạ Cảnh Thành trở về phủ tướng quân, mặt trời đã lên cao.

Vừa bước qua cổng hoa viên, hắn đã thấy một cảnh tượng khiến cơn đau đầu do thiếu ngủ lại tái phát. Dưới tán cây trúc xanh mướt, Tạ Tư Nguyên đang nằm ườn trên một chiếc ghế tựa dài làm bằng... không rõ vật liệu gì, trông vừa mềm mại như mây lại vừa phát ra ánh sáng ngọc ngà (thực chất là Vạn Cảnh Mệnh Phổ biến thành). Trên mặt thiếu niên đắp một chiếc lá sen lớn để che nắng, bên cạnh là một đĩa nho đã vơi đi một nửa.

Nghe tiếng bước chân, Tạ Tư Nguyên lười biếng kéo chiếc lá sen xuống, hé một mắt nhìn: "Tướng quân về rồi sao? Ngài được thưởng nhiều thế kia, có định tăng tiền tiêu vặt cho người làm không?"

Hạ Cảnh Thành thở hắt ra, bước tới định gõ lên trán cậu một cái nhưng thấy làn da nhợt nhạt dưới nắng lại thu tay về. "Cậu đúng là chẳng biết sợ là gì. Đêm qua vừa suýt mất mạng, hôm nay đã nằm ườn ra đây phơi nắng. Dọn dẹp đi, lát nữa có khách quý đến đấy."

Lời vừa dứt, một giọng nói thiếu niên lanh lảnh, tràn đầy năng lượng đã vang lên từ ngoài cổng:

"Hạ ca ca! Đệ nghe nói đêm qua huynh lại lập công lớn! Trận chiến ở Thái Miếu rốt cuộc là thế nào, huynh mau kể cho đệ nghe đi!"

Một thiếu niên trạc mười lăm, mười sáu tuổi xồng xộc chạy vào. Y phục gấm vóc thêu mãng bào, đầu đội ngọc quan nạm dạ minh châu, thắt lưng giắt một thanh bảo kiếm khảm đá quý rực rỡ nhưng có vẻ chưa từng nhuốm máu. Theo sau là hai tên thái giám đang mướt mải mồ hôi chạy chạy theo đuôi.

Đó chính là đương kim Thái tử – Lý Uyên.

Lý Uyên tuy thân phận cao quý nhưng bản tính lại thích múa đao vung kiếm, vô cùng sùng bái vị chiến thần trẻ tuổi Hạ Cảnh Thành. Thấy Thái tử, Hạ Cảnh Thành nghiêm mặt chắp tay: "Thần tham kiến Thái tử điện hạ. Điện hạ xuất cung mà không mang theo ngự lâm quân, nếu gặp nguy hiểm thì sao?"

"Ai da, trong kinh thành này có Hạ ca ca ở đây, ai dám làm hại đệ chứ!" Lý Uyên cười hì hì, xua tay.

Đột nhiên, ánh mắt của vị Thái tử trẻ tuổi khựng lại. Cậu ta nhìn chằm chằm vào bóng người đang lững thững ngồi dậy dưới tán trúc.

Tạ Tư Nguyên vừa cất đĩa nho đi, miếng ngọc bội bên hông lóe sáng, chiếc ghế êm ái lập tức biến mất vô tung vô ảnh. Cậu đứng đó, y phục lụa trắng thanh thoát, mái tóc đen hơi rối, ngũ quan mỹ lệ mang theo chút biếng nhác không nhiễm bụi trần.

Thái tử Lý Uyên đứng ngẩn ngơ, lẩm bẩm: "Hạ ca ca... trong phủ huynh có thần tiên giáng phàm từ lúc nào vậy? Sao ta chưa từng gặp qua?"

Hạ Cảnh Thành cau mày, bước lên chắn trước mặt Tạ Tư Nguyên. Hắn biết tính Thái tử trẻ con, hay tò mò bốc đồng, lỡ lời trêu ghẹo sẽ làm Tư Nguyên sợ hãi.

"Điện hạ nhìn nhầm rồi, không phải thần tiên gì đâu. Đây là Tạ Tư Nguyên, một đứa trẻ lang thang thần vô tình cứu được, đang giữ lại phủ làm chút việc vặt."

"Việc vặt?" Lý Uyên trợn tròn mắt. "Ai lại để một người... cốt cách thế này đi quét sân lau bàn bao giờ! Tạ huynh, huynh có muốn theo ta vào cung không? Ta sẽ phong huynh làm thư đồng, hằng ngày chỉ cần bồi ta đọc sách ngắm hoa là được!"

Tạ Tư Nguyên chớp mắt, liếc nhìn vị Thái tử nhiệt tình trước mặt. Miếng ngọc bội hình cuốn sách bên hông cậu khẽ rung nhẹ. Một đạo tơ mệnh mỏng manh hiện lên trước mắt Tạ Tư Nguyên. Cậu khẽ nheo mắt.

Bên dưới lớp hào quang vàng rực của hoàng gia, sợi tơ mệnh của Lý Uyên đang bị một vệt đen ngòm quấn lấy, hệt như thứ ma khí của tên Quốc Sư đêm qua. *Ồ, xem ra con chuột nhắc Ma Giới đêm qua không phải là kẻ duy nhất lọt vào vương triều này rồi.*

"Đa tạ ý tốt của điện hạ." Tạ Tư Nguyên mỉm cười nhẹ nhàng, giọng điệu ngoan ngoãn. "Nhưng tôi quen hầu hạ tướng quân rồi, vả lại tôi rất ngốc, vào cung sợ sẽ làm hỏng việc của ngài mất."

Hạ Cảnh Thành nghe vậy, trong lòng bỗng dâng lên một cỗ cảm giác tự mãn kỳ lạ. Hắn gật đầu tán thành: "Đúng vậy, tay chân cậu ta rất lóng ngóng, vào cung lỡ làm vỡ đồ ngự ban thì mười cái đầu cũng không đền nổi. Điện hạ mời vào trong sảnh, thần sẽ pha trà tiếp ngài."

Lý Uyên tuy tiếc nuối nhưng cũng đành nghe theo. Ba người cùng bước vào sảnh chính.

Trong lúc Hạ Cảnh Thành và Lý Uyên bàn luận về chuyện triều đình, Tạ Tư Nguyên đứng một bên rót trà. Mắt cậu lơ đãng nhìn ra ngoài khoảng sân rập rạp bóng cây, nhưng đầu ngón tay lại khẽ gõ nhịp lên miếng ngọc bội.

Một mạng lưới lớn hơn đang được dệt ra. Thân phận thực sự của kẻ giấu mặt thao túng ma khí trong hoàng cung, cậu nhất định phải từ từ bóc trần. Bởi vì, nếu nhân gian bị hủy diệt, cậu sẽ chẳng còn chỗ nào bán kẹo hồ lô hay chỗ để xem kịch nữa.

### BẢN TÓM TẮT TÌNH TIẾT (SLIDE CONCEPT)

| Khía Cạnh | Chi Tiết Sự Kiện (Chương 8) |

|---|---|

| **Giải quyết Hậu quả** | Hạ Cảnh Thành báo cáo với Hoàng đế. Lấy cớ "Thiên uy giáng thế" để giải thích sự xuất hiện của Thần Minh hợp lý, che đậy mọi nghi ngờ. Tống Lương mất chỗ dựa. |

| **Nhân vật mới** | **Thái tử Lý Uyên**: 15-16 tuổi, tính tình ngây thơ, nhiệt huyết, sùng bái Cảnh Thành. Trở thành nhân tố kết nối quan trọng cho các tình tiết cung đình sắp tới. |

| **Phát triển Tình cảm (Ngầm)** | Thái tử bị thu hút bởi nhan sắc siêu phàm của Tư Nguyên. Cảnh Thành bộc lộ sự bảo bọc vô thức, viện cớ giữ Tư Nguyên lại phủ, không muốn ai "cướp" mất. |

| **Hé lộ Drama mới** | Tư Nguyên phát hiện sợi tơ mệnh của Thái tử bị nhiễm Ma Khí (màu đen). Chứng tỏ âm mưu của Ma Giới chưa kết thúc, kẻ thù thực sự vẫn đang ẩn nấp sâu trong Hoàng cung. |

| **Giữ vững Thiết lập** | Tư Nguyên vẫn lười biếng, dùng ngọc bội biến thành ghế dựa. Ngoan ngoãn diễn vai "người làm lóng ngóng" trước mặt mọi người. |


BÌNH LUẬN

Chưa có gì ở đây hết

Bạn thấy nội dung này hấp dẫn hoặc phù hợp, hãy chia sẻ đến với mọi người cùng thưởng thức!