### CHƯƠNG 3: VỊ KHÁCH KHÔNG MỜI VÀ TÁCH TRÀ TRƯỢT CHÂN
Sáng hôm sau, phủ tướng quân vẫn thoang thoảng mùi thuốc súng và máu từ trận chiến đêm qua, nhưng nhịp sống đã nhanh chóng trở lại bình thường.
Hạ Cảnh Thành đứng giữa sân, bộ võ phục gọn gàng làm tôn lên vóc dáng cao lớn, vững chãi. Hắn nhìn thiếu niên áo trắng đang ngáp ngắn ngáp dài bước ra từ phòng khách, nhịn không được bèn thở dài.
"Tạ Tư Nguyên, phủ của ta không nuôi người nhàn rỗi." Hạ Cảnh Thành ném cho cậu một cái chổi lông gà. "Ta thấy chân tay cậu lóng ngóng, ra ngoài làm việc nặng chắc chắn không xong. Cậu vào quét dọn và sắp xếp lại thư phòng cho ta. Nhớ cẩn thận, trong đó có nhiều tài liệu quan trọng."
Tạ Tư Nguyên chớp mắt, cầm cái chổi lông gà xoay xoay trong tay như một món đồ chơi lạ lẫm. Cậu ngoan ngoãn gật đầu: "Rõ rồi, tướng quân cứ yên tâm giao cho tôi."
Thư phòng của Hạ Cảnh Thành khá rộng, bày biện đơn giản nhưng ngập tràn những cuộn thẻ tre và sách lụa chất cao như núi. Vừa bước qua bậu cửa, Tạ Tư Nguyên liền tiện tay ném luôn cái chổi lông gà lên bàn.
Cậu tháo miếng ngọc bội hình cuốn sách bên hông xuống. Vạn Cảnh Mệnh Phổ dường như hiểu ý chủ nhân, lập tức phát sáng mờ ảo, duỗi dài ra và uốn lượn thành một chiếc ghế tựa lưng êm ái lơ lửng giữa phòng. Tạ Tư Nguyên thong thả ngả lưng xuống, gác chân lên, tùy ý rút một cuốn sách binh pháp trên kệ xuống đọc lướt qua.
"Bố trận thế này mà cũng gọi là kỳ tài sao? Thật nhàm chán." Cậu lẩm bẩm, ngón tay khẽ gõ nhịp lên tay vịn bằng giấy lụa. Trong khi cậu nằm ườn ra đó, một làn gió vô hình từ Vạn Cảnh Mệnh Phổ tỏa ra, tự động thổi bay lớp bụi bám trên giá sách, xếp những cuộn thẻ tre ngay ngắn lại chỉ trong chớp mắt.
Đúng lúc Tư Nguyên đang lim dim định ngủ bù, một tiếng bước chân dồn dập vang lên ngoài hành lang.
"Tránh ra! Hạ Cảnh Thành đâu? Kêu hắn ra đây gặp ta!"
Cửa thư phòng bị đạp tung. Một nam nhân mặc quan phục màu tía, gương mặt góc cạnh hống hách bước vào. Đây là Tống Lương - một tên quan văn luôn đối đầu với Hạ Cảnh Thành trên triều đường, cũng là một trong những kẻ bị tình nghi đã phái đám sát thủ đến đêm qua. Hắn nghe tin Hạ phủ bị tập kích nên vội vàng đến "hỏi thăm", thực chất là để xem Hạ Cảnh Thành đã chết hay chưa.
Nhưng đập vào mắt Tống Lương không phải là một Hạ Cảnh Thành trọng thương, mà là một thiếu niên lạ mặt đang cầm chổi lông gà đứng lóng ngóng giữa phòng (Vạn Cảnh Mệnh Phổ đã thu nhỏ lại thành ngọc bội đeo bên hông Tạ Tư Nguyên ngay khoảnh khắc cánh cửa bật mở).
"Ngươi là kẻ nào?" Tống Lương nhíu mày, bước tới quát lớn. "Ai cho phép một tên nhãi ranh tùy tiện vào thư phòng của tướng quân? Cầm nhầm tài liệu mật, ngươi có mười cái mạng cũng không đền nổi!"
Tạ Tư Nguyên rụt cổ lại, giấu nửa khuôn mặt sau cái chổi lông gà, bày ra vẻ mặt vô tội: "Tôi... tôi chỉ là người mới tới dọn dẹp thôi ạ. Đại nhân bớt giận."
"Người mới?" Tống Lương cười khẩy, ánh mắt lóe lên sự ác ý. Hắn vốn đang bực tức vì kế hoạch ám sát thất bại, nay thấy một tên hầu yếu ớt liền muốn trút giận để dằn mặt Hạ Cảnh Thành. Hắn vớ lấy chén trà nóng hổi đang đặt trên bàn, không nói hai lời liền hất thẳng về phía mặt Tạ Tư Nguyên. "Hạ Cảnh Thành đúng là hết người để dùng rồi!"
Tạ Tư Nguyên không hề chớp mắt, cũng chẳng thèm né tránh. Cậu chỉ khẽ nghiêng đầu.
Ngay khoảnh khắc dòng nước sôi chuẩn bị chạm vào người cậu, miếng ngọc bội bên hông khẽ rung lên. Một cơn gió luồn qua khe cửa sổ, mang theo sự thay đổi quỹ đạo siêu thực của vận mệnh.
"Rầm!"
Tống Lương đột nhiên bước hụt chân vào một khe nứt vô hình trên ván sàn gỗ. Trọng tâm mất thăng bằng, cả người hắn lảo đảo ngã nhào về phía trước. Chén trà nóng thay vì hắt vào Tạ Tư Nguyên, lại bị hất ngược trở lại, ập thẳng vào mặt hắn.
"Aaaa!" Tống Lương ôm mặt hét thảm, cả người ngã lăn lóc trên mặt đất, quan phục nhăn nhúm, trông vô cùng thảm hại.
Đúng lúc này, Hạ Cảnh Thành bước nhanh vào thư phòng. Hắn sững sờ trước cảnh tượng hỗn loạn: Tống đại nhân quyền cao chức trọng đang nằm lăn lộn dưới sàn kêu la, còn Tạ Tư Nguyên thì đứng nép vào góc tường, tay ôm chặt cái chổi lông gà, đôi mắt to tròn ngập nước như chú nai con vừa bị dọa sợ.
"Có chuyện gì vậy?" Hạ Cảnh Thành cau mày, lập tức bước tới đứng chắn trước mặt Tạ Tư Nguyên, ánh mắt lạnh lẽo nhìn Tống Lương.
Tống Lương chật vật lồm cồm bò dậy, mặt đỏ bừng vì bỏng và tức giận. Hắn chỉ tay vào Tạ Tư Nguyên, lắp bắp: "Tên nhãi ranh nhà ngươi... ngươi dám ám hại bổn quan!"
"Đại nhân oan uổng quá!" Tạ Tư Nguyên lí nhí lên tiếng, núp hẳn sau tấm lưng rộng của Hạ Cảnh Thành. "Tôi chỉ đứng yên lau dọn, là đại nhân tự nhiên đi không vững rồi vấp ngã. Tướng quân, tôi sợ lắm..."
Hạ Cảnh Thành liếc nhìn khe nứt nhỏ trên sàn nhà, rồi lại nhìn vẻ mặt hống hách nhưng thảm hại của Tống Lương. Hắn thừa hiểu bản tính của tên quan văn này. Hắn lạnh nhạt lên tiếng:
"Tống đại nhân, nơi này là thư phòng của ta, không phải chốn để ngài đến răn dạy người của ta. Ngài đi đứng không cẩn thận tự làm mình bị thương, lại đi đổ lỗi cho một đứa trẻ tay trói gà không chặt sao? Chuyện này mà đồn ra ngoài, e là thể diện của ngài không còn gì đâu."
Tống Lương tức đến nghẹn họng. Hắn biết mình đuối lý, cộng thêm việc Hạ Cảnh Thành trông vẫn khỏe mạnh sừng sững, không hề giống người vừa trải qua cửa tử khiến hắn càng e dè. Hắn hừ lạnh một tiếng, ôm khuôn mặt tấy đỏ quay lưng bỏ đi: "Hạ Cảnh Thành, ngươi cứ đợi đấy!"
Khi tiếng bước chân của Tống Lương đã đi xa, Hạ Cảnh Thành mới quay lại nhìn Tạ Tư Nguyên. Thấy thư phòng đã được dọn dẹp sạch sẽ, sách vở ngăn nắp gọn gàng, cơn giận trong lòng hắn cũng dịu đi vài phần.
"Không sao chứ?" Hắn hỏi, giọng điệu có phần mềm mỏng hơn lúc sáng. "Tên Tống Lương đó lòng dạ hẹp hòi, lần sau thấy hắn thì tránh xa ra một chút. Cậu yếu ớt như vậy, lỡ hắn ra tay thật thì cậu chịu không nổi đâu."
Tạ Tư Nguyên gật đầu lia lịa, khóe môi hơi nhếch lên tạo thành một nụ cười khó nhận ra. Miếng ngọc bội bên hông khẽ cọ vào áo cậu tĩnh lặng như một vật vô tri.
"Tôi biết rồi. Cảm ơn tướng quân đã bảo vệ tôi." Cậu ngoan ngoãn đáp, trong đầu lại thầm nghĩ: *Tên ngốc Tống Lương kia mạng cũng lớn đấy, vừa nãy suýt nữa ván sàn gỗ kia đã đâm xuyên qua yết hầu hắn rồi, ta chỉ tiện tay uốn cong lại một chút thôi.*
Hạ Cảnh Thành xoa xoa trán, cảm thấy đứa trẻ này tuy lóng ngóng nhưng cũng biết điều, bèn phẩy tay: "Được rồi, dọn xong thì ra nhà bếp lấy đồ ăn đi. Đừng chạy lung tung."
Nhìn bóng lưng vững chãi của vị tướng quân rời đi, Tạ Tư Nguyên vươn vai một cái. Có một tấm bình phong lớn che chắn như thế này, quả thực giúp cậu tiết kiệm được rất nhiều thời gian xử lý phiền phức.
### BẢN TÓM TẮT TÌNH TIẾT (SLIDE CONCEPT)
| Khía Cạnh | Chi Tiết Trong Chương 3 |
|---|---|
| **Làm Quen (Động thái)** | Hạ Cảnh Thành giao việc nhẹ (dọn thư phòng). Tư Nguyên giả vờ ngoan ngoãn nhưng thực chất dùng phép để lười biếng. Cảnh Thành coi Tư Nguyên như một đứa trẻ cần được che chở. |
| **Drama (Xung đột)** | Tống Lương (kẻ thù chính trị của Cảnh Thành) đến khiêu khích, hất nước nóng vào mặt Tư Nguyên để trút giận. |
| **Ẩn Giấu Thân Phận** | Tư Nguyên không dùng phép thuật tấn công. Cậu chỉ dùng **Vạn Cảnh Mệnh Phổ** thay đổi vận may nhỏ (tạo khe nứt sàn nhà), khiến Tống Lương tự vấp ngã tự hại mình. |
| **Tuyến Quan Hệ** | Không tình cảm lãng mạn. Thuần túy là sự bảo bọc của người lớn (Cảnh Thành) dành cho kẻ yếu (Tư Nguyên) và sự thích thú âm thầm hóng chuyện của Tư Nguyên. |