### CHƯƠNG 4: HỒNG NHAN TRONG TÚY NGUYỆT LÂU
Màn đêm buông xuống, kinh thành rũ bỏ vẻ trang nghiêm ban ngày để khoác lên mình sự xa hoa, trụy lạc. Túy Nguyệt Lâu – kỹ viện bậc nhất kinh thành – đêm nay đèn đuốc sáng rực, tiếng đàn tỳ bà réo rắt xen lẫn tiếng cười đùa lả lơi.
Ở một góc khuất trên tầng hai, Hạ Cảnh Thành mặc thường phục tối màu, gương mặt lạnh tanh ngồi uống rượu một mình. Hắn đến đây không phải để mua vui, mà vì nhận được mật báo Tống Lương sẽ bí mật gặp gỡ một kẻ khả nghi tại nơi này. Giữa chốn phấn son ồn ào, vị tướng quân trẻ tuổi trông cứng ngắc như một khúc gỗ bị vứt nhầm vào chậu hoa.
Đột nhiên, một luồng hương thơm thoang thoảng lướt qua. Không phải mùi phấn sáp nồng nặc của nữ nhân chốn này, mà là một mùi hương thanh khiết, man mác như sương sớm.
Một nữ tử mặc y phục lụa đỏ thẫm, rèm che nửa mặt bằng lụa mỏng ung dung bước tới. Dáng người nàng uyển chuyển, đôi mắt to tròn lấp lánh ý cười, bên hông đeo một miếng ngọc bội hình cuốn sách nhỏ. Nàng tự nhiên ngồi xuống chiếc ghế trống bên cạnh Hạ Cảnh Thành, cầm bình rượu bằng ngọc bích lên.
"Vị công tử này, sao lại ngồi uống rượu giải sầu một mình thế kia? Để nô gia rót cho ngài một chén nhé?" Giọng nói của nàng trong trẻo, mang theo vài phần nũng nịu.
Hạ Cảnh Thành lập tức nhíu mày, cả người căng cứng. Hắn hơi nghiêng người lùi lại, lạnh nhạt cự tuyệt: "Không cần. Cô nương cứ đi tiếp khách khác, ta quen ngồi một mình."
Nữ tử áo đỏ không những không giận mà còn bật cười khúc khích. Nàng cố tình nhích lại gần hơn, mùi hương thanh khiết càng lúc càng rõ ràng. Đôi bàn tay ngọc ngà khẽ vươn ra, định chạm vào vạt áo của hắn.
"Công tử lạnh lùng như vậy, càng làm người ta tò mò đấy. Ngài không thích rượu, vậy... có thích nô gia không?"
Hạ Cảnh Thành giật mình đứng phắt dậy, lùi ra xa ba bước, vành tai dưới mái tóc đen đã hơi ửng đỏ vì bối rối và tức giận. Hắn nắm chặt chuôi kiếm giấu dưới lớp áo choàng: "Cô nương tự trọng! Nếu còn vô lễ, đừng trách ta không khách khí!"
Nhìn bộ dạng lúng túng như sắp lâm trận của vị tướng quân uy dũng, nữ tử áo đỏ che miệng cười rung cả bả vai. Nàng, tất nhiên, chính là Tạ Tư Nguyên.
Với một thực thể cổ xưa như Thiên Mệnh Chi Chủ, thân xác chỉ là một lớp vỏ bọc. Tạ Tư Nguyên thấy Tống Lương có dấu hiệu mờ ám, liên quan đến kẻ đang thao túng tơ mệnh, nên tiện tay mượn một nhân dạng nữ tử để dễ bề trà trộn vào Túy Nguyệt Lâu. Không ngờ lại gặp ngay "cục nợ" Hạ Cảnh Thành ở đây, bản tính lười biếng nhưng thích hóng chuyện nổi lên, cậu liền muốn trêu ghẹo hắn một chút.
"Được rồi, được rồi, công tử đừng nóng." Tạ Tư Nguyên xua tay, ánh mắt dời về phía căn phòng kín ở cuối hành lang. Miếng ngọc bội bên hông nàng khẽ rung nhẹ, truyền lại những âm thanh từ bên trong đó.
Tống Lương đang nói chuyện với một bóng đen. Kẻ đó đang bóp nát một con rối gỗ khắc sinh thần bát tự của một vị đại thần trong triều. Sợi tơ mệnh bị can thiệp thô bạo.
Đột nhiên, bóng đen trong phòng khựng lại. Hắn vung tay, cánh cửa gỗ bị đánh nát bấy. "Có kẻ nghe lén!"
Ngay lập tức, hàng chục tên hộ vệ mặc áo đen từ các phòng xung quanh xông ra, lưỡi đao sáng loáng nhắm thẳng về phía Hạ Cảnh Thành và nữ tử áo đỏ.
Hạ Cảnh Thành rút kiếm, không chút suy nghĩ liền kéo tay "nữ tử" ném ra sau lưng mình. "Chạy đi!" Hắn gầm lên.
Tạ Tư Nguyên ngoan ngoãn nấp sau lưng hắn, khóe môi nhếch lên. Cậu vốn có nguyên tắc rất rõ ràng: **Thiên Mệnh quản lý số mệnh, tuyệt đối không trực tiếp đoạt mạng chúng sinh**. Giết người là can thiệp thô bạo nhất vào quy luật, cậu lười làm mấy chuyện nhuốm máu đó. Thế nhưng, tạo ra vài "sự cố" nhỏ thì lại là sở trường.
Một tên hộ vệ lao tới định chém lén Hạ Cảnh Thành. Tạ Tư Nguyên khẽ gẩy ngón tay. "Xoẹt." Đai lưng của tên hộ vệ đột nhiên đứt phăng. Hắn giẫm phải vạt áo của chính mình, ngã đập đầu vào cột đình, bất tỉnh nhân sự.
Hai tên khác vung đao xông lên. Một cơn gió kỳ lạ thổi qua, tấm rèm lụa lớn trên trần nhà rớt xuống, trùm kín mít hai tên sát thủ, khiến chúng tự chém vào nhau rồi ngã lăn ra sàn kêu oai oái.
Cứ như vậy, Hạ Cảnh Thành đi đường kiếm nào, kẻ thù tự nhiên... gục ngã đến đó. Hắn chém chưa trúng đích, đối phương đã vấp vỏ chuối, đụng vỡ bình hoa, hoặc tự dưng trượt chân ngã xuống hồ sen bên dưới. Không có một giọt máu nào đổ xuống, nhưng toàn bộ sát thủ đều nằm bẹp dí, bất tỉnh hoặc rên rỉ đau đớn.
Hạ Cảnh Thành thở phào, quay lại tìm nữ tử áo đỏ. "Cô nương, nơi này..."
Nhưng phía sau hắn trống không. Nữ tử kia đã biến mất tự lúc nào, chỉ để lại một mùi hương thanh khiết thoang thoảng và một chiếc ly ngọc bích còn vương chút rượu.
Sáng hôm sau, tại phủ tướng quân.
Hạ Cảnh Thành mệt mỏi đẩy cửa bước vào thư phòng. Hắn đã thức trắng đêm để xử lý đám người ở Túy Nguyệt Lâu. Vừa vào đến nơi, hắn đã thấy Tạ Tư Nguyên mặc y phục gia đinh màu trắng, đang nằm ườn trên trường kỷ, cuốn binh pháp đắp ngang mặt, ngủ ngon lành.
Nghe tiếng động, Tạ Tư Nguyên khẽ ngáp một cái, vươn vai ngồi dậy, dụi dụi mắt: "Tướng quân về rồi à? Ngài trông phờ phạc quá, hôm qua đi đánh trận ở đâu thế?"
Hạ Cảnh Thành nhìn thiếu niên mảnh khảnh, ngoan ngoãn trước mặt, tự nhiên lại nhớ đến nữ tử lả lơi mang mùi hương tương tự ở kỹ viện đêm qua. Hắn vội lắc đầu, gạt đi suy nghĩ kỳ quặc. Cậu nhóc yếu ớt này sao có thể là nữ nhân kia được.
"Không có gì. Cậu pha cho ta ấm trà đi." Hạ Cảnh Thành ngồi xuống ghế xoa thái dương.
Tạ Tư Nguyên cầm ấm trà lên, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười ranh mãnh. "Vâng, tướng quân."
Trong lúc rót trà, miếng ngọc bội hình cuốn sách bên hông cậu khẽ lấp lánh. Vận mệnh của một kẻ giấu mặt trong triều đình đã chính thức bị Tạ Tư Nguyên để mắt tới.
### BẢN TÓM TẮT TÌNH TIẾT (SLIDE CONCEPT)
| Phân cảnh | Chi tiết diễn biến | Ý đồ thiết lập |
|---|---|---|
| **Hóa Thân** | Tạ Tư Nguyên biến thành nữ tử áo đỏ (Tư Tư), giữ nguyên ngọc bội Vạn Cảnh Mệnh Phổ. | Thể hiện quyền năng biến hóa tự do của Thiên Mệnh. Thuận tiện trà trộn điều tra. |
| **Gạ Gẫm (Trêu ghẹo)** | "Tư Tư" rót rượu, trêu chọc Cảnh Thành. Cảnh Thành đỏ mặt, lúng túng, giữ nghiêm khuôn phép. | Tạo tương tác hài hước, trái ngược tính cách. Hoàn toàn không có tuyến tình cảm lãng mạn. |
| **Nguyên Tắc Không Sát Sinh** | Tư Nguyên không bao giờ giết người. Kẻ thù bị hạ gục bởi những sự cố "xui xẻo" siêu thực: đứt thắt lưng, sập rèm, vấp ngã. | Nhấn mạnh thiết lập cốt lõi: Thiên Mệnh chỉ xoay chuyển vận may, không tước đoạt sinh mạng. |
| **Che Giấu Thân Phận** | Cảnh Thành trở về phủ thấy Tư Nguyên đang ngủ nướng, hoàn toàn không nghi ngờ. | Tư Nguyên tiếp tục sống nhàn nhã trong lốt "người hầu", lấy Cảnh Thành làm bình phong. |