THIÊN MỆNH CHI CHỦ

DANH SÁCH CHƯƠNG

HIỂN THỊ

### CHƯƠNG 5: HƯƠNG TRÀ SÁNG SỚM VÀ MẢNH GỖ ĐEN

Dòng nước trà xanh biếc rót từ ấm đất nung xuống chén sứ, tỏa ra một làn khói mỏng manh mang theo hương vị thanh mát của sương sớm.

Hạ Cảnh Thành đưa tay nhận lấy chén trà từ Tạ Tư Nguyên. Sự mệt mỏi sau một đêm không ngủ dường như được xoa dịu đôi chút khi hơi nóng chạm vào đầu ngón tay. Hắn nhấp một ngụm, cảm nhận vị chát nhẹ đầu lưỡi rồi chuyển sang ngọt hậu, lồng ngực đang căng cứng cũng dần thả lỏng.

Hắn ngước mắt lên, định lên tiếng bảo thiếu niên lui ra ngoài nghỉ ngơi, nhưng lời chưa ra khỏi miệng đã chợt khựng lại.

Ánh nắng ban mai vừa vặn chiếu qua song cửa sổ bằng giấy, hắt lên sườn mặt của Tạ Tư Nguyên. Dưới thứ ánh sáng vàng dịu ấy, làn da của thiếu niên trắng trẻo đến mức gần như phát sáng, không có lấy một tì vết của sương gió nhân gian. Sống mũi cao thanh thoát, hàng mi dài khẽ rủ xuống che đi đôi mắt mang theo vẻ buồn ngủ kinh niên. Mái tóc đen nhánh xõa hờ trên bờ vai gầy, vạt áo lụa trắng khẽ bay nhẹ theo cơn gió lùa.

Trong khoảnh khắc đó, Hạ Cảnh Thành bỗng thấy người trước mặt không giống một kẻ lang thang nghèo khổ tìm chỗ nương tựa, mà giống như một bức tranh thủy mặc vô tình rơi xuống trần thế – vừa thanh lãnh, vừa thoát tục, lại mang một vẻ đẹp phi giới tính khiến người ta không thể rời mắt.

"Tướng quân? Trà không ngon sao?" Tạ Tư Nguyên nghiêng đầu, chớp mắt hỏi, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng. Cậu vươn tay gãi gãi cằm, bộ dạng lười biếng đến mức muốn mềm nhũn ra.

Hạ Cảnh Thành hoàn hồn, khẽ hắng giọng, che giấu sự thất thần ngắn ngủi của mình: "Không có gì, trà rất được. Cậu dọn dẹp qua bàn sách đi, lát nữa sẽ có người tới bẩm báo công sự."

"Vâng." Tạ Tư Nguyên đáp lời một cách uể oải. Cậu lững thững đi về phía giá sách, cầm chiếc khăn lụa lên vắt vẻo trên tay, thỉnh thoảng phẩy phẩy vài cái lên mặt bàn một cách có lệ.

Chưa đầy nửa khắc sau, những bước chân dồn dập, nặng nề vang lên ngoài hành lang, nện xuống mặt sàn gỗ âm thanh của giáp sắt va chạm. Cửa thư phòng được đẩy mạnh ra.

"Tướng quân!"

Người bước vào là Trần Mặc – phó tướng thân tín của Hạ Cảnh Thành. Y là một hán tử cao lớn, nước da ngăm đen sạm nắng, trên mặt có một vết sẹo dài từ khóe mắt đến cằm, tỏa ra sát khí của người quanh năm lăn lộn sa trường. Trần Mặc liếc nhìn thiếu niên áo trắng đang lóng ngóng lau bàn ở góc phòng, hơi cau mày nhưng không hỏi nhiều, lập tức chắp tay bẩm báo:

"Mạt tướng đã dọn dẹp sạch sẽ tàn cuộc ở Túy Nguyệt Lâu. Toàn bộ đám sát thủ đều bị phế bỏ võ công và tống vào địa lao. Nhưng điều kỳ lạ là... đêm qua dường như có cao nhân âm thầm giúp đỡ chúng ta. Đám người đó kẻ thì tự chém vào chân mình, kẻ thì vấp ngã vỡ đầu, gần như mạt tướng không tốn một giọt mồ hôi nào."

Hạ Cảnh Thành đặt chén trà xuống, ánh mắt trở nên sắc lạnh, khí chất uy dũng của một vị tướng lĩnh thống soái tam quân lập tức bộc lộ.

"Không có cao nhân nào rảnh rỗi đến mức chỉ ném vỏ chuối hay làm sập rèm cửa để cứu người đâu." Hắn trầm giọng phân tích. "Kẻ giật dây chuyện này cố tình dùng cách đó để biến cuộc tập kích thành một trò cười, nhằm che giấu mục đích thực sự của bọn chúng."

Trần Mặc ngớ người: "Mục đích thực sự?"

"Đúng vậy." Hạ Cảnh Thành đứng dậy, bước tới trước bản đồ treo trên tường. Hắn chỉ tay vào một điểm đánh dấu đỏ: "Đêm qua Tống Lương bí mật gặp mặt một kẻ lạ tại Túy Nguyệt Lâu. Khi ta xông vào phòng, tên đó đã kịp tẩu thoát, nhưng hắn để lại thứ này."

Hạ Cảnh Thành rút từ trong ngực áo ra một vật nhỏ, ném lên bàn.

Đó là một mảnh gỗ đen ngòm, cháy sém một nửa, trên mặt còn sót lại vài nét vẽ bùa chú ngoằn ngoèo bằng chu sa đỏ như máu.

Tạ Tư Nguyên đang giả vờ lau bình hoa, khóe mắt khẽ liếc qua mảnh gỗ. Miếng ngọc bội bên hông cậu bỗng ấm lên. Đôi mắt lười biếng của cậu lóe lên một tia sáng sắc bén rồi nhanh chóng thu lại. *Linh mộc hút vận? Xem ra đám chuột nhắt này không chỉ muốn mạng người, mà còn muốn trộm cả tơ mệnh của vương triều.*

"Đây là..." Trần Mặc nhíu mày quan sát.

"Đồ vật của Tế Tự Các." Hạ Cảnh Thành gõ ngón tay lên mặt bàn, ánh mắt lóe lên sự suy tính nhạy bén. "Tống Lương chỉ là một tên quan văn nhu nhược, hắn lấy đâu ra can đảm và nhân lực để liên tục ám sát ta? Kẻ chống lưng cho hắn chính là vị Quốc Sư thần bí kia. Bọn chúng không chỉ muốn diệt trừ cái gai trong mắt là ta, mà đang dùng tà thuật để can thiệp vào Long Mạch của hoàng thất."

Sự kết nối chuỗi sự kiện, khả năng quan sát nhạy bén và đầu óc chiến lược của Hạ Cảnh Thành khiến Trần Mặc nể phục sát đất. Y chắp tay mạnh mẽ: "Tướng quân anh minh! Mạt tướng sẽ lập tức phái người ngầm bám theo Tống Lương và theo dõi động tĩnh của Tế Tự Các."

"Nhớ kỹ, không được đả thảo kinh xà. Bọn chúng biết tà thuật, dùng người thường đi theo chỉ tổ nộp mạng. Việc này ta sẽ đích thân sắp xếp." Hạ Cảnh Thành phân phó rành mạch, từng lời nói ra đều mang sức nặng của người quen nắm quyền sinh sát.

Ở góc phòng, Tạ Tư Nguyên vẫn đang nhẩn nha dùng khăn lụa lau đi lau lại một chỗ trên miệng bình hoa. Cậu thầm nghĩ: *Tên tướng quân phàm nhân này đầu óc cũng không tồi. Không cần Vạn Cảnh Mệnh Phổ cũng có thể nhìn thấu một nửa mưu đồ của nghịch thiên giả. Đỡ tốn công mình đi nhắc nhở.*

Trần Mặc nhận lệnh xong liền cáo lui. Trước khi đi, y lén lườm Tạ Tư Nguyên một cái như cảnh cáo cậu nhóc này không được nghe lén quân cơ rồi mang ra ngoài nói bậy. Tạ Tư Nguyên đáp lại bằng một cái chớp mắt ngây thơ, vô hại.

Thư phòng trở lại vẻ yên tĩnh. Hạ Cảnh Thành nhìn thấy thiếu niên nãy giờ chỉ lau đúng một cái bình hoa thì day day trán.

"Tạ Tư Nguyên, cậu lau cái bình đó tróc cả men rồi kìa. Lại đây, mài mực cho ta."

"Vâng." Tư Nguyên thả chiếc khăn xuống, lề mề bước tới bên cạnh bàn thư án. Cậu cầm thỏi mực lên, động tác chậm chạp, tay áo lụa trắng thỉnh thoảng lại trượt xuống để lộ cổ tay thon gọn.

Mùi mực xạ hương thoang thoảng hòa quyện cùng mùi sương sớm thanh khiết tỏa ra từ người thiếu niên. Hạ Cảnh Thành cúi đầu duyệt công văn, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác yên bình kỳ lạ chưa từng có trong cuộc đời sa trường đầy đao kiếm của hắn.

Hắn không biết rằng, cuộc chiến bảo vệ vương triều mà hắn đang đối mặt, thực chất lại là cuộc chiến giữ gìn cân bằng của cả Vận Mệnh Giới do chính thiếu niên đang mài mực bên cạnh này làm chủ.

### BẢN TÓM TẮT TÌNH TIẾT (SLIDE CONCEPT)

| Yếu Tố | Thể Hiện Trong Chương 5 |

|---|---|

| **Vẻ đẹp của Thụ** | Được miêu tả qua góc nhìn của Cảnh Thành trong ánh sáng ban mai. Vẻ đẹp siêu thực, thanh tịnh, thoát tục nhưng được che giấu bởi vỏ bọc lười biếng. |

| **Tài năng của Công** | Phân tích tình hình sắc bén, nhìn nhận sự việc thấu đáo (nhận ra ám sát chỉ là vỏ bọc, phát hiện mảnh gỗ tà thuật, suy luận ra Tế Tự Các và Quốc Sư). |

| **Nhân vật mới** | **Trần Mặc** - Phó tướng trung thành, thẳng thắn, làm nổi bật thêm sự oai phong và khả năng lãnh đạo của Hạ Cảnh Thành. |

| **Drama / Cốt truyện chính** | Hé lộ mảnh "Linh mộc hút vận" do tà tu/Quốc Sư sử dụng. Mục đích không chỉ là giết người mà là đánh cắp Long Mạch (cắt đứt tơ mệnh quốc gia). |


BÌNH LUẬN

Chưa có gì ở đây hết

Bạn thấy nội dung này hấp dẫn hoặc phù hợp, hãy chia sẻ đến với mọi người cùng thưởng thức!