THIÊN MỆNH CHI CHỦ

DANH SÁCH CHƯƠNG

HIỂN THỊ

### CHƯƠNG 12: THIÊN MỆNH CHI CHỦ, UY TRẤN CÀN KHÔN

Tiếng hoan hô chiến thắng của quân Đại Lý chưa kịp vang lên thì trời đất đột ngột biến sắc.

Từ phía chân trời phương Bắc, một cột sáng màu tím đen xuyên thủng tầng mây, cắm phập xuống giữa chiến trường. Mặt đất nứt toác, dung nham đỏ rực sủi bọt phun trào. Từ trong khe nứt địa ngục ấy, tiếng gầm rú rung chuyển đất trời vang lên.

Ma Giới đã dốc toàn lực. Không chỉ là ma khí yểm trợ phàm nhân nữa, mà hàng ngàn Ma Tướng với thân hình bọc trong lớp giáp vảy gai góc, tay lăm lăm ma binh tàn độc lũ lượt tràn ra.

"Rút lui! Bảo vệ trận tuyến!" Hạ Cảnh Thành gầm lên đến rách cả giọng.

Nhưng đã quá muộn. Vòng vây ma quỷ nhanh chóng khép lại, chia cắt đội hình tiên phong. Trần Mặc và binh lính bị đẩy lùi về phía sau, chỉ còn lại một mình Hạ Cảnh Thành bị kẹt giữa hàng trăm tên Ma Tướng tinh nhuệ nhất.

Trường kiếm trong tay Cảnh Thành đã sứt mẻ lỗ chỗ, chiến bào nhuốm một màu đỏ thẫm không biết là máu của địch hay của chính hắn. Dù có là chiến thần nhân gian, thể lực phàm thai cũng đã đi đến giới hạn. Một ngọn giáo ma khí xé gió lao tới, đâm xuyên qua bả vai trái của hắn. Hạ Cảnh Thành lảo đảo, cắm gối xuống đất, dùng kiếm chống đỡ để không ngã gục.

"Đến đây là hết rồi sao..." Hắn cắn răng, tầm nhìn bắt đầu nhòe đi vì mất máu. Trong khoảnh khắc đối diện với cái chết, hình ảnh lướt qua tâm trí hắn lại là thiếu niên áo trắng yếu ớt đang ngủ gục trong trướng. *Không biết tên nhóc lười biếng đó có biết đường bỏ chạy không...*

Hàng chục mũi vũ khí tẩm độc từ bốn phương tám hướng đồng loạt giáng xuống vị tướng quân đang kiệt sức.

Đúng tích tắc ấy, thời gian dường như đóng băng.

Không có tiếng binh khí va chạm, cũng chẳng có tiếng gầm thét đẫm máu. Mọi âm thanh ồn ào của trần thế đột ngột bị hút sạch vào hư vô, chỉ còn lại một sự tĩnh lặng tuyệt đối, linh thiêng đến đáng sợ.

Từ trên vòm trời đang cuồn cuộn mây đen ma khí, một vệt sáng vàng chói lọi bỗng nhiên rạch ngang bầu trời.

"Rào... rào..."

Âm thanh thanh thúy như tiếng suối reo vang lên. Ngay sau đó, hàng ức vạn sợi tơ màu vàng óng ánh từ chín tầng mây trút xuống như một cơn mưa ánh sáng. Những sợi tơ vận mệnh lấp lánh đan xen vào nhau, rực rỡ và thuần khiết, nháy mắt đánh tan toàn bộ ma khí u ám đang bao trùm chiến trường.

Hạ Cảnh Thành khó nhọc ngẩng đầu lên. Đôi mắt hắn mở to, thu vào đồng tử một cảnh tượng mà đến muôn đời sau hắn cũng không thể nào quên.

Giữa khoảng không lung linh tơ vàng ấy, một dải lụa giấy trắng muốt, phát ra hào quang thánh khiết đang uốn lượn lơ lửng. Đó là Vạn Cảnh Mệnh Phổ, nhưng lúc này nó không còn là một miếng ngọc bội hay một dải băng nhỏ bé, mà đã trải dài vĩ đại như một dòng ngân hà, mềm mại cuộn thành một chiếc bảo tọa uy nghi giữa không trung.

Trên chiếc "ghế" bằng giấy ánh sáng ấy, một thiếu niên mặc y phục lụa trắng đang thong thả nằm nghiêng, một tay chống cằm, đôi mắt nửa nhắm nửa mở mang theo vẻ lười biếng đặc trưng. Mái tóc đen dài không buộc bay múa trong gió, dung mạo mỹ lệ đến mức khiến vạn vật thế gian đều trở nên lu mờ.

Không còn là tên hầu vặt yếu ớt lóng ngóng, khí chất toát ra từ người thiếu niên lúc này là sự hờ hững bao trùm cả vạn vật, là uy áp tuyệt đối của đấng tối cao nhìn xuống bầy kiến hôi.

Tiếng nói của cậu không lớn, nhưng dưới sự cộng hưởng của hàng vạn sợi tơ mệnh, nó vang vọng đến từng ngóc ngách của đất trời, mang theo uy nghiêm chấn động càn khôn:

"Cõi Hỗn Độn sinh Thiên Đạo, định vạn pháp. Thiên Mệnh sinh tại ngã, định sinh tử."

Thiếu niên khẽ nâng mí mắt, ánh nhìn hờ hững lướt qua đám Ma Tướng đang run rẩy đến mức đánh rơi cả binh khí:

"Bổn tọa là Thiên Mệnh Chi Chủ – Tạ Tư Nguyên."

Chỉ một xưng danh, bầu trời đáp lại bằng một tiếng sấm rền vàng rực. Toàn bộ sinh linh trên chiến trường, kể cả ma quỷ hung hãn nhất, đều cảm thấy đầu gối mềm nhũn, một áp lực vô hình từ linh hồn ép buộc chúng phải phủ phục xuống đất.

Tạ Tư Nguyên khẽ ngáp một tiếng, lười biếng vươn vai: "Ma Giới các ngươi dạo này không có nội quy à? Bày binh bố trận làm loạn nhân gian thế này, một ngày chết mấy vạn người. Các ngươi có biết Mệnh Nhân ở Vận Mệnh Giới phải thức đêm cạch cạch viết sổ, sửa mệnh mỏi nhừ cả tay không? Khóc lóc ồn ào đến mức bổn tọa không ngủ được đây này."

Lời phàn nàn nhẹ bẫng của cậu như một cái tát vào dã tâm vĩ đại của Ma Giới. Bọn chúng bày mưu tính kế phá nát Lục Giới, vậy mà trong mắt vị đại năng này, lý do ngài giáng phàm dẹp loạn chỉ đơn giản là vì... ghét phải làm thêm giờ và bị ồn ào lúc ngủ!

Tên Ma Tướng cầm đầu cắn răng, cố chống lại uy áp, gầm lên xông về phía Tạ Tư Nguyên: "Giả thần giả quỷ! Chết đi!"

Tạ Tư Nguyên thậm chí không thèm ngồi dậy. Cậu chỉ dùng ngón tay thon dài, khẽ gảy nhẹ vào một sợi tơ mệnh màu vàng đang bay ngang qua mặt.

"Sửa." Cậu lười biếng nhả ra một chữ.

Sợi tơ khẽ rung lên. Không hề có máu chảy, không hề có phép thuật tàn sát. Vận mệnh của đội quân Ma Giới này ngay lập tức bị viết lại. Khe nứt không gian màu tím đen phía sau chúng bỗng nhiên xoáy ngược trở lại. Một lực hút kinh hoàng vượt ngoài mọi định luật vật lý ập tới, cuốn phăng toàn bộ hàng ngàn tên Ma Giới ném ngược trở lại địa ngục, trước khi phong ấn ập xuống khóa chặt mọi thứ như chưa từng tồn tại.

Chỉ bằng một cái gẩy tay, đại quân ma quỷ tan thành mây khói.

Hạ Cảnh Thành quỳ một chân trên đất, hô hấp dồn dập, đôi mắt vẫn gắt gao nhìn chằm chằm vào bóng dáng thiếu niên cao cao tại thượng. Thế giới quan phàm nhân của hắn đang sụp đổ tan tành. Người mà hắn cất công bảo vệ, lo lắng sẽ bị Tống Lương bắt nạt, mắng mỏ vì sợ lạc trong sương mù... lại chính là thần linh cai quản sinh tử của thế gian?

Giải quyết xong đám ồn ào, Tạ Tư Nguyên ngồi dậy. Cậu đưa tay vuốt nhẹ không trung. Từ lòng bàn tay cậu, những hạt bụi vàng li ti bay lả tả rơi xuống nhân gian, trùm lên toàn bộ tướng sĩ Đại Lý.

"Làm thần tiên phiền nhất là cứ bị người ta bái lạy. Vẫn nên xóa đi thì hơn."

Hạt bụi vàng rơi trúng ai, kẻ đó liền ngã gục xuống ngủ say sưa. Ký ức về cuộc chiến thảm liệt với Ma Giới, về sự xuất hiện chấn động của Thiên Mệnh Chi Chủ đều bị dòng sông thời gian êm ái gột rửa sạch sẽ. Họ sẽ chỉ nhớ rằng quân Đại Lý đã anh dũng đánh lui Man Tộc rồi mệt quá mà ngủ thiếp đi.

Ánh sáng vàng tan dần, Vạn Cảnh Mệnh Phổ thu nhỏ lại thành ngọc bội đeo bên hông. Tạ Tư Nguyên lững thững bước xuống từ hư không, mũi chân chạm mặt đất nhuốm máu nhưng không hề vương một hạt bụi.

Xung quanh la liệt binh sĩ đang nằm ngủ. Chỉ duy nhất một người vẫn thức.

Hạ Cảnh Thành cắm thanh kiếm xuống đất để giữ thăng bằng, cả người đầy vết thương, ngẩng đầu nhìn thiếu niên đang đi tới trước mặt mình. Hắn chưa bị xóa ký ức, bởi vì Tạ Tư Nguyên đã cố tình để lại một ngoại lệ.

Cậu dừng lại trước mặt vị tướng quân, hơi nghiêng đầu, đôi mắt trong veo lấp lánh ý cười, chẳng còn chút uy áp thần linh nào của vài khắc trước:

"Sao ngài nhìn tôi ghê thế, tướng quân? Ngài bị thương nặng quá rồi, để tôi dìu ngài về trướng nhé, không lỡ ngài chết thật thì ai trả tiền tháng này cho tôi."


BÌNH LUẬN

Chưa có gì ở đây hết

Bạn thấy nội dung này hấp dẫn hoặc phù hợp, hãy chia sẻ đến với mọi người cùng thưởng thức!