### CHƯƠNG 10: ĐÊM SƯƠNG TRÊN ĐỈNH VỤ LĨNH VÀ CỐ NHÂN
Chiếu chỉ xuất chinh truyền xuống, phủ tướng quân lập tức bận rộn hẳn lên. Hạ Cảnh Thành mặc giáp bạc, khoác áo choàng đen, uy phong lẫm liệt đứng giữa sân dặn dò phó tướng Trần Mặc công tác hậu cần.
Ở một góc hiên nhà, Tạ Tư Nguyên đang ngồi xổm, dùng một cành cây nhỏ chọc chọc vào mấy con kiến đang tha mồi. Thấy Hạ Cảnh Thành quay vào chuẩn bị hành lý, cậu lững thững đi theo, vạt áo lụa trắng cọ nhẹ qua bậc cửa.
"Tướng quân đi đánh trận, bao giờ thì về?" Tư Nguyên ngước đôi mắt ngái ngủ lên hỏi.
Hạ Cảnh Thành nhét nốt tấm bản đồ vào ống trúc, nhạt giọng đáp: "Chưa biết được. Cậu ở lại phủ cho đàng hoàng, ta đã dặn Trần Mặc để lại một toán lính canh gác. Cứ ngoan ngoãn dọn dẹp, đừng có chạy lung tung ra ngoài sinh sự."
Tư Nguyên bĩu môi, dứt khoát ngồi phịch xuống chiếc ghế gỗ lim cạnh bàn: "Tướng quân đi rồi, ngài nghĩ mấy tên lính canh đó cản được Tống đại nhân sao? Lần trước ngài hất nước nóng làm ông ta bỏng mặt, ông ta ghi hận ngài không được, chắc chắn sẽ đem tôi ra trút giận. Lỡ tôi bị lột da rút gân, ném xuống giếng thì ai pha trà dở tệ cho ngài uống nữa?"
Động tác tay của Hạ Cảnh Thành khẽ khựng lại. Hắn quay sang nhìn thiếu niên mảnh khảnh đang bày ra vẻ mặt vô tội nhưng đầy lý lẽ kia. Nghĩ lại cũng đúng, Tống Lương là kẻ tiểu nhân bỉ ổi, phủ tướng quân vắng chủ chẳng khác nào miếng mồi ngon. Hắn thà mang cậu nhóc này theo để tự mình trông chừng, còn hơn để cậu chết tức tưởi ở kinh thành.
"Được rồi." Hạ Cảnh Thành thở dài, xoa xoa ấn đường. "Thu dọn quần áo đi, chỉ mang đồ cần thiết. Ra chiến trường không có giường êm nệm ấm cho cậu nằm đâu."
Tư Nguyên lập tức cười híp mắt, miếng ngọc bội bên hông khẽ lay động tỏ vẻ đắc ý: "Rõ, thưa tướng quân!"
Đoàn quân di chuyển thần tốc ròng rã ba ngày đêm, cuối cùng cũng cắm trại tại Vụ Lĩnh – dải núi sương mù quanh năm bao phủ, ranh giới cuối cùng trước khi tiến vào lãnh địa phương Bắc.
Đêm trên vùng non cao lạnh buốt thấu xương.
Bên đống lửa trại bập bùng, Tạ Tư Nguyên thu mình lại thành một cục tròn xoe, cằm gác lên đầu gối, hai mắt nhắm nghiền nhịp thở đều đặn. Cậu thực chất không sợ lạnh, chỉ là cơ thể phàm nhân này phản ứng tự nhiên với thời tiết, cộng thêm việc ngồi xe ngựa xóc nảy cả ngày khiến cậu lười biếng chẳng buồn nhúc nhích.
Hạ Cảnh Thành đi tuần tra doanh trại trở về. Hắn nhìn thấy thiếu niên đang ngủ gật bên đống lửa, thân hình mỏng manh như chiếc lá khô giữa trời đông. Trong vô thức, ánh mắt lạnh lẽo thường ngày của vị tướng quân bỗng trở nên dịu dàng hơn. Hắn cởi chiếc áo choàng lông cáo đen trên vai mình, bước tới, nhẹ nhàng đắp lên người Tư Nguyên.
Hơi ấm và mùi hương nam tính nhàn nhạt từ chiếc áo choàng bao bọc lấy Tư Nguyên. Thiếu niên khẽ cựa mình, vô thức dụi dụi má vào lớp lông cáo mềm mại, miệng lầm bầm một tiếng không rõ nghĩa.
Trái tim Hạ Cảnh Thành bỗng đập lỡ một nhịp. Một cảm giác ngứa ngáy, mềm mại xẹt qua lồng ngực mà hắn chưa từng trải nghiệm trong suốt những năm tháng chém giết trên sa trường. Hắn vội vàng quay mặt đi, ho khan một tiếng để che giấu sự bối rối, trong lòng tự nhủ: *Chỉ là thương hại một đứa trẻ mồ côi thôi, nhất định là vậy.*
Khi bóng lưng của Hạ Cảnh Thành vừa khuất sau trướng chỉ huy, Tạ Tư Nguyên từ từ mở mắt. Đôi mắt cậu trong veo, không hề có tia ngái ngủ nào. Cậu hít ngửi không khí trong đêm sương. Lẫn trong mùi thông khô và khói lửa, có một thứ mùi vị ngọt ngào, huyễn hoặc đang mời gọi.
"Mùi rượu Trúc Diệp Thanh ngâm mộng mị... Chỗ hoang vu này lại có Chợ Yêu Quái mở cửa sao?" Tư Nguyên lẩm bẩm. Cậu khẽ vuốt ve miếng ngọc bội, đứng dậy, mượn lớp sương mù dày đặc để lặng lẽ rời khỏi doanh trại.
Chỉ cách doanh trại của con người chưa đầy năm dặm, đằng sau một bức tường đá phủ đầy rêu phong là một thế giới hoàn toàn khác biệt. Chợ Yêu Quái – nơi các tiểu yêu, tinh linh cây cỏ và những linh hồn lang thang trao đổi vật phẩm. Lồng đèn lơ lửng giữa không trung tỏa ánh sáng xanh mờ ảo, tiếng rao hàng the thé xen lẫn tiếng sáo ma mị tạo nên một khung cảnh cực kỳ náo nhiệt.
Tư Nguyên bước vào khu chợ với y phục lụa trắng, áo choàng lông cáo đen. Khí chất siêu phàm và nhan sắc mỹ lệ của cậu lập tức thu hút vô số ánh nhìn thèm thuồng của đám tiểu yêu. Tuy nhiên, không một kẻ nào dám tiến lại gần, bởi sâu thẳm trong linh hồn chúng cảm nhận được một sự áp chế mang tính hủy diệt nếu dám chạm vào người này.
Cậu dừng chân trước một tửu lâu dựng bằng những rễ cây khổng lồ.
"Mấy vạn năm không gặp, khẩu vị của ngài vẫn tốt như vậy, Thiên... à không, vị công tử đây."
Một giọng nói trầm thấp, mang theo vài phần lười biếng và tà mị vang lên từ trên lầu hai. Tư Nguyên ngước lên. Lan can bằng gỗ tử đàn có một nam nhân đang lười biếng tựa người. Hắn mặc trường bào màu tím sẫm thêu họa tiết bỉ ngạn hoa, mái tóc bạch kim xõa dài, đuôi mắt xếch lên đầy mị hoặc. Điếu cày bằng ngọc phỉ thúy trên tay hắn nhả ra một làn khói mỏng.
Đó là **Hồ Mặc** – Yêu Chủ của vạn yêu, kẻ thống trị toàn bộ mạng lưới Chợ Yêu Quái trên nhân gian, và cũng là một "cố nhân" từng ngồi đánh cờ với Tạ Tư Nguyên từ thuở trời đất mới hình thành.
Tư Nguyên khẽ mỉm cười, mũi chân điểm nhẹ, y phục tung bay, cả người nhẹ nhàng như một chiếc lông vũ đáp xuống ban công lầu hai, ngồi ngay đối diện Hồ Mặc.
"Trà ở nhân gian uống nhiều cũng nhạt. Thấy sương mù kết giới của ngươi mở, ta mạn phép sang xin chén rượu." Tư Nguyên thản nhiên nói, tiện tay lấy luôn chén ngọc Hồ Mặc vừa rót cạn một hơi.
Hồ Mặc bật cười, âm thanh từ tính vang vọng. Hắn chống cằm, đôi mắt hồ ly híp lại đánh giá nhân dạng của Tư Nguyên: "Ngài dùng thân xác một thiếu niên loài người sao? Chậc chậc, đẹp thì có đẹp, nhưng lại quá mong manh. Ngài không sợ Lục Giới đại loạn khi biết Mệnh Chủ đang lang thang thế này à?"
"Đại loạn hay không là việc của ta. Ngươi chỉ cần lo bán rượu cho tốt là được." Tư Nguyên đáp, ánh mắt lười biếng lướt qua khu chợ ồn ào.
"Được, nể tình tri kỷ, hôm nay ta bao ngài uống đến say." Hồ Mặc cười phóng khoáng, nghiêng người rót thêm rượu. Quãng cách giữa hai người xích lại rất gần, mái tóc bạch kim của Hồ Mặc suýt chạm vào vai Tư Nguyên. Nhìn từ xa, dáng vẻ của hai người hiện tại vô cùng thân mật và ám muội.
Ngay lúc đó, một tiếng động lạnh lẽo xé gió rít lên.
"Keng!"
Một thanh trường kiếm cắm phập vào lan can gỗ, găm ngay giữa khoảng trống của Tư Nguyên và Hồ Mặc. Sát khí cuồn cuộn ập tới, đánh tan cả màn khói mỏng từ điếu cày của Yêu Chủ.
Hạ Cảnh Thành đứng dưới sân tửu lâu, sát khí tỏa ra còn lạnh hơn cả sương đêm Vụ Lĩnh. Hắn đi tuần về không thấy Tư Nguyên, tìm kiếm khắp nơi rồi lần theo dấu vết bước chân mờ nhạt mà xông thẳng vào vòng kết giới của yêu ma. Và cảnh tượng đập vào mắt hắn chính là thiếu niên nhà mình đang bị một nam nhân tóc trắng, ăn mặc lả lơi áp sát buông lời đường mật.
"Tránh xa cậu ấy ra!" Hạ Cảnh Thành gầm lên, phi thân nhảy lên ban công, một tay rút kiếm ra khỏi gỗ, tay kia theo bản năng kéo mạnh Tư Nguyên ra phía sau lưng mình, che chắn cẩn thận.
Hồ Mặc hơi ngẩn ra, rồi lập tức phá lên cười. Hắn nhìn vị tướng quân phàm nhân đang như gà mẹ bảo vệ con trước mặt, rồi lại nhìn vẻ mặt bình thản nhấp rượu của Tạ Tư Nguyên phía sau.
"Ồ? Phàm nhân bây giờ lại gan dạ đến mức dám xông vào lãnh địa của bổn tọa để cướp người sao?" Hồ Mặc cố tình buông lời chọc ghẹo, ánh mắt đầy trêu tức lướt qua Hạ Cảnh Thành. "Vị tướng quân này, mỹ nhân sau lưng ngài vừa uống rượu của ta, theo luật của Chợ Yêu Quái, cậu ta đã là người của ta rồi."
Sắc mặt Hạ Cảnh Thành đen lại như đít nồi. Hắn nắm chặt chuôi kiếm, mạch máu nổi lên mu bàn tay. Hắn quay sang lườm Tư Nguyên một cái sắc lẹm: "Ta đã bảo cậu ở yên trong trại! Vừa lơ là một chút đã chạy đến cái chốn quỷ quái này uốn rượu với... với loại người không đứng đắn!"
Tư Nguyên vô tội chớp mắt, cầm chén rượu trống không lắc lắc: "Tôi khát nước mà..."
"Khát nước thì uống rượu của yêu quái sao?!" Cảnh Thành giận dữ mắng, nhưng tay vẫn nắm chặt lấy cổ tay Tư Nguyên không buông. Hắn chĩa kiếm về phía Hồ Mặc: "Ta không cần biết quy luật của ngươi là gì. Cậu ấy là người của ta. Kẻ nào dám động vào, ta sẽ san bằng cái chợ này!"
Hồ Mặc cười đến mức run rẩy cả bả vai. Hắn chưa bao giờ thấy một phàm nhân nào dám lớn lối trước mặt Yêu Chủ như vậy. Nhưng hắn cũng nhận ra, nếu hắn đùa thêm chút nữa, vị Mệnh Chủ đang đứng sau lưng tên phàm nhân kia chắc chắn sẽ dỡ luôn hang ổ của hắn thật.
"Thôi được rồi, hôm nay bổn tọa tâm trạng tốt, tha cho các ngươi." Hồ Mặc phẩy tay, biến mất trong một đám sương mù màu tím, chỉ để lại một câu vọng lại giữa không trung: "Tư Nguyên, rượu vẫn còn, khi nào rảnh lại đến tìm ta tâm tình nhé!"
Hạ Cảnh Thành nghe thấy câu cuối cùng, sắc mặt càng thêm khó coi. Hắn quay lại nhìn Tư Nguyên đang ngoan ngoãn khoác chiếc áo lông cáo của mình, cục tức nghẹn ở cổ họng không sao mắng được nữa. Hắn đành thở hắt ra, kéo tay cậu đi xuống lầu.
"Đi về! Từ nay ta cấm cậu rời khỏi ta nửa bước!"
Nhìn bóng lưng vững chãi đang kéo mình đi, Tạ Tư Nguyên khẽ mỉm cười. Miếng ngọc bội bên hông lại lóe lên. *Xem ra, trò chơi nhân gian này ngày càng thú vị rồi.*
### BẢN TÓM TẮT TÌNH TIẾT (SLIDE CONCEPT)
| Khía Cạnh | Chi Tiết Sự Kiện (Chương 10) |
|---|---|
| **Logic Di Chuyển** | Tư Nguyên lấy cớ Tống Lương sẽ trả thù nếu bị bỏ lại ở kinh thành. Cảnh Thành lo lắng nên đồng ý mang cậu ra chiến trường. |
| **Tuyến Tình Cảm (Chậm)** | Cảnh Thành đắp áo choàng lông cáo cho Tư Nguyên khi ngủ gật. Cảm thấy trái tim lỡ nhịp và sự rung động vô thức, bắt đầu có sự quan tâm đặc biệt. |
| **Nhân Vật Mới** | **Hồ Mặc (Yêu Chủ)**: Tuấn mỹ, tà mị, bạn cũ của Tư Nguyên. Biết rõ thân phận Thiên Mệnh Chi Chủ của thụ. |
| **Drama & Hài Hước** | Cảnh Thành hiểu lầm Hồ Mặc đang gạ gẫm Tư Nguyên nên xông vào đánh ghen/cứu người. Khẳng định chủ quyền "Cậu ấy là người của ta" một cách bá đạo nhưng vô thức. |
| **Thân Phận Thụ** | Hồ Mặc tôn trọng và e dè sức mạnh thực sự của Tư Nguyên, thể hiện ngầm rằng thụ vẫn là bá chủ dù ở nhân dạng nào. |