### CHƯƠNG 6: KẸO HỒ LÔ VÀ ÁM KHÍ TRONG NGÕ TỐI
Màn đêm dần buông, phủ tướng quân chìm vào sự tĩnh lặng quen thuộc.
Hạ Cảnh Thành thay một bộ y phục dạ hành màu xám tro, thắt lưng giấu gọn một thanh nhuyễn kiếm. Hắn định một mình lẻn đến "Quỷ Thị" – khu chợ đen sầm uất nằm giáp ranh giới Tế Tự Các để điều tra về loại chu sa vẽ trên mảnh gỗ đen hút vận kia.
Vừa đẩy cửa định bước ra, hắn đã thấy Tạ Tư Nguyên ngồi xổm trước bậc thềm, hai tay ôm cằm, đôi mắt chớp chớp nhìn hắn trong bóng tối. Cậu mặc một bộ đồ vải lanh giản dị, ngọc bội bên hông đã được giấu kỹ vào trong áo.
"Tướng quân đi chơi đêm à? Cho tôi theo với." Tạ Tư Nguyên ngáp dài một cái, giọng nói mang theo âm mũi lười biếng.
"Ta đi làm việc chính sự, không phải đi chơi." Hạ Cảnh Thành cau mày cự tuyệt. "Nơi đó rất nguy hiểm, toàn rồng rắn lẫn lộn. Cậu ở nhà ngủ đi."
Tạ Tư Nguyên đứng dậy, túm lấy góc áo của hắn, bộ dạng sống chết không buông: "Trong phủ buồn chán lắm. Tướng quân bỏ tôi ở lại, lỡ đám sát thủ đêm qua quay lại tìm tôi trả thù thì sao? Tôi yếu ớt thế này..."
Hạ Cảnh Thành nhìn thiếu niên mảnh khảnh cản đường mình, lại nhớ đến việc cậu nhóc này dường như có một loại "vận may" kỳ lạ, đi theo có khi lại giúp ích che mắt thiên hạ. Hắn thở dài thỏa hiệp: "Được rồi, nhưng phải bám sát ta, không được chạy lung tung, không được nói chuyện với người lạ."
Tạ Tư Nguyên lập tức gật đầu lia lịa, khóe môi khẽ nhếch lên. Thực chất, từ chiều ngọc bội Vạn Cảnh Mệnh Phổ đã liên tục rung động. Những tơ mệnh đen ngòm từ Tế Tự Các đang đan xen dày đặc ở khu chợ đen, báo hiệu một mưu đồ không hề nhỏ. Cậu làm sao có thể bỏ lỡ vở kịch này được.
Quỷ Thị nằm sâu trong một con hẻm ngoằn ngoèo ở phía đông kinh thành, nơi ánh đèn lồng chỉ leo lét màu đỏ quạch. Người mua kẻ bán ở đây đa số đều che mặt, giao dịch bằng những ám hiệu tay kỳ lạ.
Trái ngược với sự cảnh giác cao độ của Hạ Cảnh Thành, Tạ Tư Nguyên lại tỏ ra vô cùng thích thú. Cậu đi theo sát gót hắn, nhưng mắt thì liên tục liếc ngang liếc dọc. Một lúc sau, trên tay cậu đã cầm một xiên kẹo hồ lô đỏ rực, miệng nhai nhóp nhép.
Hạ Cảnh Thành đi phía trước, thỉnh thoảng lại phải quay lại kéo áo cậu nhóc sợ cậu lạc mất. Hắn đang tập trung theo dõi một tên đạo sĩ mặc áo choàng đen có vóc dáng gầy gò. Tên này vừa mua một lượng lớn chu sa máu – loại vật liệu dùng để vẽ bùa tà môn trên mảnh gỗ hôm trước.
"Đi theo hắn." Hạ Cảnh Thành hạ giọng, kéo Tư Nguyên nép vào bóng tối của con hẻm hẹp.
Tên đạo sĩ kia dường như rất cảnh giác. Hắn rẽ qua hàng loạt ngã rẽ lắt léo, đi sâu vào một khu vực bỏ hoang. Đột nhiên, bước chân của hắn dừng lại. Hắn quay phắt người, vung tay ném ra một nắm bột phấn màu xanh lục về phía không trung.
"Kẻ nào theo đuôi? Ra đây!"
Hạ Cảnh Thành đã kịp kéo Tư Nguyên nấp sau một bức tường đá. Hắn rút thanh nhuyễn kiếm ra, ánh mắt lạnh lẽo. Tên đạo sĩ này tu vi không thấp, lại rành rẽ cơ quan ám khí. Hạ Cảnh Thành biết trong con hẻm hẹp này, tấn công trực diện sẽ chịu thiệt.
Hắn dặn nhỏ: "Cậu đứng yên đây, ta ra tóm hắn."
Nhưng ngay khi Hạ Cảnh Thành vừa bước ra khỏi chỗ nấp, tên đạo sĩ đã cười gở. Hắn đạp mạnh chân lên một phiến đá nhô cao trên mặt đất.
"Rắc... kịch!"
Âm thanh cơ quan khởi động vang lên ớn lạnh. Từ hai bên bức tường hẻm, hàng chục lỗ hổng nhỏ đồng loạt mở ra. Bên trong là những mũi nỏ tẩm kịch độc đang lăm le phóng tới. Góc bắn quá rộng, Hạ Cảnh Thành dù võ công cao cường cũng khó lòng gạt hết toàn bộ ám khí, nhất là khi hắn còn phải bảo vệ Tư Nguyên ở phía sau.
Đúng khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, Tạ Tư Nguyên đang nấp phía sau bỗng nhiên... vấp phải một hòn đá.
"Á!"
Cậu kêu lên một tiếng, cả người ngã nhào về phía trước. Xiên kẹo hồ lô trên tay cậu tuột khỏi tay, bay vút lên không trung với một đường cong kỳ lạ. Chiếc que tre nhọn hoắt của xiên kẹo lao thẳng vào khe hở của phiến đá cơ quan mà tên đạo sĩ vừa đạp xuống.
"Kẹt... xoẹt... cạch!"
Chiếc que tre cắm phập vào bánh răng cốt lõi của cạm bẫy ngay tích tắc trước khi nó hoạt động tối đa. Bánh răng kẹt cứng. Hàng chục mũi nỏ độc chuẩn bị phóng ra bỗng khựng lại, xịt khói rỗng tuếch, chỉ có một vài mũi bay loạng choạng rơi lả tả xuống đất cách chân Hạ Cảnh Thành chưa tới một tấc.
Tên đạo sĩ trố mắt nhìn cơ quan phòng ngự tự hào nhất của mình bị phá vỡ bởi... một xiên kẹo hồ lô.
Chỉ chờ có thế, Hạ Cảnh Thành vung kiếm lao tới. Kiếm quang lóe lên như giao long xuất hải, bằng một chiêu điểm huyệt sấm sét, hắn đánh gục tên đạo sĩ ngay tại chỗ.
Sau khi trói gô tên tà tu lại, Hạ Cảnh Thành quay đầu, thở phào nhẹ nhõm. Hắn nhìn Tạ Tư Nguyên đang lồm cồm bò dậy, tay phủi phủi bụi trên y phục, vẻ mặt tiếc nuối nhìn xiên kẹo hồ lô đang kẹt cứng trong vách đá.
"Kẹo của tôi... chưa ăn hết mà." Cậu làu bàu.
Hạ Cảnh Thành dở khóc dở cười. Hắn bước tới, nhìn que tre cắm chuẩn xác vào khe hở nhỏ bé của bánh răng cơ quan, trong lòng không khỏi cảm thán vận may của thiếu niên này quả thực hiếm có trên đời. Ngã một cú cũng cứu được hai mạng người.
"Cậu có sao không?" Hắn xoa đầu Tạ Tư Nguyên, giọng điệu có phần dịu đi, mang theo sự dung túng vô thức. "Về phủ ta mua cho cậu mười xiên kẹo khác. Hôm nay cậu lập công lớn rồi."
Tạ Tư Nguyên ngước lên, đôi mắt trong veo chớp chớp: "Thật không? Tướng quân hứa rồi nhé!"
Ngọc bội bên hông Tư Nguyên khẽ lấp lánh trong bóng tối. Cậu âm thầm thu hồi lại một tia linh lực nhỏ xíu vừa dùng để bẻ cong đường bay của que tre. Làm Thiên Mệnh Chi Chủ thật vất vả, cứu người cũng phải tìm lý do sao cho thật hợp lý.
Hạ Cảnh Thành tiến lại lục soát người tên đạo sĩ. Hắn tìm thấy một bức mật thư và một tấm bản đồ phác thảo địa hình hoàng cung. Ánh mắt vị tướng quân lập tức trở nên sắc bén như chim ưng phát hiện mồi.
"Quả nhiên... mục tiêu thực sự của Quốc Sư không phải là ám sát quan lại, mà là trận pháp phong thủy dưới Thái Miếu." Hạ Cảnh Thành cất tài liệu vào ngực, túm lấy cổ áo tên đạo sĩ vác lên vai. "Đi thôi, Tư Nguyên. Chúng ta có chuyện lớn phải làm rồi."
Thiếu niên áo trắng ngoan ngoãn nối bước theo sau bóng lưng rộng lớn của hắn, nụ cười nhạt hiện lên khóe môi: "Xem ra Lục Giới sắp có kịch hay để xem rồi."
### BẢN TÓM TẮT TÌNH TIẾT (SLIDE CONCEPT)
| Khía Cạnh | Chi Tiết Trong Chương 6 |
|---|---|
| **Bối cảnh & Không khí** | "Quỷ Thị" (Chợ đen) bí ẩn, u ám. Cảnh Thành căng thẳng điều tra, Tư Nguyên thong dong ăn kẹo hồ lô. |
| **Sự cố / Drama** | Bị tên đạo sĩ thuộc Tế Tự Các phát hiện và kích hoạt bẫy ám khí tẩm độc trong hẻm nhỏ. Cảnh Thành rơi vào thế khó vì phải bảo vệ Tư Nguyên. |
| **Bảo mật sức mạnh** | Tư Nguyên giả vờ **vấp ngã**, làm văng xiên kẹo hồ lô. Que tre của xiên kẹo bay tới kẹt cứng vào bánh răng cơ quan. Nhìn ngoài như một tai nạn trùng hợp cực kỳ may mắn. |
| **Tài năng của Cảnh Thành** | Phản ứng chớp nhoáng, hạ gục tên đạo sĩ trong 1 chiêu khi bẫy bị vô hiệu hóa. Nhanh chóng tìm ra manh mối về Thái Miếu. |
| **Bước ngoặt cốt truyện** | Manh mối chỉ ra Quốc Sư đang nhắm vào Long Mạch (phong thủy Thái Miếu) chứ không chỉ đơn thuần là ám sát chính trị. |