THIÊN MỆNH CHI CHỦ

DANH SÁCH CHƯƠNG

HIỂN THỊ

### CHƯƠNG 13: TRẦN AI LẠC ĐỊNH, NHÀN VÂN DÃ HẠC

Chiến trường ngổn ngang xác tàn của Man Tộc, nhưng hàng vạn tướng sĩ Đại Lý thì đang nằm ngủ say sưa trên mặt đất lạnh giá, nét mặt ai nấy đều vô cùng bình yên.

Hạ Cảnh Thành tựa lưng vào một tảng đá, máu từ bả vai rỉ ra thấm ướt một mảng áo giáp. Hắn nhíu mày, cố gắng duy trì chút tỉnh táo cuối cùng để nhìn chằm chằm vào thiếu niên đang đứng trước mặt mình. Tạ Tư Nguyên vươn tay ra, túm lấy vạt áo choàng của hắn rồi dùng sức kéo lên.

"Nặng quá đi mất..." Tư Nguyên làu bàu, chật vật luồn vai mình xuống dưới cánh tay vững chãi của vị tướng quân. "Ngài ăn gì mà nặng thế không biết. Đi thôi, về trướng."

Hạ Cảnh Thành để mặc cho thiếu niên dìu đi. Dù biết người bên cạnh là đấng tối cao cai quản sinh tử, nhưng nhìn cái dáng vẻ lóng ngóng, nhăn nhó vì phải mang vác nặng này, Cảnh Thành thực sự không thể gắn cậu với hình ảnh vị thần linh đạp trên vạn sợi tơ vàng ban nãy.

Về đến trướng chỉ huy, Tư Nguyên thả phịch Cảnh Thành xuống chiếc giường sập. Cậu thở hắt ra, lau mồ hôi trên trán rồi tháo miếng ngọc bội hình cuốn sách bên hông xuống.

Miếng ngọc bội lóe sáng, vươn dài ra thành một dải lụa giấy mềm mại, tự động cuộn lại thành một chiếc đệm êm ái lót dưới lưng Cảnh Thành, giúp hắn tựa vào mà không động trúng vết thương.

"Ngài đừng động đậy." Tư Nguyên nói, lười biếng kéo một chiếc ghế tới ngồi rũ rượi bên cạnh. Cậu vươn một ngón tay trắng trẻo, lơ lửng chỉ vào bả vai đang đầm đìa máu của Cảnh Thành.

Không có ánh sáng chói lóa hay thần chú chữa trị phức tạp nào. Dưới đầu ngón tay của Tư Nguyên, không gian xung quanh vết thương khẽ bóp méo. Cậu đang làm cái việc mà cậu thành thạo nhất: Sửa mệnh. Sợi tơ biểu thị cho trạng thái "Trọng thương sắp chết" của Hạ Cảnh Thành bị nhẹ nhàng gạt đi, thay vào đó là một sợi tơ mới tinh khôi biểu thị sự "Lành lặn".

Chỉ trong chớp mắt, máu ngừng chảy. Da thịt nát bươm tự động đan vào nhau, liền lại không một vết sẹo, phảng phất như mũi giáo ma khí kia chưa từng đâm xuyên qua người hắn.

Cảnh Thành hít sâu một hơi, cảm nhận sinh lực dồi dào trở lại trong huyết quản. Hắn nhìn chằm chằm Tư Nguyên, yết hầu hơi lăn lộn, giọng khàn khàn cất lên:

"Ngài... rốt cuộc là ai? Thiên Mệnh Chi Chủ là thứ tồn tại như thế nào?"

Tư Nguyên thu tay về, rót cho mình một chén nước lạnh rồi nhấp một ngụm. Cậu chống cằm, đôi mắt trong veo nhìn vị tướng quân phàm trần, đáp lời bằng một giọng điệu thản nhiên như đang nói chuyện thời tiết:

"Như ngài đã nghe đấy. Trước khi Lục Giới này hình thành, ta đã tồn tại dưới dạng một ý chỉ cổ xưa trong cõi Hỗn Độn rồi. Thiên Đạo tạo ra quy luật sống chết, còn ta tạo ra những biến số và ngã rẽ. Ngài có thể coi ta là... một người viết kịch bản kiêm người sửa lỗi cho cái thế giới này."

"Vậy cái nhân dạng thiếu niên mười bảy tuổi này..."

"À, cái này hả?" Tư Nguyên cúi xuống nhìn đôi bàn tay mình. "Vốn dĩ ta không có hình dáng. Nhưng mấy vạn năm trôi qua, ta thấy làm một linh thể bay bay lơ lửng hoài cũng chán. Thế là một ngày nọ, đi ngang qua nhân gian, thấy một thiếu niên mười bảy tuổi vừa trút hơi thở cuối cùng, ta liền mượn tạm thân xác này. Khá tiện dụng, lại còn có thể ăn uống."

Hạ Cảnh Thành im lặng. Thế giới quan của hắn vừa bị xới tung lên rồi lại bị ép nhét trở lại một cách đầy hoang đường. Hắn hít một hơi sâu, hỏi câu cuối cùng mà hắn thắc mắc nhất:

"Một thực thể tối cao như ngài, cớ sao lại chạy đến phủ đệ của ta làm một người hầu vặt? Lại còn... lóng ngóng, thích ăn hạt dưa, cướp lá sen để che nắng ngáy ngủ?"

Nghe đến đây, Tư Nguyên bỗng thẳng lưng lên, vẻ mặt trở nên vô cùng nghiêm túc, như thể đây là một vấn đề mang tầm vóc quốc gia:

"Tướng quân, ngài không hiểu đâu. Vận Mệnh Giới chán lắm! Ngày nào cũng phải nhìn đám tơ trời bay qua bay lại, bọn Mệnh Nhân thì hở chút là quỳ lạy tung hô. Ta xuống nhân gian là để hưởng thụ, để dạo chơi, để xem kịch vui! Nhưng nếu lộ thân phận, kẻ nào cũng nhòm ngó, thần tiên ma quỷ đều tới làm phiền."

Cậu khẽ nghiêng người về phía trước, khóe môi nhếch lên một nụ cười ranh mãnh:

"Vào phủ của ngài là một sự lựa chọn tuyệt vời. Ngài là tướng quân, đủ quyền lực để che chắn mọi phiền phức phàm tục. Ngài lại lạnh lùng, ít nói, không bắt ép ta làm việc cực nhọc. Quan trọng nhất là, đi theo ngài, ta luôn được xem những màn kịch tranh đấu thú vị nhất, từ triều đường đến sa trường, mà chẳng cần tự mình ra tay."

Hạ Cảnh Thành triệt để cạn lời. Hóa ra, vị thần linh cứu mạng hắn bao nhiêu lần này, lý do cốt lõi nương tựa vào hắn chỉ vì... lười biếng và muốn tìm một tấm bình phong để an tâm hóng chuyện thiên hạ!

Đúng lúc này, bên ngoài doanh trại bắt đầu vang lên tiếng xôn xao. Đám binh lính đã tỉnh ngủ.

Trần Mặc vén mành bước vào, sắc mặt hưng phấn đến tột độ: "Tướng quân! Ngài không sao chứ? Kỳ lạ thật, bọn Man Tộc tự nhiên rối loạn, tướng địch thì chết thảm, đám tà thuật cũng biến mất tăm. Chúng ta vừa tỉnh dậy thì thấy quân địch đã rút chạy sạch sẽ rồi! Chúng ta thắng rồi!"

Trần Mặc liếc nhìn Tạ Tư Nguyên đang ngồi ngoan ngoãn thu mình trong góc, lười biếng cắn hột dưa, hoàn toàn không nhớ việc thiếu niên này từng bay lên trời cao hay phát ra ánh sáng vàng rực. Lớp bụi thời gian đã làm rất tốt nhiệm vụ của nó.

Hạ Cảnh Thành nhìn phó tướng của mình, rồi lại nhìn đấng tối cao đang lén nhét vỏ hạt dưa vào khe hở của gầm bàn. Khóe môi vị tướng quân lạnh lùng bỗng dưng cong lên một độ cung rất nhỏ. Sự mệt mỏi trong mắt hắn tan biến, thay vào đó là một loại dung túng bất đắc dĩ.

"Truyền lệnh xuống, kiểm kê quân số, nhổ trại ban sư hồi triều." Cảnh Thành trầm giọng ra lệnh.

Sau khi Trần Mặc rời đi, Cảnh Thành đứng dậy, bước tới trước mặt Tư Nguyên. Hắn cúi đầu nhìn thiếu niên, không hề quỳ lạy, cũng chẳng hề dùng kính ngữ. Hắn biết, Tư Nguyên ghét nhất là những thứ lễ nghi đó.

"Được rồi, Tạ Tư Nguyên." Hạ Cảnh Thành giơ tay ra, nhặt vụn hạt dưa dính trên vạt áo lụa của cậu nhóc xuống. "Nếu cậu đã thích làm người hầu trong phủ của ta đến vậy, thì từ nay cứ ở lại đi. Ta sẽ bao cậu ăn ở, che mưa chắn gió cho cậu. Nhưng nhớ kỹ, tiền tháng vẫn chỉ có bấy nhiêu thôi, không tăng đâu."

Tư Nguyên ngước mắt lên, hai mắt sáng rực như sao: "Thành giao!"

Drama đầu tiên chấn động Lục Giới cứ thế kết thúc bằng một bản hợp đồng miệng đầy sặc mùi nhân gian. Ma Giới bị ép rút về địa ngục, Man Tộc đầu hàng, Long Mạch Đại Lý được giữ vững.

Và vị tướng quân lừng danh thiên hạ giờ đây chính thức mang trên vai một "cục nợ" lớn nhất cõi đời: Nuôi nấng và bảo vệ vị đấng tối cao lười biếng của Vận Mệnh Giới.

**BẢN TÓM TẮT KẾT THÚC ARC 1 (SLIDE CONCEPT)**

| Nội Dung | Chi Tiết |

|---|---|

| **Giải Quyết Thân Phận** | Hạ Cảnh Thành biết rõ sự thật về Thiên Mệnh Chi Chủ và hình hài 17 tuổi của Tư Nguyên. |

| **Lý Do Ở Lại** | Tư Nguyên ghét sự buồn tẻ ở Vận Mệnh Giới, muốn mượn Cảnh Thành làm "bình phong" để nhàn nhã hóng chuyện, xem kịch nhân gian. |

| **Phát Triển Quan Hệ** | Cảnh Thành không sợ hãi mà chấp nhận "bao nuôi" thần linh, giữ nguyên thái độ bảo bọc phàm tục. Mối quan hệ chuyển sang giai đoạn dung túng, thấu hiểu. |

| **Kết Thúc Xung Đột** | Trí nhớ của vạn quân bị xóa. Chiến thắng được quy về sức mạnh quân đội Đại Lý. Âm mưu của Ma Giới tại phương Bắc hoàn toàn thất bại. |


BÌNH LUẬN

Chưa có gì ở đây hết

Bạn thấy nội dung này hấp dẫn hoặc phù hợp, hãy chia sẻ đến với mọi người cùng thưởng thức!