### CHƯƠNG 7: THÁI MIẾU KINH BIẾN, THẦN MINH HÀNG LÂM
Bóng tối bao trùm kinh thành dày đặc hơn bao giờ hết. Mây đen cuồn cuộn cuộn kéo đến, che khuất cả ánh trăng, mang theo một cỗ áp lực nặng nề khiến người ta không thở nổi.
Hạ Cảnh Thành vác theo tên đạo sĩ bất tỉnh, phi thân như bay trên những mái ngói lợp, hướng thẳng về phía Thái Miếu – nơi thờ cúng liệt tổ liệt tông và cũng là trung tâm trấn giữ Long Mạch của vương triều. Tạ Tư Nguyên vẫn được hắn kéo theo sát bên cạnh. Dù di chuyển với tốc độ dồn dập, nhịp thở của thiếu niên áo trắng vẫn đều đặn, không hề có chút hoảng loạn nào.
Khi hai người vừa đáp xuống khoảnh sân rộng trước Thái Miếu, một luồng hàn khí lạnh buốt cắt da cắt thịt ập tới.
Trước mắt họ, cánh cửa đồng khổng lồ của Thái Miếu đã bị đánh toác. Bên trong đại điện, Quốc Sư mặc áo bào đen thêu những họa tiết vặn vẹo đang đứng giữa một pháp trận rực lửa xanh thẫm. Xung quanh lão, hàng chục cột tơ mệnh mỏng manh của vương triều đang bị ép đứt đoạn, dung nhập vào một khối đá đen lơ lửng giữa không trung.
"Quốc Sư! Ngươi dám làm loạn Long Mạch!" Hạ Cảnh Thành rút kiếm, sát khí bùng nổ, gầm lên vang dội.
Lão Quốc Sư từ từ quay lại. Đôi mắt lão lúc này không còn tròng trắng, chỉ rặt một màu đen ngòm như mực. Lão cất tiếng cười khùng khục, âm thanh the thé như tiếng kim loại cọ xát vào nhau, hoàn toàn không phải giọng của con người.
"Long Mạch nhân gian thì tính là gì? Chỉ cần đập vỡ phong ấn ở đây, Ma môn sẽ mở ra. Ma Giới chúng ta sẽ chính thức tràn ngập Lục Giới này!"
Vừa dứt lời, từ dưới mặt đất nứt nẻ, những luồng khói đen kịt trào lên, ngưng tụ thành hình dáng của những ma thú hung tợn và ma binh mặc giáp sắt gỉ sét. Âm mưu thực sự đã phơi bày: Quốc Sư không làm phản vì quyền lực, lão vốn dĩ là một kẻ bị Ma Giới đoạt xá, muốn dùng số mệnh của cả một quốc gia làm vật tế để phá vỡ ranh giới giữa hai thế giới.
"Lùi lại!" Hạ Cảnh Thành đẩy mạnh Tạ Tư Nguyên ra sau một cột trụ đá lớn. "Trốn cho kỹ, tuyệt đối đừng ra ngoài!"
Nói rồi, vị tướng quân trẻ tuổi nắm chặt trường kiếm, thân hình như một luồng thiểm điện lao thẳng vào bầy ma binh. Kiếm quang chớp lóa, chém đứt đôi một đầu ma thú. Dù võ công của Cảnh Thành thuộc hàng tuyệt đỉnh ở nhân gian, nhưng đối đầu với sức mạnh hắc ám từ Ma Giới, hắn dần rơi vào thế hạ phong. Vết thương bắt đầu xuất hiện trên người hắn, máu đỏ nhuộm ướt cả chiến bào dạ hành.
Ở phía sau cột đá, Tạ Tư Nguyên đang ngồi xổm, chống cằm nhìn màn hỗn chiến.
"Ma Giới dạo này làm việc rầm rộ thật, ồn ào đến nhức cả đầu." Cậu lẩm bẩm, ngón tay khẽ gõ gõ lên miếng ngọc bội bên hông. Vạn Cảnh Mệnh Phổ bắt đầu rung lên nhè nhẹ.
Cậu vươn một ngón tay ra, khẽ miết một đường trong không khí. Ngay lập tức, vận may trong đại điện bắt đầu méo mó. Một tên ma binh định đâm lén sau lưng Hạ Cảnh Thành bỗng nhiên bị trượt chân bởi chính vũng máu của đồng bọn, ngã chúi mũi vào thanh kiếm của tên bên cạnh. Một luồng ma hỏa do Quốc Sư ném ra định thiêu rụi Cảnh Thành lại "vô tình" bị gió giật ngược, tạt thẳng vào đám ma thú khiến chúng gào rú thảm thiết.
Hạ Cảnh Thành dĩ nhiên không có thời gian để ý đến những sự trùng hợp kỳ lạ đó. Hắn cắn răng lao về phía Quốc Sư, vung một kiếm bổ thẳng xuống. Nhưng khoảng cách sức mạnh phàm nhân và ma lực quá lớn, một bức tường khí đen bật ra, đánh văng Cảnh Thành ra xa. Hắn đập mạnh vào bức tường đá, hộc ra một ngụm máu tươi.
Quốc Sư cười điên dại, giơ cao quyền trượng chuẩn bị giáng đòn kết liễu vị tướng quân, đồng thời xé rách hoàn toàn Long Mạch.
Tạ Tư Nguyên khẽ thở dài, miếng ngọc bội bên hông lóe lên tia sáng trắng chuẩn bị hóa hình. Cậu lười thì lười thật, nhưng không thể để tên "đầu bếp pha trà" của mình chết được.
Nhưng ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc đó, bầu trời đen kịt phía trên Thái Miếu bỗng nứt toác ra.
Một luồng sáng vàng rực rỡ, mang theo uy áp huy hoàng của cửu tiêu trút xuống như thác lũ. Tiếng sấm rền vang, không khí u ám của ma khí ngay lập tức bị thanh tẩy. Từ trong luồng sáng ấy, một nam tử mặc hoàng kim giáp, tay cầm trường thương uy dũng hạ phàm. Đây chính là một vị Thần Minh của Thần Giới, được phái xuống khi nhận thấy phong ấn ranh giới bị chấn động.
"Nghiệt súc Ma Giới, dám làm loạn nhân gian!" Giọng nói của Thần Minh vang vọng như sấm sét.
Ngài vung trường thương, một luồng thần lực quét ngang qua đại điện. Không cần đến chiêu thức thứ hai, đám ma binh và ma thú lập tức tan thành tro bụi. Lão Quốc Sư thét lên thảm thiết trước khi bị ngọn lửa vàng thiêu rụi, chỉ để lại một viên ma thạch đen ngòm rơi lóc cóc trên sàn nhà.
Hạ Cảnh Thành lấy kiếm chống người đứng dậy, kinh ngạc nhìn cảnh tượng kỳ vĩ trước mắt. Hắn biết trên đời có Lục Giới, nhưng đây là lần đầu tiên một phàm nhân như hắn được tận mắt chứng kiến Thần Minh hiển linh.
Sau khi dẹp yên ma khí, vị Thần Minh uy nghiêm xoay người lại. Ngài định buông lời ngợi khen sự dũng cảm của vị tướng quân phàm trần kia, nhưng ánh mắt ngài chợt lướt qua góc khuất phía sau cột đá lớn.
Đôi mắt mang thần lực của ngài lập tức co rút lại.
Dưới góc nhìn của Thần Minh, thiếu niên áo trắng đang rụt rè núp sau cột đá không phải là một người bình thường. Xung quanh thiếu niên đó, hàng vạn sợi tơ vận mệnh của cả Lục Giới đang chầm chậm xoay quanh, rực rỡ và cổ xưa đến mức khiến linh hồn của Thần Minh cũng phải run rẩy. Đó không phải là thần lực, mà là uy áp tuyệt đối của quy luật thế gian.
Thần Minh nhận ra ngay lập tức: Đây là **Thiên Mệnh Chi Chủ**. Thực thể tối cao mà ngay cả Thiên Đạo cũng phải kiêng nể ba phần.
Sắc mặt Thần Minh thoắt cái trở nên trắng bệch. Ngài vội vã muốn quỳ xuống hành lễ: "Tiểu thần bái kiến..."
Nhưng lời chưa kịp thoát ra, Tạ Tư Nguyên đã ngẩng mặt lên. Cậu chớp mắt, đưa một ngón tay trắng trẻo lên môi, khẽ "Suỵt" một tiếng rất nhẹ. Khóe môi cậu còn lười biếng nhếch lên, tạo khẩu hình miệng cấm khẩu.
Vị Thần Minh cứng đờ người. Sống lưng ngài toát mồ hôi lạnh. Ngài ngay lập tức hiểu ra: Mệnh Chủ đang dạo chơi nhân gian, giấu giếm thân phận, và ngài tuyệt đối không được phá hỏng nhã hứng của ngài ấy!
Giữa lúc Hạ Cảnh Thành còn đang ôm vết thương, bước tới định hành lễ cảm tạ Thần Minh, vị Thần oai dũng kia bỗng vội vàng thu hồi trường thương, luống cuống chắp tay vái ngược lại... về phía khoảng không chung chung giữa Cảnh Thành và Tư Nguyên.
"Khụ... Phàm nhân dũng cảm, làm tốt lắm. Ma khí đã diệt, bản thần... bản thần phải lập tức về Thần Giới báo cáo. Đi trước đây! Bảo trọng!"
Nói xong, Thần Minh không chần chừ nửa giây, hóa thành một đạo kim quang xé gió bay vọt lên trời như chạy trốn, để lại Hạ Cảnh Thành đứng ngơ ngác giữa đại điện hoang tàn.
"Vị Thần này... tính tình có vẻ vội vàng nhỉ?" Hạ Cảnh Thành lẩm bẩm, xoa xoa ngực áo dính máu.
Từ sau cột đá, Tạ Tư Nguyên chậm rãi bước ra. Cậu đi tới cạnh Hạ Cảnh Thành, kéo vạt áo lụa của mình xé ra một mảnh, lóng ngóng giúp hắn băng lại vết thương trên cánh tay.
"Tướng quân ngài chảy nhiều máu quá. Đi mau thôi, lỡ trần nhà rớt xuống thì mệt lắm." Tư Nguyên nói, giọng điệu ngoan ngoãn và vô hại như một chú thỏ con vừa trải qua cơn kinh hoàng, hoàn toàn phớt lờ việc mình vừa dọa một vị Thần chạy té khói.
Hạ Cảnh Thành nhìn thiếu niên bên cạnh. Hắn xoa đầu Tư Nguyên, thở dài một hơi nhẹ nhõm: "Cậu không sao là tốt rồi. Đi, chúng ta về."
### BẢN TÓM TẮT TÌNH TIẾT (SLIDE CONCEPT)
| Khía Cạnh | Chi Tiết Trong Chương 7 |
|---|---|
| **Nhịp Độ & Hành Động** | Dồn dập. Hạ Cảnh Thành liều mạng chiến đấu với Quốc Sư và ma thú để bảo vệ Long Mạch. Sự kiện kinh thiên động địa bùng nổ. |
| **Mở rộng Thế Giới (Ma Giới)** | Lộ rõ âm mưu: Quốc Sư là tay sai của Ma Giới, muốn dùng vận mệnh quốc gia làm tế phẩm xé rách không gian, kết nối Lục Giới. |
| **Thần Minh Hàng Lâm** | Thần Giới can thiệp tiêu diệt ma khí. Tuy nhiên, tình tiết tạo sự hài hước ngầm khi Thần Minh đối mặt với Tạ Tư Nguyên. |
| **Bảo Mật Thân Phận** | Thần Minh hoảng sợ nhận ra uy áp của "Thiên Mệnh Chi Chủ", định quỳ lạy nhưng bị Tư Nguyên ra dấu im lặng. Thần Minh phải viện cớ bỏ chạy để không phá hỏng "kịch bản" của Boss. |
| **Phát Triển Quan Hệ** | Cảnh Thành tiếp tục ra sức bảo vệ Tư Nguyên. Tư Nguyên giả vờ yếu đuối, băng bó cho Công bằng vạt áo lụa, giữ vững vỏ bọc người hầu nhàn tản. |