THIÊN MỆNH CHI CHỦ

DANH SÁCH CHƯƠNG

HIỂN THỊ

### CHƯƠNG 9: LÁ RỤNG SÂN VẮNG VÀ TIỂU HẦU GIA ĐA TÌNH

Sau khi Thái tử Lý Uyên rời đi, phủ tướng quân lại chìm vào sự tĩnh mịch vốn có.

Tạ Tư Nguyên cầm cây chổi trúc, uể oải gom những chiếc lá úa vàng trên mặt sân lát đá. Cậu ngước nhìn quanh khu viện rộng lớn, đình đài lầu các khang trang nhưng tịnh không có lấy bóng dáng một tỳ nữ hay gia đinh nào ngoài mấy tên lính canh gác đứng nghiêm trang ở cổng viện.

Cậu ném cái chổi sang một bên, bước tới ngồi phịch xuống bậc thềm cạnh chỗ Hạ Cảnh Thành đang lau chùi thanh nhuyễn kiếm.

"Tướng quân này," Tư Nguyên chống cằm hỏi, "Ngài làm quan lớn như vậy, phủ đệ lại rộng rãi, sao không mua thêm người hầu kẻ hạ? Cả cái sân lớn thế này mà bắt tôi quét một mình, tay tôi rộp hết lên rồi đây này."

Hạ Cảnh Thành ngừng tay, liếc nhìn đôi bàn tay trắng trẻo, thon dài, đến một vết xước nhỏ cũng không có của thiếu niên. Hắn không vạch trần lời than vãn giả dối đó, chỉ nhạt giọng đáp:

"Phủ của ta, người đến thì ít, kẻ muốn lấy mạng ta thì nhiều. Đêm hôm trước cậu cũng thấy rồi đấy, sát thủ ra vào như chốn không người. Giữ lại những phàm nhân tay trói gà không chặt trong phủ, chẳng khác nào nộp mạng họ cho kẻ thù. Ta vốn không thích liên lụy người vô tội."

Tư Nguyên chớp mắt. Hóa ra sự vắng lặng này không phải vì vị tướng quân này bủn xỉn hay lập dị, mà là một sự bảo vệ âm thầm dành cho những người yếu thế. Cậu lẩm bẩm: "Vậy sao ngài lại giữ tôi lại? Tôi cũng yếu ớt mà."

Hạ Cảnh Thành tra kiếm vào vỏ, âm thanh vang lên lạnh lẽo nhưng ánh mắt hắn lại khá bình thản: "Bởi vì mạng cậu lớn. Vả lại, cậu có một loại vận may rất kỳ lạ. Giữ cậu lại, biết đâu lại trừ tà được."

Nói xong, Hạ Cảnh Thành đứng dậy, bước về phía thư phòng để chuẩn bị công văn.

Tư Nguyên nhìn theo bóng lưng vững chãi ấy, khóe môi khẽ cong lên. *Phàm nhân này cũng thú vị đấy.*

Khi trong sân chỉ còn lại một mình, Tư Nguyên nhìn đống lá rụng ngổn ngang. Cậu không buồn gọi Vạn Cảnh Mệnh Phổ đang ngủ yên trong hình dáng ngọc bội bên hông thức dậy. Thực chất, pháp khí chỉ là công cụ để can thiệp vào đại cục của Lục Giới. Bản thân Tạ Tư Nguyên vốn dĩ là ý chỉ của Thiên Mệnh, sinh khí của trời đất tự nhiên đều tuân theo sự hiện diện của cậu.

Tư Nguyên chỉ lười biếng búng nhẹ ngón tay.

Không có ánh sáng chói lóa, không có bùa chú rườm rà. Một cơn gió nhỏ không biết từ đâu dấy lên, xoáy nhẹ trên mặt đất, cuốn toàn bộ lá rụng trong sân xếp thành một đống gọn gàng ngay góc tường. Cậu phủi tay, hài lòng với thành quả mà không tốn lấy một giọt mồ hôi.

Đúng lúc này, từ ngoài cổng vang lên tiếng cười nói hào sảng:

"Cảnh Thành! Cảnh Thành đâu rồi? Mau ra đón khách quý đi!"

Một nam nhân trẻ tuổi mặc y phục gấm màu xanh thiên thanh sải bước đi vào. Hắn ta vóc dáng cao ráo, tay cầm chiếc quạt xếp vẽ tranh thủy mặc, ngũ quan tuấn lãng, đôi mắt hoa đào đuôi dài mang nét phong lưu phóng khoáng. Đây là Tiểu hầu gia Diệp Bách Ngôn – bạn nối khố của Hạ Cảnh Thành, cũng là một vị tướng trẻ thống lĩnh đội kỵ binh bảo vệ hoàng thành.

Diệp Bách Ngôn vừa bước qua cổng hoa viên, bước chân bỗng khựng lại. Ánh mắt hắn va phải Tạ Tư Nguyên đang đứng dưới gốc cây mộc lan.

Gió nhẹ thổi qua, những cánh hoa trắng muốt rơi lác đác quanh thân hình mảnh khảnh của thiếu niên. Y phục lụa trắng thanh thuần, khuôn mặt với những đường nét tinh xảo, nửa mang vẻ thanh lãnh của thần tiên, nửa mang sự biếng nhác mị hoặc của nhân thế.

"Trời ơi..." Diệp Bách Ngôn lẩm bẩm, chiếc quạt xếp trên tay "cạch" một tiếng rơi xuống đất. Hắn bước nhanh tới, đôi mắt sáng rực lên sự si mê thuần túy đối với cái đẹp. "Tuyệt sắc... quả thật là tuyệt sắc! Đệ đệ, đệ là thần tiên phương nào lạc bước xuống trần thế vậy?"

Tư Nguyên chớp mắt nhìn kẻ vừa xuất hiện, vẻ mặt ngây ra: "Tôi là người làm vặt trong phủ."

"Người làm vặt?!" Diệp Bách Ngôn như nghe chuyện hoang đường nhất trần đời. Hắn xót xa vươn tay định nắm lấy tay Tư Nguyên: "Tên mặt lạnh Hạ Cảnh Thành đó đúng là không biết thương hoa tiếc ngọc! Mỹ nhân như đệ sao có thể làm việc thô thiển thế này? Tên đệ là gì? Mau, theo ta về phủ Hầu tước, ta đảm bảo đệ sẽ sống trong nhung lụa, hàng ngày chỉ cần gảy đàn, uống trà ngắm hoa!"

Đúng lúc đó, cánh cửa thư phòng mở ra. Hạ Cảnh Thành bước ra, sắc mặt vẫn lạnh tanh, hoàn toàn không có chút tức giận hay ghen tuông nào trước cảnh tượng Diệp Bách Ngôn đang ngang nhiên dụ dỗ người của mình. Với hắn, Tư Nguyên chỉ là một đứa trẻ phiền phức nhưng ngoan ngoãn mà hắn đang tiện tay bảo bọc.

"Bách Ngôn, bớt làm loạn đi." Hạ Cảnh Thành nhặt chiếc quạt dưới đất ném trả cho bạn mình. "Cậu ta tên Tạ Tư Nguyên, là người ta vừa nhận vào. Ngươi bớt dùng cái thói phong lưu đó chọc ghẹo trẻ con."

Diệp Bách Ngôn nhận lấy quạt, vẫn không rời mắt khỏi Tư Nguyên: "Cảnh Thành, ngươi vô tình quá. Cho ta cậu ấy đi, ta đổi cho ngươi ba mươi hắc mã ngàn vàng nhé?"

"Không đổi." Hạ Cảnh Thành nhạt giọng cự tuyệt, không phải vì tiếc nuối nhan sắc, mà vì: "Cậu ta tuy lười biếng, pha trà dở tệ, nhưng ở cạnh ta thấy rất yên tĩnh. Ngươi đừng có làm phiền cậu ta nữa. Vào thư phòng, có chuyện chính sự."

Thấy vẻ mặt Cảnh Thành trở nên nghiêm túc, Diệp Bách Ngôn cũng thu lại điệu bộ cợt nhả. Hắn lưu luyến nhìn Tư Nguyên thêm một lần rồi quay gót bước vào phòng.

Khi cánh cửa khép lại, giọng nói của Diệp Bách Ngôn truyền ra, mang theo sự trầm trọng hiếm thấy:

"Cảnh Thành, phương Bắc có biến. Các bộ tộc Man Tộc vốn đang chia rẽ, nay đột nhiên liên minh lại dưới trướng một vị Tế Tư bí ẩn. Quân do thám báo về, trong doanh trại của chúng ngập tràn một thứ sương mù đen kịt, thú cưỡi của chúng đều trở nên điên cuồng, đao thương bất nhập. Chiến tranh... e là không tránh khỏi rồi."

Hạ Cảnh Thành im lặng một lát, giọng nói vang lên kiên định: "Là Ma khí. Tên Quốc Sư đêm qua chết đi chỉ là kẻ thế mạng. Mục đích của chúng là làm suy yếu Long Mạch ở kinh thành để kết hợp với sự tấn công từ biên giới, nội ứng ngoại hợp. Triều đình bắt buộc phải chuẩn bị xuất binh."

Ngoài sân, Tạ Tư Nguyên vẫn đứng đó. Cậu đưa tay đón lấy một cánh hoa mộc lan đang rơi. Dưới cái nhìn của Thiên Mệnh Chi Chủ, cánh hoa trong tay cậu dần biến thành màu xám ngoét.

Tơ mệnh của vương triều này đang bị kéo căng đến mức cực hạn. Ma Giới đã thực sự vươn vòi bạch tuộc vào nhân gian, hòng kích động một cuộc chiến tranh đẫm máu để mượn oán khí mở cửa không gian.

"Chiến tranh à..." Tư Nguyên lẩm bẩm, thả cánh hoa úa tàn xuống đất. "Xem ra, ta lại phải theo tên ngốc kia ra sa trường ăn gió nằm sương rồi."

### BẢN TÓM TẮT TÌNH TIẾT (SLIDE CONCEPT)

| Khía Cạnh | Chi Tiết Sự Kiện (Chương 9) |

|---|---|

| **Giải Mã Bối Cảnh** | Giải thích lý do phủ vắng người: Cảnh Thành không muốn liên lụy phàm nhân vô tội vì hắn thường xuyên bị ám sát. Thể hiện sự ấm áp ngầm của Công. |

| **Sức Mạnh Của Thụ** | Tạ Tư Nguyên dọn lá rụng chỉ bằng một cái búng tay điều khiển gió (không cần gọi Vạn Cảnh Mệnh Phổ). Khẳng định sức mạnh là từ chính bản thể của cậu, pháp khí chỉ là vật phụ trợ. |

| **Nhân Vật Mới** | **Tiểu hầu gia Diệp Bách Ngôn**: Bạn thân của Cảnh Thành, phong lưu, yêu cái đẹp. Gặp Tư Nguyên là mê mẩn và trêu ghẹo muốn đưa về phủ. |

| **Tuyến Tình Cảm** | Hạ Cảnh Thành hoàn toàn **không ghen**. Hắn từ chối Bách Ngôn chỉ vì thấy Tư Nguyên "ở cạnh rất yên tĩnh" và coi Tư Nguyên như một đứa trẻ cần che chở. |

| **Drama / Cốt Truyện** | Hé lộ tin tức chiến tranh: Man Tộc phương Bắc liên minh nhờ sức mạnh của Ma khí. Ma Giới đang muốn nội ứng ngoại hợp. Bước đệm để đưa các nhân vật ra chiến trường. |


BÌNH LUẬN

Chưa có gì ở đây hết

Bạn thấy nội dung này hấp dẫn hoặc phù hợp, hãy chia sẻ đến với mọi người cùng thưởng thức!