PHU NHÂN, ĐIỀU KHOẢN THỨ BA CỦA EM LÀ GÌ?

DANH SÁCH CHƯƠNG

HIỂN THỊ

Ngoài trời mưa đang rơi rất nhẹ, lớp mưa mỏng như một lớp bụi nước phủ lên mặt kính cao tầng. Từ tầng 38 của tòa nhà Hạ Thị, thành phố nhìn xuống như một bản đồ sáng đèn, những dải đèn xe kéo dài thành vệt, nhấp nháy, rồi tan đi

Hạ Du Ân đứng trước cửa kính, tay vẫn cầm ly cà phê đã nguội, điện thoại đặt trên bàn làm việc rung lên lần thứ năm trong buổi chiều, cô không cần nhìn cũng biết là ai

“Chủ tịch Hạ vừa họp xong, cổ đông bên nhánh thứ ba đang yêu cầu triệu tập hội đồng bất thường” - Thư ký nói nhỏ qua loa nội bộ, Du Ân không quay lại chỉ khẽ nói:

“Bao nhiêu phần trăm?”

“Gần 19%”

Con số ấy vừa đủ để tạo sức ép cũng vừa đủ để khiến cô sắp mất quyền kiểm soát...

Sinh nhật 26 tuổi của cô còn hai tháng nữa, điều khoản thừa kế trong di chúc của ông nội viết rất rõ:

Nếu Hạ Du Ân chưa kết hôn trước tuổi 26, quyền quản lý 21% cổ phần sẽ được chuyển sang hội đồng giám sát gia tộc trong vòng ba năm

Ba năm! Đủ để một tập đoàn đổi chủ, đủ để cô trở thành cái tên bị gạch khỏi danh sách quyết định người cầm quyền

Cánh cửa phòng làm việc khẽ mở, cô thứ ký bước vào:

“Có khách muốn gặp cô”

Du Ân khẽ nhíu mày rồi hỏi: “Không hẹn trước?”

“Dạ người này không hẹn trước”

“Cho vào đi”

Cô quay người lại đúng lúc một người đàn ông bước vào, anh không vội vàng hay khách sáo thừa thãi như bao người khác. Bộ vest đen cắt may hoàn hảo, đường nét gọn gàng, cổ tay áo lộ ra chiếc đồng hồ kim loại lạnh lẽo. Ánh mắt anh bình tĩnh đến mức gần như không thể đoán được điều gì phía sau

Lục Trạch !

Cái tên gần đây xuất hiện nhiều hơn trên các báo cáo phân tích tài chính thay vì tin tức xã hội, anh không phải kiểu người xuất hiện vô nghĩa. Du Ân đặt ly cà phê xuống, ngẩng đầu nhìn thẳng vào anh

“Lục tổng”

“Chủ tịch Hạ”

Anh ngồi xuống ghế đối diện, không hề vòng vo, giữa hai người là chiếc bàn gỗ óc chó dài, mặt bàn phản chiếu ánh đèn vàng nhạt. Anh đặt một tập hồ sơ xuống, chậm rãi nói:

“Tôi biết cô đang cần một cuộc hôn nhân” - Giọng anh trầm, không cao không thấp

Du Ân không biểu lộ cảm xúc gì: “Anh đến để đề nghị?”

“Để đưa giải pháp, tôi có thể giúp cô!”

Anh nói rồi đẩy tập hồ sơ về phía cô, không phải hợp đồng sáp nhập hay đề xuất đầu tư, mà đây là một bản hợp đồng hôn nhân

Du Ân không nói gì, nhìn về phía tập hồ sơ một lúc rồi đưa tay mở ra, trang đầu tiên chỉ có hai cái tên:

[Lục Trạch - Hạ Du Ân]

Điều khoản được in rất rõ ràng và chi tiết, thời hạn ba năm, không can thiệp đời tư, không yêu cầu nghĩa vụ cá nhân, không chia sẻ bất kỳ tài sản riêng nào. Mỗi dòng chữ đều sạch sẽ, lý trí đến mức lạnh lẽo, cô đóng tập hồ sơ lại rồi nhìn anh nói:

“Vì sao là tôi?”

“Vì cô cần kết hôn để giữ vững chiếc ghế chủ tịch, và thật trùng hợp tôi đang cần một danh phận ổn định trong thương vụ sắp tới”

“Chỉ vậy?”

“Chỉ vậy!”

Ngoài trời, mưa vẫn rơi lất phất, Du Ân nhìn anh lâu hơn một chút, Lục Trạch quả thật không phải người thiếu lựa chọn, cũng không phải người làm việc vì cảm xúc. Anh đưa ra đề nghị này khi biết rõ cổ phần của cô đang bị dồn ép

Điều đó có nghĩa anh đã nghiên cứu tình hình của Hạ Thị rất kỹ!

“Anh biết nội bộ Hạ Thị đang có vấn đề sao”

“Tôi biết”

“Anh không sợ bị cuốn vào?”

“Không”

Câu trả lời ngắn đến mức gần như vô tình từ anh, Du Ân nghe thế khẽ cười

“Lục tổng, hôn nhân không phải cổ phiếu hay thương vụ...”

“Tôi rất hiểu”

“Anh chắc chứ?”

Lục Trạch nhìn thẳng vào mắt cô, lần đầu tiên anh nhìn cô như thế:

“Cô đang đánh giá thấp tính toán của tôi rồi, chủ tịch Hạ!”

Câu nói chỉ đơn giản là một sự khẳng định nhưng khiến cô rơi vào trầm tư trong phút chốc, rồi cô bỗng cầm tập hồ sơ lên và lật đến trang cuối, có ba điều khoản

Điều khoản một:

Hai bên không can thiệp vào quyết định cá nhân ngoài phạm vi công khai

Điều khoản hai:

Trong thời gian hợp đồng, quyền biểu quyết cổ phần của Hạ Du Ân không bị chuyển nhượng

Cô dừng lại một chút, rồi nhìn anh:

“Anh có thể đảm bảo điều khoản hai?”

“Đương nhiên”

“Bằng cách nào?”

“Bằng việc trở thành người bảo lãnh trực tiếp cho số cổ phần đó”

Du Ân khẽ siết chặt tập giấy nếu Lục Trạch đứng ra bảo lãnh thì không ai trong gia tộc có thể tùy tiện chạm vào 21% cổ phần của cô nữa, đây là nước đi rất lớn rất mạo hiểm, rất… bất thường

“Còn điều khoản ba?” - Cô lật sang trang cuối nhưng trang phụ lục được kẹp bên trong lại dán niêm phong

“Phụ lục riêng” - Lục Trạch nói

“Liên quan đến quyền lợi cá nhân của tôi, nó không ảnh hưởng đến cô”

“Vậy vì sao không công khai?”

“Vì tôi không muốn”

Câu trả lời đó khiến căn phòng im lặng vài giây, Du Ân không thích những thứ mình không kiểm soát được. Nhưng cô hiểu một điều rất rõ:

Nếu cô không ký, hội đồng gia tộc sẽ chờ đúng ngày sinh nhật để ra tay có nghĩa là cô không còn nhiều thời gian

“Anh không yêu tôi chứ?”

“Không”

“Anh cũng không cần tôi yêu anh?”

“Không”

“Ba năm sau thì sao?”

“Ly hôn”

Không một chút do dự, sự thẳng thắn ấy khiến cô yên tâm hơn là những lời hứa đẹp đẽ nhiều

Du Ân nâng bút ký vào bản hợp đồng, mực bút đen thấm vào giấy, nét ký dứt khoát, rồi Lục Trạch ký tiếp sau đó. Hai chữ tên anh gọn gàng, nghiêm chỉnh. Không ai nói thêm gì nữa

Bên ngoài, mưa đã ngừng, đèn thành phố sáng hơn, Lục Trạch chợt đứng dậy:

“Ngày mai tôi sẽ cho người chuẩn bị thủ tục đăng ký kết hôn”

“Bao giờ chuyện này được công bố?”

“Khi cô muốn, bất cứ lúc nào” - Anh dừng lại một chút rồi nói thêm:

“Cô có thể hủy trước khi công bố”

Du Ân nhìn anh khó hiểu: “Vì sao cho tôi quyền đó?”

“Vì tôi không thích ép buộc ai cả”

Cửa khép lại sau lưng anh bỏ lại cô với căn phòng yên tĩnh đến lạ, Du Ân nhìn bản hợp đồng một lần nữa như chưa thể tin vào mọi chuyện

Ba năm...Chỉ là một giao dịch, chỉ là một thỏa thuận, chỉ là… cách để cô giữ lại quyền kiểm soát của tập đoàn nhưng cô không biết...

Ở trang phụ lục niêm phong kia, có một dòng chữ viết rất ngắn:

Trong thời hạn hợp đồng, nếu Hạ Du Ân gặp nguy cơ mất quyền sở hữu cổ phần, Lục Trạch sẽ chuyển nhượng toàn bộ tài sản cá nhân liên quan đến thương vụ bảo lãnh cho cô vô điều kiện.. và anh đã ký điều khoản đó trước cả khi đến gặp cô

Hạ Du Ân đặt bút xuống nhìn ra cửa sổ, ngoài trời mưa đã tạnh hẳn...

Cô không tin vào tình yêu, nhưng cô vừa ký vào một cuộc hôn nhân mà người kia đã đặt mình vào thế thua từ đầu

---------------------

NHÂN VẬT CHÍNH

LỤC TRẠCH

Tuổi: 30

Chức vụ: Chủ tịch Lục Thị Capital

Tính cách: Điềm tĩnh - Lý trí - Kiểm soát cao

Lục Trạch là kiểu người luôn có phương án dự phòng trước khi bước vào bất kỳ cuộc chơi nào. Anh không tin vào may mắn, không tin vào ngẫu nhiên. Mọi quyết định đều được tính toán. Trong thương trường, anh nổi tiếng vì một câu nói:

“Đừng ký vào thứ mình không thể chịu trách nhiệm, thế nhưng trong cuộc hôn nhân với Hạ Du Ân, anh lại ký vào một điều khoản khiến bản thân ở thế thua”

Điểm yếu duy nhất của Lục Trạch - là anh không giỏi nói mình yêu ai...

---

HẠ DU ÂN

Tuổi: 25

Chức vụ: Cổ đông lớn thứ hai của Hạ Thị

Tính cách: Bình tĩnh - Tự chủ - Kiêu hãnh - Sợ bị phản

Hạ Du Ân lớn lên trong một gia tộc nơi tình thân gắn liền với lợi ích, cô học cách đọc báo cáo tài chính trước khi học cách tin người. Sau khi chứng kiến mẹ mình mất tất cả vì một cuộc hôn nhân sai lầm, Du Ân hiểu một điều rất rõ:

“Lời hứa có thể thay đổi nhưng hợp đồng thì không!”

Cô bước vào hôn nhân với Lục Trạch bằng sự tỉnh táo tuyệt đối, cô không mong chờ tình yêu cũng không cần sự bảo vệ

Nhưng cô không biết có người đã đứng sau cô từ rất lâu...

Điểm yếu của Du Ân không phải sự mềm yếu mà là cô quá quen với việc phải mạnh mẽ một mình

BÌNH LUẬN

Chưa có gì ở đây hết