PHU NHÂN, ĐIỀU KHOẢN THỨ BA CỦA EM LÀ GÌ?

DANH SÁCH CHƯƠNG

HIỂN THỊ

Du Ân vừa bước vào văn phòng thì vài vị giám đốc chủ chốt đã nối tiếp nhau bước vào, trên mặt đầy vẻ sốt ruột và nghi ngờ. Giám đốc Trương đứng đầu lên tiếng trước, trong giọng nói mang theo vài phần gấp gáp:

“Chủ tịch Hạ, tin đồn trên mạng đang lan truyền dữ dội, hiện giờ không ít đối tác đang hỏi thăm tình hình, còn có cổ đông gọi điện gây áp lực. Chúng ta phải nhanh chóng đưa ra đối sách, nếu không giá cổ phiếu của Hạ Thị sớm muộn cũng sẽ sụp đổ!”

Những vị giám đốc còn lại cũng lần lượt phụ họa, có người lộ vẻ lo lắng, có người trong mắt giấu sự bất mãn, rõ ràng là đã bị tin đồn làm dao động tinh thần. Dù sao Hạ Thị vừa mới trải qua nội loạn do Hạ Cảnh Minh gây ra, lòng người vốn đã bất ổn, làn sóng tin đồn lần này của Lâm Thị chẳng khác nào thêm dầu vào lửa, đánh trúng nỗi lo của mọi người.

Du Ân ra hiệu cho mọi người ngồi xuống, đầu ngón tay nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn, khí thế quanh người lạnh lẽo mà trầm ổn, không hề có chút hoảng loạn nào:

“Các vị giám đốc cứ yên tâm, tôi đã cùng Lục tổng bàn bạc đối sách. Bộ phận PR đang khẩn cấp chuẩn bị tuyên bố làm rõ, đồng thời sẽ công bố toàn bộ chứng cứ Lâm Thị lôi kéo đối tác của chúng ta. Phía Lục tổng cũng đang liên hệ với các cơ quan truyền thông chủ lưu, toàn lực chuyển hướng dư luận”

Cô dừng lại một chút, ánh mắt quét qua từng người có mặt, giọng nói kiên định:

“Còn về việc Lâm Thị nói rằng ‘Hạ Cảnh Minh nắm giữ bí mật cốt lõi của Hạ Thị’, hoàn toàn là chuyện bịa đặt. Trong thời gian giữ chức, Hạ Cảnh Minh chỉ tiếp cận được một phần tài liệu cơ bản của dự án, hoàn toàn không thể chạm tới bí mật cốt lõi, càng không có chuyện tôi cố ý che giấu. Bộ phận pháp vụ đã chuẩn bị xong chứng cứ liên quan, lát nữa sẽ đồng thời công bố, triệt để phá tan tin đồn”

Sự bình tĩnh và chắc chắn của Du Ân dần dần trấn an cảm xúc của mọi người. Giám đốc Trương gật đầu, giọng nói dịu đi vài phần:

“Nếu chủ tịch Hạ đã có sắp xếp, chúng tôi sẽ toàn lực phối hợp. Chỉ là Lâm Thị ép từng bước như vậy, e rằng sẽ không dễ dàng dừng lại. Việc đấu thầu khu đất phía đông thành phố, chúng ta nhất định phải cẩn trọng đối phó”

“Việc này tôi đã có tính toán” - Du Ân gật đầu

“Đội đấu thầu của Lục Thị đã tham gia, giúp chúng ta hoàn thiện phương án đấu thầu, đồng thời theo dõi mọi động thái của Lâm Thị. Chỉ cần họ có hành động nhỏ, chúng ta sẽ phát hiện và ứng phó ngay lập tức”

Đúng lúc đó, Tô Diệp An bước nhanh vào văn phòng, trong tay cầm máy tính bảng, trên mặt mang theo vài phần vui mừng:

“Ân Ân, tin tốt! Phía Lục tổng đã liên hệ xong truyền thông, chứng cứ Lâm Thị lôi kéo đối tác của chúng ta đã được công bố khắp mạng. Hơn nữa tuyên bố làm rõ của bộ phận PR vừa đăng lên, chỉ trong nửa tiếng đã vượt mười vạn lượt chia sẻ, dư luận trên mạng đã bắt đầu đảo chiều rồi!”

Mọi người nghe vậy đều thở phào nhẹ nhõm. Du Ân nhận lấy máy tính bảng, nhìn xu hướng dư luận trên đó, vẻ nặng nề trong mắt dần tan đi. Hiệu suất của Lục Trạch quả nhiên danh bất hư truyền. Chỉ trong nửa giờ ngắn ngủi đã xoay chuyển cục diện, không chỉ phá tan tin đồn mà còn chuyển mũi nhọn về phía Lâm Thị, khiến Lâm Chính Hoành “trộm gà không được còn mất nắm thóc”.

“Vất vả cho chị rồi, Diệp An” - Du Ân ngẩng đầu, giọng nói dịu đi vài phần.

“Chị tiếp tục kết nối với bộ phận PR, theo dõi sát tình hình dư luận. Có bất kỳ tình huống gì thì báo cho em ngay”

“Được!” - Tô Diệp An đáp một tiếng, quay người rời đi nhanh chóng, bước chân nhẹ nhõm hơn lúc đến nhiều.

Thấy cục diện đã ổn định, các giám đốc cũng lần lượt đứng dậy cáo từ. Trước khi rời đi họ đều tỏ rõ lập trường sẽ toàn lực ủng hộ công việc của Du Ân, cùng nhau đối phó với sự phản công của Lâm Thị. Văn phòng lại trở nên yên tĩnh. Du Ân tựa lưng vào ghế, thở ra một hơi dài, dây thần kinh căng thẳng cuối cùng cũng tạm thời thả lỏng.

Lúc này điện thoại vang lên một tin nhắn, là Lục Trạch gửi tới, chỉ có một câu đơn giản:

“Tin đồn đã kiểm soát, yên tâm xử lý công việc công ty, trưa tôi đến đón cô đi ăn”

Không có lời xã giao dư thừa, nhưng lại mang theo vài phần ấm áp khó nhận ra, khiến trong lòng Du Ân khẽ rung động. Ngón tay cô dừng trên màn hình vài giây, cuối cùng vẫn trả lời một chữ: “Được”

Khoảnh khắc ngón tay chạm xuống màn hình, cô rõ ràng cảm nhận được tuyến phòng thủ trong lòng mình lại nới lỏng thêm vài phần. Người đàn ông này luôn vào lúc cô chật vật nhất, hoảng loạn nhất, cho cô đủ cảm giác an tâm và chỗ dựa, khiến cô không nhịn được muốn buông bỏ đề phòng mà tin tưởng anh.

Nhưng lời Hạ Cảnh Minh vẫn văng vẳng bên tai, còn chân tướng tai nạn xe của cha cô càng giống như một cái gai cắm sâu trong lòng, khiến cô không dám lơ là dù chỉ một chút. Cô không biết sự dịu dàng của Lục Trạch rốt cuộc là thật lòng, hay chỉ là lớp ngụy trang để đạt được điều khoản thứ ba còn bỏ trống kia.

Đến trưa, Lục Trạch đúng giờ xuất hiện dưới tòa nhà Hạ Thị. Chiếc Bentley đen lặng lẽ đỗ bên đường. Anh dựa bên cạnh xe, mặc bộ vest đen cắt may vừa vặn, dáng người thẳng tắp, gương mặt lạnh lùng, khiến nhân viên đi ngang qua đều không nhịn được ngoái nhìn. Du Ân bước ra khỏi tòa nhà, từ xa nhìn thấy anh, bước chân khẽ khựng lại một chút rồi nhanh chóng tiến tới.

“Lên xe đi” - Lục Trạch ngẩng đầu nhìn thấy cô, vẻ lạnh lẽo trong mắt tan đi vài phần, giọng nói tự nhiên.

Du Ân gật đầu, mở cửa xe bước vào. Xe chậm rãi rời khỏi Hạ Thị, hướng về nhà hàng ở trung tâm thành phố. Trong xe rất yên tĩnh, không có cuộc trò chuyện dư thừa, nhưng cũng không hề thấy ngượng ngùng, ngược lại còn có một sự ăn ý khó tả.

“Phía Lâm Thị sẽ không cứ thế bỏ qua” - Lục Trạch lên tiếng phá vỡ không khí im lặng, giọng nói lạnh xuống.

“Họ tung tin đồn thất bại, tiếp theo nhất định sẽ dồn trọng tâm vào việc đấu thầu khu đất phía đông thành phố. Rất có thể sẽ dùng thủ đoạn hèn hạ, ví dụ như hối lộ giám khảo, hoặc giả tạo lỗ hổng trong phương án đấu thầu của chúng ta”

Du Ân gật đầu đồng ý với phán đoán của anh:

“Tôi cũng nghĩ vậy. Tô Diệp An đã liên hệ với ban đấu thầu, đồng thời kiểm tra lại phương án đấu thầu của chúng ta để đảm bảo không có sơ hở. Chỉ là dã tâm của Lâm Chính Hoành quá lớn, vì khu đất phía đông thành phố, e rằng ông ta sẽ không từ thủ đoạn nào”

“Có tôi ở đây, ông ta sẽ không thành công” - Lục Trạch nghiêng đầu nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm, giọng nói chắc chắn.

“Tôi đã sắp xếp người theo dõi toàn bộ quá trình đấu thầu. Nếu phát hiện Lâm Thị có hành vi vi phạm, sẽ lập tức công bố và nộp lên ban đấu thầu xử lý. Ngoài ra tôi cũng cho người bổ sung một phương án tăng giá trị cho khu đất phía đông thành phố, có thể nâng cao thêm sức cạnh tranh của chúng ta”

Nhìn dáng vẻ nghiêm túc của anh, trong lòng Du Ân dâng lên một chút cảm kích, còn có một cảm xúc mơ hồ khó gọi tên. Cô mở miệng định nói gì đó, cuối cùng chỉ hóa thành một câu:

“Cảm ơn anh, Lục Trạch”

Khóe môi Lục Trạch cong lên thành nụ cười nhạt, ánh mắt rơi lên gương mặt cô, giọng nói dịu đi vài phần:

“Tôi đã nói rồi, cô là vợ tôi, chuyện của cô chính là chuyện của tôi. Chỉ là tôi vẫn muốn biết, điều khoản thứ ba của cô rốt cuộc là gì”

Lại là câu hỏi này.

Ngón tay Du Ân khẽ siết lại, trong mắt thoáng qua một tia hoảng loạn, theo phản xạ quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng nói có chút né tránh:

“Tôi… vẫn chưa nghĩ xong”

Không phải cô không muốn nói, mà là không dám nói. Cô sợ một khi sự thật được nói ra, mọi thứ sẽ thay đổi, sợ rằng tất cả những gì cô dốc tâm bảo vệ sẽ sụp đổ.

Lục Trạch nhìn dáng vẻ né tránh của cô, trong mắt thoáng qua một tia bất lực, nhưng không hỏi thêm nữa, chỉ khẽ gật đầu:

“Không sao, tôi đợi cô. Tôi sẽ không ép cô, tôi sẽ đợi đến ngày cô tự nguyện nói với tôi”

Sự bao dung và kiên nhẫn của anh khiến trong lòng Du Ân dâng lên một cảm giác chua xót. Cô rất muốn thẳng thắn nói ra tất cả, muốn tìm một người để kể hết những ấm ức và chấp niệm suốt bao năm qua, nhưng cô không thể. Cô chỉ có thể giấu tất cả bí mật trong lòng, một mình gánh chịu.

Xe chậm rãi dừng trước cửa nhà hàng. Hai người xuống xe, bước vào trong. Lục Trạch đã đặt sẵn phòng riêng, không gian yên tĩnh trang nhã, rất thích hợp để trò chuyện. Trong bữa ăn, Lục Trạch không nhắc lại chuyện điều khoản thứ ba, cũng không nói đến công việc, chỉ thỉnh thoảng gắp thức ăn cho cô, nhắc cô ăn nhiều một chút. Sự dịu dàng trong giọng nói gần như không thể che giấu.

Bữa ăn trôi qua yên tĩnh mà thoải mái. Du Ân dần buông lỏng đề phòng, thỉnh thoảng còn nói chuyện với anh vài câu về những đề tài không quan trọng, như cây xanh trong biệt thự bán sơn, hay quán cà phê dưới tòa nhà Hạ Thị. Bầu không khí hiếm khi nhẹ nhàng như vậy.

Nhưng sự nhẹ nhàng ấy không kéo dài quá lâu.

Buổi chiều khi trở lại Hạ Thị, Tô Diệp An cầm một tập tài liệu vội vã bước vào văn phòng Du Ân, sắc mặt nghiêm trọng:

“Ân Ân, không xong rồi! Chúng ta phát hiện Lâm Thị đã bí mật liên hệ với ba vị giám khảo của gói thầu khu đất phía đông thành phố, nghi ngờ hối lộ. Hơn nữa họ còn giả tạo một bản phương án đấu thầu của chúng ta, cố ý để lộ lỗ hổng, chuẩn bị vu oan cho chúng ta tại buổi đấu thầu!”

Sắc mặt Du Ân lập tức trầm xuống, ngón tay siết chặt tập tài liệu, ánh mắt lạnh đến đáng sợ. Lâm Chính Hoành quả nhiên không từ thủ đoạn, ngay cả việc hối lộ giám khảo và vu khống cũng dùng đến.

“Chứng cứ đâu?” - Giọng Du Ân lạnh lẽo, mang theo áp lực không cho phép phản bác.

“Chúng ta đã chụp được ảnh người phụ trách Lâm Thị gặp giám khảo, còn có ghi chép chuyển tiền ban đầu. Nhưng ghi chép chuyển tiền vẫn cần xác minh thêm mới có thể làm chứng cứ hợp lệ” - Tô Diệp An nói gấp.

“Hơn nữa bản phương án đấu thầu họ giả tạo gần như giống hệt bản của chúng ta. Nếu không nhìn kỹ thì không phân biệt được. Một khi họ vu oan thành công, chúng ta không những không lấy được khu đất phía đông mà còn thân bại danh liệt, danh tiếng Hạ Thị cũng sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng!”

Du Ân hít sâu một hơi, ép cơn giận xuống, buộc bản thân phải bình tĩnh lại. Càng lúc như thế này cô càng không được hoảng loạn. Chỉ cần rối loạn một bước sẽ rơi đúng vào bẫy của Lâm Chính Hoành.

“Lập tức liên hệ Lục tổng, gửi toàn bộ chứng cứ chúng ta có cho anh ấy, nhờ anh ấy xác minh ghi chép chuyển tiền. Đồng thời liên hệ ban đấu thầu, báo cáo tình hình và xin giám sát toàn bộ quá trình đấu thầu”

Du Ân nhanh chóng bố trí, giọng nói kiên định.

“Ngoài ra bảo đội đấu thầu lập tức chỉnh sửa phương án của chúng ta. Trên cơ sở giữ nguyên ưu thế cốt lõi, thêm một vài dấu hiệu bí mật để tránh bị Lâm Thị giả tạo vu khống. Đồng thời theo dõi sát mọi động thái của Lâm Thị. Chỉ cần họ có hành động mới lập tức báo cáo”

“Được! Chị đi làm ngay!” - Tô Diệp An đáp một tiếng rồi nhanh chóng rời đi, không dám chậm trễ một giây.

Du Ân bước tới trước cửa sổ sát đất, nhìn dòng xe tấp nập ngoài đường, ánh mắt lạnh xuống. Thủ đoạn của Lâm Chính Hoành càng lúc càng tàn nhẫn, cuộc chiến ngầm này đã bước vào giai đoạn gay gắt nhất. Khu đất phía đông thành phố cô nhất định phải giành được. Đây không chỉ là tương lai của Hạ Thị mà còn là chìa khóa để tìm ra chân tướng tai nạn của cha cô, cô đã tra ra rằng trước khi gặp tai nạn, cha cô đang thúc đẩy quy hoạch giai đoạn đầu của khu đất phía đông thành phố, mà Lâm Thị chính là đối thủ cạnh tranh lớn nhất năm đó.

Đúng lúc này điện thoại vang lên. Là Lục Trạch.

Du Ân hít sâu một hơi, nhấn nghe:

“Alô, Lục Trạch”

“Diệp An đã nói tình hình cho tôi rồi” - Giọng Lục Trạch vang lên, mang theo vài phần lạnh lẽo.

“Ghi chép chuyển tiền tôi đã cho người xác minh, đúng là tiền hối lộ Lâm Thị chuyển cho giám khảo. Chứng cứ đã sắp xếp xong, tôi sẽ lập tức gửi cho ban đấu thầu. Ngoài ra tôi đã liên hệ người phụ trách ban đấu thầu, xin giám sát toàn bộ quá trình để tránh mọi hành vi vi phạm.”

Anh dừng lại một chút, giọng dịu đi:

“Cô đừng lo. Tôi sẽ sắp xếp mọi thứ, không để âm mưu của Lâm Thị thành công. Việc chỉnh sửa phương án đấu thầu, đội ngũ của Lục Thị cũng sẽ hỗ trợ các cô để đảm bảo không có sơ suất”

“Cảm ơn anh, Lục Trạch” - Giọng Du Ân hơi khàn đi. Trong khoảnh khắc này cô bỗng cảm thấy, có Lục Trạch ở bên cạnh, dường như mọi khó khăn đều không còn đáng sợ nữa.

“Ngốc à, cảm ơn gì chứ” - Giọng Lục Trạch dịu dàng đến mức như có thể nhỏ giọt.

“Tối nay tôi về nấu cơm. Cô tan làm sớm một chút, đừng thức khuya. Bất kể xảy ra chuyện gì, tôi đều ở đây”

Trong lòng Du Ân lập tức dâng lên một dòng ấm áp, khóe mắt hơi nóng lên. Cô im lặng vài giây rồi khẽ “ừ” một tiếng, giọng nhỏ đến mức như muỗi kêu nhưng lại mang theo sự mềm mại chưa từng có.

Sau khi cúp điện thoại, Du Ân dựa vào cửa sổ nhìn bầu trời phía xa. Mặt trời dần lặn, ánh hoàng hôn vàng óng phủ lên các tòa nhà trong thành phố một lớp ánh sáng ấm áp. Cô biết cuộc chiến ngầm với Lâm Thị vẫn còn rất lâu mới kết thúc, chân tướng cái chết của cha vẫn mịt mờ, còn cuộc hôn nhân hợp đồng giữa cô và Lục Trạch lại càng đầy những điều chưa biết.

Nhưng cô không còn giống như trước kia, phải một mình gánh chịu tất cả.

Có Lục Trạch ở bên cạnh, có sự ủng hộ của Tô Diệp An, có sự phối hợp của các giám đốc, cô có đủ dũng khí để đối mặt với mọi sóng gió, để bảo vệ Hạ Thị, để tìm ra chân tướng cái chết của cha.

Chỉ là điều khoản thứ ba còn bỏ trống kia, rốt cuộc khi nào cô mới có đủ dũng khí nói cho Lục Trạch biết?

Bí mật đã chôn giấu nhiều năm trong lòng cô, đến khi nào mới có thể nhìn thấy ánh sáng?

Đêm dần buông xuống. Ánh đèn trong tòa nhà Hạ Thị vẫn sáng rực. Du Ân ngồi trước bàn làm việc, nhìn bản phương án đấu thầu đã được chỉnh sửa trên màn hình máy tính, trong mắt lóe lên sự kiên định.

Bất kể con đường phía trước khó khăn đến đâu, cô cũng sẽ không lùi bước.

Trận chiến này, cô nhất định phải thắng. Hơn nữa còn phải thắng thật đẹp.

BÌNH LUẬN

Chưa có gì ở đây hết