PHU NHÂN, ĐIỀU KHOẢN THỨ BA CỦA EM LÀ GÌ?

DANH SÁCH CHƯƠNG

HIỂN THỊ

7:12 sáng hôm sau, Hạ Du Ân tỉnh dậy vì tiếng rung điện thoại dồn dập trên mặt bàn cạnh giường. Chuỗi thông báo tin nhắn nối nhau như nước tràn bờ. Cô nằm im vài giây, mắt còn chưa mở hẳn, bàn tay đã theo thói quen mò lấy máy.

Cô mở điện thoại lên, hàng loạt tin nhắn từ nhóm nội bộ công ty vẫn chưa dừng lại

Tô Diệp An nhắn cho cô: (Giám đốc truyền thông của Hạ Thị và là bạn đại học thân nhất và cũng là người duy nhất biết Hạ Du Ân đã từng tin vào tình yêu đến mức nào trước khi học cách không tin nữa) " Ân Ân, em dậy chưa? Đừng mở mạng xã hội vội"

Giám đốc tài chính: "Chủ tịch, cổ phiếu có biến rồi!"

Thư ký : "Hội đồng đang yêu cầu họp khẩn trong 40 phút nữa"

"..."

Lúc này Du Ân đã tỉnh hoàn toàn, cô vội ngồi bật dậy, cô lập tức cảm nhận được một loại cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng - thứ lạnh quen thuộc mỗi lần cô biết mình đang bị ai đó đặt lên bàn cân

Cô mở ứng dụng chứng khoán lên, màu đỏ phủ kín màn hình. Nhưng của tập đoàn Hạ Thị lại… xanh - xanh một cách khó tin, nó vẫn đang trên đà tăng dần. Du Ân cảm thấy thật khó thở, cô bấm vào bảng tin nhanh ngày hôm nay, một tiêu đề hiện lên đập thẳng vào mắt cô:

"LỤC THỊ CAPITAL - HẠ THỊ: LIÊN MINH CHIẾN LƯỢC THÔNG QUA HÔN NHÂN"

Bên dưới là đoạn phân tích tài chính dài, giọng văn chuyên nghiệp, không màu mè như báo giải trí, nhưng từng chữ đều sắc như lưỡi dao:

Hạ Thị đang bị chia rẽ nội bộ....

Cổ phần chủ chốt nằm trong tay Hạ Du Ân...

Lục Thị Capital sẽ bảo lãnh và nắm quyền kiểm soát rủi ro...

“Hôn nhân” chỉ là hình thức hợp thức hóa quyền lực...

Du Ân đọc đến câu cuối, ngón tay siết chặt đến trắng bệch: “Sáp nhập chỉ còn là vấn đề thời gian”

Trong một khoảnh khắc, cô không phân biệt được đâu là tiếng tim mình, đâu là tiếng mạch máu đang rít lên trong tai. Cô vừa ký hợp đồng tối qua còn chưa kịp công bố hay chuẩn bị gì. Chưa kịp… hiểu hết con người Lục Trạch, vậy mà sáng hôm sau, cả thị trường đã biết?

Du Ân đứng dậykéo rèm cửa, ngoài trời mưa đã tạnh từ lúc nào. Thành phố sáng lạnh, những tòa nhà kính lấp lánh dưới nắng sớm như không hề có gì xảy ra. Càng bình yên bên ngoài, cô càng cảm thấy cái bẫy bên trong đang khép lại. Cô gọi cho Tô Diệp An, đầu dây bên kia bắt máy gần như ngay lập tức.

“Đừng nói với chị là em chưa thấy.....”

“Em thấy rồi!”

“Có người đặt bài lên các kênh tài chính lớn, đúng khung giờ mở phiên, đây là sự sắp xếp trước” - Giọng Diệp An căng thẳng: “Nhìn kiểu đẩy giá này là có bàn tay chuyên nghiệp can thiệp rồi, có thể đang muốn tạo cảm giác ‘Lục Thị sẽ thâu tóm’ để gia tộc Hạ ép em nhả cổ phần ra”

Du Ân chỉ nghe rồi im lặng

“Em… đang ở đâu?” - Diệp An ngập ngừng hỏi

“Em đang bên cạnh Lục Trạch?” - Diệp An hạ giọng: “Ân Ân… em phải cẩn thận!”

Du Ân nhìn bản hợp đồng đặt trên bàn, mép giấy ngay ngắn như chưa từng bị chạm đến. Cô vốn luôn rất cẩn thận, chỉ có điều, lần này cô đang chơi với một người mà cô chưa kịp đọc hết luật.

“Chị chuẩn bị giúp em một bản tổng hợp nguồn phát tin nhé” - Du Ân nói nhanh, giọng bình tĩnh đến mức chính cô cũng ngạc nhiên

“Ai đăng bài đầu tiên, ai dẫn lại nguồn tin, ai đã mua quảng cáo. Em muốn biết có dấu vết dòng tiền hay không”

“Được. Nhưng mà em....”

“Em đến công ty ngay đây”

Nói rồi cô tắt máy, Du Ân mặc áo sơ mi trắng, quần âu đen, tóc buộc gọn. Cô nhìn mình trong gương vài giây, xác nhận ánh mắt đã trở lại trạng thái lạnh như mọi ngày. Cảm xúc là thứ cô không được phép để lộ ở Hạ Thị ngay lúc này

Lúc cô bước ra ngoài, hành lang khách sạn vẫn còn vắng. Cô đi nhanh, tiếng giày không quá lớn nhưng dứt khoát. Bước đến cửa thang máy, khi cánh cửa được mở ra có người đã đứng sẵn trong đó từ trước như là đang chờ cô, cô nhìn thẳng vào anh ta - Lục Trạch

Anh mặc vest xám đậm, không cà vạt, áo sơ mi màu lạnh. Trông như vừa bước ra từ một buổi họp mà không có bất cứ dấu hiệu nào của “cuộc khủng hoảng” trên mạng. Ánh mắt anh lướt qua cô, dừng lại một giây nơi điện thoại cô đang cầm, anh cất giọng:

“Cô thấy rồi sao?”

Du Ân bước vào thang máy, đứng cách anh một khoảng đủ lịch sự, không nhìn anh mà nói:

“Tin tức là do anh thả ra à?”

Cửa thang máy lúc này khép lại, không gian nhỏ đột nhiên trở nên chật. Trong gương thang máy phản chiếu hai người: một người phụ nữ trông bình tĩnh như sương mỏng, một người đàn ông bình tĩnh như đá. Lục Trạch không trả lời ngay anh với tay bấm tầng trệt, giọng đều đều: “Không”

Du Ân cười nhạt: “Anh nói ‘không’ là xong à? Lục tổng, tôi vừa ký hợp đồng tối qua. Sáng nay cả thị trường đã biết, anh nghĩ tôi là kẻ ngốc sao”

Thang máy đi xuống chậm như cố tình kéo dài thời gian ra, Lục Trạch quay đầu nhìn cô:

“Cô nghĩ tôi cần dùng chiêu trò thấp kém như vậy?”

Câu hỏi ấy không mang tính khiêu khích, nó như một sự nhắc nhở lạnh lùng về khoảng cách thực lực. Du Ân cũng không chịu lép vế:

“Vậy anh nói xem, ai sẽ có lợi trong việc này?”

“Người muốn cô hoảng sợ...” - Anh nói thẳng

Du Ân khựng lại nửa nhịp không trả lời

“Và người muốn gia tộc Hạ ép cô nhượng quyền, vì sợ bị thâu tóm, tôi nghĩ cô phải rõ hơn tôi chứ” - Lục Trạch tiếp, giọng điềm tĩnh

Thang máy “ting” một tiếng cửa mở ra. Sảnh khách sạn đông hơn, có vài người liếc nhìn họ - không rõ vì Lục Trạch, hay vì khí chất đứng cạnh anh khiến người ta phải chú ý

Du Ân bước ra trước: “Anh định đi đâu?” - Cô hỏi, không quay lại

“Đi họp” - Anh đáp rồi quay sang nhìn cô nói tiếp: “Cuộc họp gia tộc Hạ”

Du Ân dừng lại: “Anh biết họ mở cuộc họp?”

“Vì họ gửi thư mời lúc 6:48”

“Gửi cho anh?”

“Ừ”

Anh chỉ đáp lại một chữ nhưng đủ để Du Ân hiểu: họ không coi cô là trung tâm của cuộc hôn nhân này. Họ coi Lục Trạch là “tài sản” có thể kéo về phe mình, hoặc ít nhất là một con dao để ép cô rời khỏi vị trí đó . Du Ân hít vào một hơi rồi nói:

“Anh đi cùng tôi?”

Lục Trạch nhìn cô vài giây, như đang đánh giá thứ gì đó rất nhanh

“Cô muốn tôi đi cùng không?”

Du Ân ghét câu hỏi đó, nó giống như một chiếc bẫy mềm. Nếu cô nói “có”, cô sẽ phải tự thừa nhận mình cần anh. Nếu cô nói “không”, cô sẽ tự đẩy mình vào thế yếu, thật đúng khiến người ta khó xử rồi cô chọn cách thứ ba:

“Tôi cần anh xuất hiện nhưng không phải vì tôi cần anh....anh hiểu chứ?”

Lục Trạch gật đầu nhẹ “Được”

Phòng họp gia tộc Hạ nằm trên tầng cao nhất của trụ sở - nơi mà những quyết định quan trọng nhất được đưa ra. Trên tường là tranh treo ảnh ông nội cô chụp cùng các đời chủ tịch. Ánh đèn trắng rọi xuống khiến khuôn mặt ai cũng sắc nét hơn bình thường

Hạ Cảnh Minh (Chú ruột của Du Ân người luôn muốn giành quyền kiểm soát Hạ Thị. Bề ngoài ôn hòa nhưng bên trong đầy toan tính. Ông không ghét Du Ân, chỉ là ông không tin một cô gái trẻ có thể giữ được tập đoàn) - ngồi ở vị trí trung tâm, tay đan lại, vẻ mặt ôn hòa như đang tiếp khách quý

Du Ân bước vào trong phòng họp, những người còn lại ngẩng lên nhưng không ai đứng dậy chào cô, họ mang vẻ mặt căng thẳng đang chờ cô giải thích

Du Ân kéo ghế ngồi xuống và đúng lúc đó cánh cửa mở thêm lần nữa, Lục Trạch bước vào. Không khí trong phòng lập tức thay đổi, họ vô thức ngồi thẳng lên, chỉnh lại cổ áo, vài người liếc nhau ánh mắt như đang tính toán chiến lược

Lục Trạch bước đến ngồi cạnh Du Ân. Một khoảng cách vừa đủ để nói với tất cả: “Tôi ở đây! Và tôi có mặt trong cuộc chơi này”

Hạ Cảnh Minh cười nói trước:

“Lục Tổng. Thật vinh hạnh!”

Lục Trạch không cười lại nhưng đáp: “Chú Hạ”

Ông chú khẽ nhíu mày vì cách gọi đó. Nhưng vẻ mắt vẫn giữ nụ cười ôn hòa

“Chúng ta đi thẳng vào vấn đề thôi ” Hạ Cảnh Minh đặt tập giấy xuống bàn.: “Du Ân. Tin tức sáng nay....”

“Không phải cháu phát tán” - Du Ân cắt ngang lời ông, giọng đều đều

“Cháu chưa kịp phát tán mà thị trường đã biết rồi” - Hạ Cảnh Minh gật gù, như thể đang thương cảm cô “Vậy là ai đó đã tung tin thay cháu, cháu nên cảm ơn người đó”

Một người đàn ông lớn tuổi ngồi bên trái lên tiếng, giọng chậm rãi:

“Cổ phiếu hiện đang tăng rất nhanh, nhìn thì tốt. Nhưng cái giá của việc bị gắn mác thâu tóm không rẻ đâu”

Một người khác nói tiếp, không giấu ý: “Lục Thị Capital xưa nay nổi tiếng nuốt doanh nghiệp. Ai dính vào rồi cũng mất hết quyền.....”

Du Ân nhìn những gương mặt ấy, trong lòng như một chiếc hồ phẳng, nhưng đáy hồ đầy bùn, họ không hề lo cho công ty thứ họ để tâm là quyền lực

Hạ Cảnh Minh nghiêng người, nhìn thẳng vào Du Ân:

“Cháu kết hôn vì cổ phần chú hiểu. Nhưng cháu có biết là trong mắt thị trường, cháu vừa… bán Hạ Thị không?”

Du Ân mỉm cười rất nhẹ: “Chú nói như thể cổ phần của cháu là của chú”

Không khí nặng đi sau câu nói của Hạ Du Ân, Hạ Cảnh Minh vẫn cười ôn hòa:

“Chú chỉ lo cho gia tộc Hạ”

“Lo cho gia tộc là lo cho ai?” - Du Ân hỏi ông: “Cho công ty, hay cho cái ghế chủ tịch?”

Một người đập nhẹ tay xuống bàn “Du Ân, cháu đang thái độ vô lễ với chú của mình đấy”

Cô không đổi sắc: “Tôi không vô lễ, tôi đang hỏi đúng những câu hỏi cho cuộc họp này”

Hạ Cảnh Minh đặt hai tay lên bàn, giọng bỗng mềm hẳn, như đang dỗ một đứa trẻ cứng đầu

“Du Ân, cháu còn trẻ còn hôn nhân là chuyện lớn. Cháu có chắc rằng Lục không lợi dụng cháu không?”

Bỗng Du Ân quay sang nhìn Lục Trạch, cô muốn nghe anh nói. Chỉ cần anh nói một câu trấn an hoặc một câu phủ nhận là cô có thể lấy đó làm vũ khí phản bác họ ngay

Nhưng Lục Trạch không nói gì anh chỉ ngồi đó, bình tĩnh. Sự im lặng ấy khiến Du Ân vừa tức, vừa… bất an theo một cách rất khó chịu. Hạ Cảnh Minh tiếp tục:

“Chú đề nghị thế này. Để tránh rủi ro, cháu nên tạm thời chuyển quyền biểu quyết 21% cổ phần cho hội đồng gia tộc quản lý. Chỉ là tạm thời thôi, cháu biết đấy...”

Tạm thời? Một từ nghe thì có vẻ nhẹ, nhưng Du Ân biết, “tạm thời” trong gia tộc có nghĩa là “vĩnh viễn”

Rồi cô bật cười: “Chú muốn cháu giao vũ khí ra, để các người trói cháu lại sao?”

“Du Ân” - Giọng một người khác trầm xuống “Chúng ta đang bảo vệ cháu”

“Bảo vệ bằng cách tước quyền của cháu?”

Không khí căng như dây đàn và đúng lúc đó, Lục Trạch lên tiếng.

“Chuyển quyền biểu quyết?” - Anh nhắc lại ý của Hạ Cảnh Minh, như đang xác nhận một điều hiển nhiên

Hạ Cảnh Minh gật đầu, cười: “Đúng. Đây chỉ là phương án an toàn tạm thời”

Lục Trạch dựa lưng vào ghế, nhìn ông chú bằng ánh mắt bình thản đến mức người ta khó chịu.

“Phương án an toàn của chú là tước quyền của cô ấy”

Ông chú vẫn cười: “Lục tổng, trong gia tộc...”

“Ở trong thương trường” - Lục Trạch cắt ngang “An toàn không phải là tước quyền người đang nắm cổ phần mà nên là kiểm soát rủi ro đúng cách”

Anh đặt một tập tài liệu lên bàn rồi nói:

“Đây là bản bảo lãnh tôi ký với Hạ Du Ân. Quyền biểu quyết của cô ấy được bảo vệ theo điều khoản thương mại, và không chịu bất kỳ ảnh hưởng nào của hội đồng gia tộc”

Có tiếng lật giấy, có tiếng người đọc nó rồi họ khẽ nhíu mày...Hạ Cảnh Minh không còn giữ được nụ cười ôn hòa như trước nữa

“Lục tổng…” - giọng ông trầm xuống “Anh làm thế này là muốn đối đầu với gia tộc Hạ?”

Lục Trạch nhìn thẳng ông: “Không”

“Vậy ý anh là gì?”

“Là để nói rõ một chuyện” - Anh dừng một nhịp đủ để mọi người phải chú ý

“Nếu tôi muốn thâu tóm Hạ Thị… tôi không cần kết hôn!”

Chỉ một câu nói nhẹ từ anh nhưng nó như một nhát dao cắt phăng những lời bóng gió. Trong phòng, có người khẽ hít vào, không khí lúc này trở nên thật căng thẳng. Hạ Cảnh Minh siết nhẹ tay:

“Lục Tổng tự tin như thế sao?”

“Tôi chỉ đang nói sự thật”

Du Ân vẫn luôn nhìn Lục Trạch, đây là lần đầu cô thấy anh dùng quyền lực một cách… sạch sẽ như thế, anh không sỉ nhục hay nạt nộ ai. Chỉ đặt sự thật lên bàn, bắt người khác phải chấp nhận

Hạ Cảnh Minh cố lấy lại thế chủ động: “Vậy rốt cuộc anh muốn gì? Nếu không thâu tóm, anh liên minh để làm gì?”

Lục Trạch đáp: “Để bảo vệ lợi ích của vợ tôi”

Hai chữ “vợ tôi” rơi xuống bàn họp như một con dấu. Gương mặt Du Ân lúc này hơi khựng lại. Cô không biết vì sao tim mình lại đập lệch một nhịp khi nghe thế, nó khiến cô cảm thấy khó chịu

Cô ghét cảm giác bị chạm vào lớp phòng thủ mà mình giữ cả đời. Hạ Cảnh Minh nhìn Du Ân, ánh mắt đổi hẳn từ coi thường sang đề phòng. Nhưng ông vẫn còn một con đường

Ông nói, giọng chậm rãi:“Du Ân, chú không ép cháu. Nhưng chú phải nhắc cháu một câu: tin tức sáng nay… không thể là ngẫu nhiên, trên thương trường không nên tin quá vào một ai cả”

Du Ân biết chứ, cô biết tin tức sáng nay lan ran là do ai đó muốn làm cô hoảng. Muốn cô mất bình tĩnh rồi phạm sai lầm, cô quay sang Lục Trạch hỏi:

“Anh nói không phải anh”

Lục Trạch nhìn cô cất giọng: “Không phải”

“Vậy anh có biết là ai không?”

Lục Trạch không trả lời ngay, anh im một lúc rồi chợt nói:

“Có vài cái tên...”

Du Ân nhíu mày cắt ngang: “Anh biết mà không nói với tôi?”

“Vì nếu tôi nói bây giờ, cô sẽ lật mặt họ ngay và trả thù.... Và sau đó cô sẽ bị lộ bài!”

Cô nhìn anh, trong giây đó Du  mới nhận ra điều đáng sợ nhất:

Lục Trạch không chỉ đang giúp cô mà anh đang chơi một ván cờ mà cô chưa kịp nhìn thấy toàn cảnh. Cuộc họp kết thúc trong bầu không khí nặng nề, không ai đạt được điều họ muốn. Và tất nhiên gia tộc không lấy được quyền biểu quyết

Du Ân rời phòng họp với cổ phần vẫn nằm trong tay mình nhưng cô cũng hiểu, kể từ hôm nay, họ sẽ không đánh trực diện nữa mà họ sẽ chuyển sang đối phó từ sau lưng

Trong bãi đỗ xe, gió thổi mạnh Du Ân đứng cạnh xe, nhìn Lục Trạch mở cửa

“Anh vừa bảo vợ tôi trong cuộc họp....” - Cô nói, giọng như bình thường, nhưng mắt không rời anh

Lục Trạch đóng cửa xe, quay lại nhìn cô: “Có vấn đề?”

“Không” - Du Ân đáp nhanh “Tôi chỉ muốn nhắc anh: hôn nhân này chỉ là hợp đồng”

Lục Trạch nhìn cô vài giây: “Trong phòng họp, hợp đồng thôi chưa đủ”

Du Ân cười nhạt: “ đủ để làm gì? Để bảo vệ tôi? Hay để anh có lý do hợp pháp can thiệp?”

"Đủ để họ biết rằng cô không một mình"

Anh nói xong, mở cửa ghế phụ cho cô, Du Ân đứng yên cô chưa từng để đàn ông mở cửa cho mình. ô không thích cảm giác “được chăm sóc” - nó khiến cô yếu đi

Nhưng Lục Trạch không hối thúc, anh chỉ đứng đó.....Du Ân cuối cùng cũng ngồi vào. Thành phố trôi qua sau lớp kính, Du Ân nhìn ra ngoài, nói khẽ:

“Anh nói có vài cái tên?”

“Ừ”

“Anh sẽ làm gì?”

Lục Trạch đáp, giọng đều:“Để họ tự lộ thôi”

Du Ân quay sang anh:

“Bằng cách nào?”

Lục Trạch không nhìn cô. Mắt anh vẫn nhìn đường.

“Bằng cách cho họ tưởng rằng kế hoạch của họ đang thành công”

Du Ân im lặng, cô hiểu rồi đó là cách một con săn mồi bắt con mồi: không vồ ngay mà chờ đúng lúc con mồi mải mê chạy

Trong khoảnh khắc, cô cảm thấy người đàn ông này… nguy hiểm theo kiểu rất trật tự

Điện thoại Du Ân rung lên, là tin nhắn từ Tô Diệp An:

"Nguồn phát đầu tiên không phải báo giải trí. Là một tài khoản phân tích tài chính mới lập nhưng dùng sever trả phí, có dấu vết chạy quảng cáo theo nhóm nhà đầu tư...và có một IP trùng với bên đối thủ của Hạ Thị"

Du Ân đọc xong, đầu ngón tay lạnh rồi cô quay sang nói với anh:

“Có người trong nội bộ”

Lục Trạch đáp ngay, như đã biết từ trước: “Tôi biết”

Du Ân nắm chặt điện thoại: “Anh...”

“Du Ân” - Anh gọi tên cô, lần đầu tiên anh gọi cô chỉ bằng tên mà không kèm theo họ

Giọng anh trầm, chặn lại câu nói của cô trước khi nó biến thành cơn tức giận

“Nếu cô tin tôi một lần, tôi sẽ đưa người đó ra ánh sáng mà không làm cô bẩn tay”

Trong giây đó, cô không biết trước mặt mình là đồng minh… hay một người đang dần trở thành thứ khó kiểm soát nhất đời cô. Xe dừng trước cổng Hạ Thị

Lục Trạch nói, rất nhẹ: “Từ hôm nay, cô đừng đi một mình nữa”

Du Ân định phản bác lại nhưng anh tiếp:

“Không phải vì cô sợ họ mà vì họ sẽ không còn coi cô là người trong gia tộc nữa”

Du Ân sững lại sau câu nói của anh, câu đó không phải cảnh báo. Nó là sự thật. Và cô ghét nhất sự thật

Du Ân bước xuống xe, vừa đi vừa mở lại bài phân tích sáng nay

Lướt xuống cuối bài, cô nhìn thấy một dòng chữ nhỏ gần như không ai để ý:

“Nguồn tin xác nhận: Lục Thị đã chuẩn bị hồ sơ đăng ký kết hôn” - Cô đứng khựng lại, không ai ngoài hai người biết tối qua họ ký hợp đồng. Vậy “nguồn tin xác nhận” là ai?

Du Ân quay đầu nhìn chiếc xe đã rời đi

Gió thổi mạnh hơn, một ý nghĩ rất lạnh lẽo trượt qua tâm trí cô:

Nếu không phải Lục Trạch... thì kẻ đứng sau đang ở rất gần cô, và có thể đang nhìn cô ngay lúc này !

BÌNH LUẬN

Chưa có gì ở đây hết