PHU NHÂN, ĐIỀU KHOẢN THỨ BA CỦA EM LÀ GÌ?

DANH SÁCH CHƯƠNG

HIỂN THỊ

Xe của Lục Trạch phá tan dòng xe cộ, vững vàng dừng lại trước tòa nhà Hạ Thị. Cửa xe còn chưa mở hẳn, anh đã nhảy vọt xuống, khí lạnh cùng sự gấp gáp quanh người khiến các nhân viên an ninh ở cửa cũng theo bản năng căng thẳng thần kinh.

“Chủ tịch Hạ ở trong văn phòng?” - Tốc độ nói của anh cực nhanh, sự sốt ruột trong giọng điệu không hề che giấu. Không đợi nhân viên an ninh trả lời, anh đã bước nhanh vào thang máy, đầu ngón tay liên tục nhấn nút tầng trên cùng, các khớp ngón tay trắng bệch vì dùng sức.

 Cửa thang máy vừa mở, anh gần như lao thẳng đến văn phòng của Hạ Du Ân, bước chân gấp gáp, giày da giẫm trên nền đá cẩm thạch ở hành lang, phát ra âm thanh vừa giòn vừa nặng nề. Mỗi một bước đều lộ ra sự lưu luyến khó mà che giấu. Mãi đến khi nhìn thấy nhân viên an ninh của Lục Thị canh giữ trước cửa văn phòng, dây thần kinh căng chặt của anh mới hơi thả lỏng, nhưng anh vẫn nhanh chóng bước tới, giơ tay gõ cửa nhẹ nhàng.

 “Vào đi” - Giọng của Hạ Du Ân từ bên trong truyền ra, mang theo một tia căng thẳng khó nhận ra, nhưng vẫn ổn định. Khi nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc ngoài hành lang, sự bất an trong lòng cô lập tức tan biến như khói, đầu ngón tay theo bản năng chỉnh lại góc áo, đáy mắt ánh lên tia mong đợi.

 Lục Trạch đẩy cửa bước vào, ánh mắt đầu tiên liền nhìn thấy Hạ Du Ân đang ngồi sau bàn làm việc. Cô giữ thẳng lưng, thần sắc kiên định, nhưng sự hoảng loạn nhỏ bé trong đáy mắt vẫn không thể qua được mắt anh. Anh bước nhanh đến trước mặt cô, không có lời chào hỏi dư thừa nào, đưa tay ôm chặt lấy cô vào lòng, sức lực lớn đến mức như muốn vò cô vào tận máu thịt của mình, trong giọng nói tràn đầy sợ hãi và xót xa sau cơn hoảng:

“Ân Ân, không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi”

 Hạ Du Ân tựa trong lòng anh, cảm nhận nhiệt độ ấm áp từ người anh, nghe tiếng tim anh đập dồn dập, sự căng thẳng và tủi thân tích tụ suốt nhiều ngày nay trong nháy mắt trào dâng. Cô đưa tay ôm chặt lấy eo anh, gò má áp vào lồng ngực anh, khẽ nói:

“Em không sao, em biết anh sẽ quay về”

Không có lời lẽ hoa mỹ, chỉ là một câu tín nhiệm đơn giản, lại nói hết mối ràng buộc sống chết nương tựa giữa hai người.

 Lục Trạch nhẹ nhàng vỗ lưng cô, dịu dàng dỗ dành, cúi đầu đặt lên đỉnh tóc cô hết nụ hôn dịu dàng này đến nụ hôn dịu dàng khác, đáy mắt tràn đầy xót thương:

“Để em phải chịu ấm ức rồi, là anh đến muộn. Sau này, anh tuyệt đối sẽ không để em một mình đối mặt với loại nguy hiểm này nữa. Cho dù là nửa tấc không rời, anh cũng sẽ ở bên cạnh em”

Lời anh nói mang theo sự kiên định không thể nghi ngờ. Tấm lòng này từ lâu đã vượt qua khế ước, chỉ là anh chưa từng thẳng thắn vạch rõ, anh đã quen dùng sự bảo vệ để thay cho lời tỏ tình.

 Một lát sau, cảm xúc của hai người dần bình ổn lại. Hạ Du Ân ngẩng đầu khỏi lòng anh, đưa tay nhẹ nhàng lau mồ hôi nơi khóe trán anh, đầu ngón tay dịu dàng chạm lên gò má anh, khẽ nói:

“Đừng lo, em thật sự không sao. Tô Diệp An đã sắp xếp người tiến hành rà soát toàn diện rồi, chỉ là hiện tại vẫn chưa tìm được người lấy trộm bản vẽ, cũng chưa phát hiện tung tích của bản vẽ”

 Lục Trạch gật đầu, kéo cô đi đến ghế sofa ngồi xuống, để cô tựa lên vai mình, đưa tay nắm lấy tay cô, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve, truyền đi hơi ấm và sức mạnh:

“Anh đã cho người kết nối với bộ phận an ninh của Hạ Thị, mở rộng phạm vi rà soát. Không chỉ kiểm tra nghiêm ngặt người trong tòa nhà, mà còn trích xuất toàn bộ camera xung quanh tòa nhà. Cho dù người của Xà Ảnh có xảo quyệt đến đâu, nhất định cũng sẽ để lại dấu vết. Ngoài ra, anh đã cho thuộc hạ lần theo manh mối về cứ điểm phía tây thành phố và khẩu âm Tân Môn để điều tra đồng thời, xem có thể tìm được người của Xà Ảnh hay không, lần theo dấu vết mà tìm lại bản vẽ”

 Anh dừng lại một chút, giọng điệu trở nên sắc bén:

“Xà Ảnh lấy trộm bản vẽ, chẳng qua cũng chỉ có hai mục đích, hoặc là phá hoại dự án khu đất phía đông thành phố, hoặc là muốn lợi dụng bản vẽ để động tay động chân, tạo ra tai nạn an toàn, nhân cơ hội đánh sập Hạ Thị, ép chúng ta ngừng truy tra chân tướng năm đó. Bất kể là loại nào, anh cũng sẽ không để bọn chúng đạt được mục đích”

 Hạ Du Ân khẽ gật đầu, đáy mắt tràn đầy kiên định:

“Em biết. Khu đất phía đông thành phố là tâm nguyện năm xưa của cha, cũng là thứ chúng ta đã cùng nhau nỗ lực mới có được, tuyệt đối không thể để Xà Ảnh phá hỏng. Hơn nữa, trên bản vẽ còn có rất nhiều dữ liệu cốt lõi, nếu bị bọn chúng lợi dụng, hậu quả sẽ không thể tưởng tượng nổi” - Cô đưa tay, siết chặt tay Lục Trạch

“Chúng ta cùng nhau điều tra, cho dù Xà Ảnh có bí mật đến đâu, chúng ta nhất định cũng có thể tìm ra những dấu vết nhỏ nhất”

 Đúng lúc ấy, cửa văn phòng bị gõ khẽ. Tô Diệp An vội vã bước vào, trong tay cầm một túi niêm phong, sắc mặt so với lúc trước đã bình tĩnh hơn đôi chút, nhưng vẫn mang theo vài phần nặng nề:

“Ân Ân, Lục tổng, có phát hiện mới rồi. Chị phát hiện ra thứ này ở một góc khuất trong bãi đậu xe ngầm của tòa nhà, còn có một ít mùi ê-te nhàn nhạt, chắc là do người trộm bản vẽ để lại”

 Lục Trạch lập tức nhận lấy túi niêm phong, mở ra nhìn, bên trong ngoài một chiếc cúc hình rắn giống hệt chiếc đã phát hiện ở hiện trường trước đó, còn có một tờ giấy gấp ngay ngắn. Trên tờ giấy chỉ có một chuỗi số mơ hồ, ngoài ra không còn manh mối nào khác. Đầu ngón tay anh kẹp tờ giấy, ánh mắt sắc bén, cẩn thận quan sát dãy số trên đó, chân mày nhíu chặt:

“Chuỗi số này không giống số điện thoại, cũng không giống địa chỉ, ngược lại giống như một loại mã nào đó”

 Hạ Du Ân cũng ghé lại gần, nhìn dãy số trên tờ giấy, đáy mắt tràn đầy nghi hoặc:

“Mã? Người của Xà Ảnh vì sao lại để lại một chuỗi mã? Lẽ nào có liên quan đến tung tích của bản vẽ, hay là ám hiệu liên lạc nội bộ của bọn chúng?” - Đầu ngón tay cô khẽ lướt qua tờ giấy, cố gắng tìm thêm dấu vết từ trên đó, nhưng lại phát hiện chất giấy rất bình thường, ngoài dãy số ra không có bất kỳ dấu vân tay hay ký hiệu nào khác.

 “Bất kể là gì, đây đều là manh mối duy nhất hiện tại” - Lục Trạch cất lại túi niêm phong, giọng điệu kiên định

“Lập tức cho người đi giải mã chuỗi mã này, đồng thời tăng cường điều tra bãi đậu xe ngầm, xem có thể tìm thêm manh mối nào khác không, ví dụ như dấu chân, sợi tóc, hoặc dấu vết xe cộ. Ngoài ra, cho người theo dõi các công ty vỏ bọc ở phía tây thành phố, trọng điểm rà soát những người có khẩu âm Tân Môn, biết đâu có thể tìm ra kẻ trộm bản vẽ”

 Tô Diệp An gật đầu, vội vàng nói: “Được, tôi đi sắp xếp ngay, có bất kỳ tình huống nào, tôi sẽ báo cáo với hai người ngay lập tức”

Nói xong liền xoay người bước nhanh ra khỏi văn phòng, không dám chậm trễ dù chỉ một chút.

 Trong văn phòng, một lần nữa khôi phục yên tĩnh. Hạ Du Ân tựa lên vai Lục Trạch, đầu ngón tay khẽ nghịch những ngón tay anh, đáy mắt tràn đầy nặng nề:

“Lục Trạch, anh nói xem, người của Xà Ảnh có phải đã mang bản vẽ đi rồi không? Nếu bản vẽ rơi vào tay bọn chúng, chúng ta phải làm sao đây?”

Tuy ngoài mặt cô vẫn kiên định, nhưng trong lòng khó tránh khỏi có chút lo lắng. Khu đất phía đông thành phố gánh trên mình tâm nguyện của cha, cô không thể để nó bị hủy trong tay Xà Ảnh.

 Lục Trạch nhẹ nhàng vỗ lên mu bàn tay cô, giọng dịu dàng nhưng kiên định:

“Sẽ không đâu. Tòa nhà Hạ Thị an ninh nghiêm ngặt, sau khi chúng ta nhận được tin, đã lập tức phong tỏa toàn bộ lối ra vào. Người của Xà Ảnh cho dù có lấy được bản vẽ, cũng rất khó trong thời gian ngắn mang nó ra ngoài. Khả năng lớn là nó vẫn còn bị giấu trong tòa nhà, hoặc ở một địa điểm kín đáo gần đây. Hơn nữa, anh đã sắp xếp người bố trí quanh tòa nhà, chỉ cần bọn chúng dám lộ diện, nhất định sẽ bắt được”

 Anh dừng lại một chút, cúi đầu nhìn cô, đáy mắt tràn đầy dịu dàng:

“Đừng lo, có anh ở đây, anh nhất định sẽ tìm lại bản vẽ, nhất định sẽ bảo vệ tốt em, bảo vệ tốt Hạ Thị, bảo vệ tốt tâm huyết của cha em. Bất kể Xà Ảnh có âm mưu gì, chúng ta đều cùng nhau đối mặt, tuyệt đối sẽ không để bọn chúng đạt được mục đích”

 Hạ Du Ân ngẩng đầu nhìn vào mắt anh, đáy mắt tràn đầy dịu dàng và sự ỷ lại. Cô biết, Lục Trạch từ trước tới nay chưa từng dễ dàng hứa hẹn, nhưng một khi đã hứa, nhất định sẽ làm được. Những ngày gần đây, anh vì cô, vì điều tra rõ chân tướng về cha cô, đã bỏ ra quá nhiều quá nhiều. Cho dù phải đối mặt với bao nhiêu nguy hiểm, anh cũng chưa từng lùi bước. Phần thâm tình ấy từ lâu đã khắc sâu vào lòng cô, khiến cô không còn cách nào xem nhẹ nữa. Nhưng mỗi khi nghĩ đến việc hai người chỉ là vợ chồng hợp đồng, cô lại không nhịn được mà đè phần tâm ý ấy xuống.

 “Lục Trạch” - Cô khẽ mở lời, giọng điệu nghiêm túc

“Cảm ơn anh, cảm ơn anh đã luôn ở bên em, cảm ơn anh vì tất cả những gì anh đã làm cho em. Nếu không có anh, có lẽ em đã sớm không chống đỡ nổi nữa, cũng không thể có dũng khí đối diện với một kẻ địch mạnh như Xà Ảnh”

 Lục Trạch nhìn sự chân thành trong đáy mắt cô, trong lòng càng thêm rung động, đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc cô, cúi đầu đặt lên môi cô một nụ hôn dịu dàng mà sâu đậm, giọng điệu nghiêm túc:

“Ân Ân, không cần cảm ơn. Anh đã nói rồi, chuyện của em chính là chuyện của anh. Từ khoảnh khắc chúng ta ký vào giấy hôn thú, anh đã không nghĩ đến việc đứng ngoài cuộc, huống chi bây giờ, anh sớm đã không còn vì khế ước nữa mà là vì em, anh muốn bảo vệ em, muốn ở bên em, muốn cùng em điều tra rõ tất cả chân tướng, muốn cho em một tương lai yên ổn”

 Đây là lần đầu tiên Lục Trạch thẳng thắn bày tỏ tâm ý với cô, không hề che giấu, không hề do dự. Ánh mắt anh dịu dàng mà kiên định, sự thâm tình trong đáy mắt gần như muốn nhấn chìm cô. Tim Hạ Du Ân chợt hụt mất một nhịp, hai gò má lập tức ửng hồng, nhưng cô không né tránh, ngược lại còn chủ động giơ tay ôm lấy cổ anh, đáp lại nụ hôn ấy. Nụ hôn này không hề ầm ầm dữ dội, nhưng tràn đầy sự dịu dàng và kiên định, mang theo những lần hai người cùng nhau kề vai chiến đấu, mang theo mối ràng buộc sống chết nương tựa, mang theo phần thâm tình đã vượt qua cả khế ước.

Ngay lúc hai người đang chìm trong sự dịu dàng ấy, điện thoại của Lục Trạch đột nhiên reo lên, phá vỡ sự tĩnh lặng trong văn phòng. Là thuộc hạ gọi tới, giọng điệu gấp gáp mà phấn khích:

“Lục tổng, tra ra rồi! Chúng tôi đã giải mã chuỗi mã trên tờ giấy, đây là tọa độ của một nhà kho, ở ngay phía tây thành phố, hơn nữa nhà kho này chính là tài sản đứng tên công ty vỏ bọc năm đó Lâm Thị chuyển tiền cho Xà Ảnh! Ngoài ra, chúng tôi còn tra được một người đàn ông mang khẩu âm Tân Môn, sáng nay sau khi rời khỏi tòa nhà Hạ Thị đã lái xe đến phía tây thành phố, hành tung vô cùng khả nghi!”

 Ánh mắt Lục Trạch trong nháy mắt trở nên sắc bén, sự dịu dàng quanh người lập tức rút đi, thay vào đó là hàn ý lạnh băng. Anh lập tức đứng dậy, giọng điệu kiên định:

“Được, lập tức điều động người, đến nhà kho phía tây thành phố, bố trí kiểm soát chặt chẽ, không được đánh rắn động cỏ, nhất định phải bắt được người đàn ông đó, tìm lại bản vẽ thi công! Ngoài ra, sắp xếp một phần người tiếp tục canh giữ ở Hạ Thị và trại tạm giam, đề phòng nghiêm ngặt người của Xà Ảnh nhân cơ hội phản công, làm hại chủ tịch Hạ và Lâm Chính Hoành”

 “Vâng, Lục tổng! Chúng tôi lập tức sắp xếp!”

 Sau khi cúp điện thoại, Lục Trạch xoay người nhìn Hạ Du Ân, đưa tay nắm lấy tay cô, giọng điệu dịu dàng nhưng mang theo sự kiên định không cho phép nghi ngờ:

“Ân Ân, có manh mối rồi, bản vẽ có lẽ đang ở một nhà kho phía tây thành phố, anh đi ngay bây giờ. Em yên tâm, anh sẽ sắp xếp những người tốt nhất bảo vệ em, tuyệt đối sẽ không để em chịu dù chỉ một chút tổn thương. Em ở lại Hạ Thị, chờ anh quay về”

 Lần này, Lục Trạch không cho phép Hạ Du Ân đi cùng. Anh quá rõ sự nguy hiểm của nhà kho, tuyệt đối không thể để cô lại một lần nữa dấn thân vào hiểm cảnh. Hạ Du Ân nhìn sự quyết tuyệt trong mắt anh, không cố chấp phản bác, chỉ gật đầu, đáy mắt đầy lo lắng:

“Được, em sẽ đợi anh ở Hạ Thị, anh nhất định phải cẩn thận, tuyệt đối đừng để mình bị thương”

 Lục Trạch ôm chặt lấy cô, đặt lên môi cô một nụ hôn mang tính trấn an

“Yên tâm, anh sẽ về nhanh thôi”

Nói xong, anh liền xoay người bước nhanh ra khỏi văn phòng, lái xe đến nhà kho phía tây thành phố. Nhìn bóng lưng anh vội vã rời đi, trong lòng Hạ Du Ân vừa có lưu luyến, lại vừa có một tia mất mát khó nhận ra,cô vẫn không thể kề vai cùng anh, vẫn chỉ có thể chờ anh quay về.

 Sau khi Lục Trạch rời đi, Hạ Du Ân liền ở lại văn phòng, cùng Tô Diệp An sắp xếp lại các manh mối rà soát, nhưng trong đầu lại luôn không nhịn được mà hiện lên bóng dáng của Lục Trạch. Mãi đến chiều tối, Tô Diệp An nhận được điện thoại của thuộc hạ, vui mừng nói:

“Ân Ân, tốt quá rồi! Phía Lục tổng đã đắc thủ, người đàn ông mang khẩu âm Tân Môn đó đã bị bắt, bản vẽ thi công cũng tìm lại được rồi, nguyên vẹn không hề hư hại!”

Trái tim vốn đang treo lơ lửng của Hạ Du Ân cuối cùng cũng hoàn toàn buông xuống, trên gương mặt hiện lên nụ cười đã lâu không thấy:

“Tốt quá, Lục Trạch anh ấy không sao chứ?”

“Lục tổng không sao, chỉ là có hai thuộc hạ bị thương nhẹ thôi, không nghiêm trọng” - Tô Diệp An cười nói

“Lục tổng bảo chị nói với em, anh ấy xử lý xong việc bên đó sẽ qua đón em cùng nhau trở về biệt thự”

Hạ Du Ân gật đầu, trong lòng tràn đầy mong đợi. Cô thu dọn đồ đạc, ngồi trong văn phòng, lặng lẽ chờ Lục Trạch. Nhưng vừa chờ đã là hai tiếng đồng hồ, mãi đến khi trời hoàn toàn tối hẳn, Lục Trạch vẫn không xuất hiện, thậm chí đến một cuộc điện thoại cũng không gọi. Trong lòng Hạ Du Ân dần dâng lên một tia bất an. Cô lấy điện thoại ra, gọi cho Lục Trạch, nhưng lại chỉ nhận được thông báo không ai nghe máy.

 Đúng lúc ấy, điện thoại cô nhận được một tin nhắn nặc danh kèm theo một bức ảnh, trong ảnh, Lục Trạch ngồi trên ghế trong một quán bar, bên cạnh là một người phụ nữ ăn mặc gợi cảm. Người phụ nữ đang cúi người, ghé sát bên tai anh nói gì đó, mà Lục Trạch không đẩy cô ta ra, thậm chí khóe môi còn mang theo một nụ cười nhàn nhạt. Bối cảnh bức ảnh là quán bar tư nhân cao cấp nhất thành phố, ánh đèn neon lấp lánh, bầu không khí đầy cảm giác.

Đầu ngón tay của Hạ Du Ân bỗng chốc lạnh buốt, trái tim như bị thứ gì đó siết mạnh, đau đến mức khó mà thở nổi. Cô nhìn khung cảnh trong bức ảnh, trong đầu không ngừng hiện lên lời tỏ tình buổi sáng của Lục Trạch, hiện lên nụ hôn vừa rồi của hai người. Sự dịu dàng và kiên định ấy giờ phút này tất cả đều biến thành lưỡi dao đâm về phía cô.

Cô quên mất rằng, họ chỉ là vợ chồng hợp đồng, bên cạnh Lục Trạch từ trước đến nay chưa bao giờ thiếu những người phụ nữ chủ động lấy lòng anh. Sự dịu dàng của anh, sự bảo vệ của anh, có lẽ cũng chỉ là một phần của khế ước, chỉ là cô quá nhập tâm, lầm tưởng đó là thâm tình.

 Cơn ghen và tủi thân trong nháy mắt cuốn trọn lấy toàn thân cô. Cô không đợi Lục Trạch nữa, cũng không gọi thêm cho anh, mà cầm túi lên, một mình bước ra khỏi tòa nhà Hạ Thị, chặn một chiếc taxi, đi thẳng về quán bar ở trung tâm thành phố. Cô không muốn một mình ở lại trong văn phòng trống rỗng, không muốn cứ mãi nghiền ngẫm bức ảnh kia. Cô muốn uống rượu, muốn làm tê dại bản thân, muốn nói với chính mình rằng cô hoàn toàn không quan tâm đến Lục Trạch, không quan tâm việc anh ở bên người phụ nữ khác.

 Mà lúc này, ở phía nhà kho phía tây thành phố, Lục Trạch đang bận thẩm vấn người đàn ông mang khẩu âm Tân Môn kia. Điện thoại đặt trên chiếc bàn bên cạnh, đã bị chỉnh sang chế độ im lặng, hoàn toàn không nghe thấy cuộc gọi của Hạ Du Ân. Trợ lý ở bên cạnh nhìn thần sắc căng chặt của anh, cẩn thận nói:

“Lục tổng, vừa rồi có con gái của một đối tác tình cờ gặp chúng ta ở quán bar, nhất quyết muốn tới chào hỏi, còn chụp ảnh nữa, tôi có cản cũng không ngăn được”

 Lục Trạch nhíu mày, giọng điệu lạnh băng:

“Người không liên quan, không cần để ý. Tiếp tục thẩm vấn, hỏi ra thêm manh mối về Xà Ảnh, còn nữa, xác nhận lại công tác an ninh bên chỗ Lâm Chính Hoành, không được để xảy ra bất kỳ sai sót nào”

Anh hoàn toàn không để cô con gái của đối tác đó trong lòng, càng không hề biết rằng, chỉ một tấm ảnh chụp lén ác ý đã châm ngòi cho một hiểu lầm đủ khiến hai người rơi vào chiến tranh lạnh trong một khoảng thời gian dài.

BÌNH LUẬN

Chưa có gì ở đây hết