Xe lao nhanh trên đường, hai tay Du Ân nắm chặt vô lăng hơi run, các khớp ngón tay trắng bệch, trong mắt đầy hoảng loạn và sốt ruột. Cảnh vật ngoài cửa sổ lùi lại rất nhanh, nhưng cô hoàn toàn không có tâm trí để chú ý, trong đầu liên tục hiện lên bóng dáng của Lục Trạch - dáng vẻ anh chăm chú trong phòng làm việc lúc nửa đêm, bóng lưng dịu dàng của anh trong bếp, nhiệt độ trong lòng bàn tay khi anh nắm tay cô, và cả câu nói của anh: “Chấp niệm của em, chính là chấp niệm của tôi”
Cô không dám nghĩ liệu Lục Trạch có xảy ra chuyện gì hay không. Lâm Chính Hoành đã phát điên, đến cả thuộc hạ vô tội cũng dám ra tay, huống chi là Lục Trạch - người luôn đối đầu với ông ta. Vô số ý nghĩ đáng sợ cuộn trào trong lòng, khiến trái tim cô như bị một bàn tay vô hình bóp chặt, đến cả việc hít thở cũng trở nên khó khăn.
Khi đến tòa nhà Hạ Thị, Tô Diệp An đã đứng chờ sẵn dưới lầu, sắc mặt cũng tái nhợt. Thấy xe của Du Ân, cô lập tức bước nhanh tới, giọng gấp gáp:
“Ân Ân, cuối cùng em cũng tới rồi! Trợ lý của Lục tổng vừa nhắn cho chị, nói Lục tổng rạng sáng đã dẫn người đến thành phố bên cạnh truy tìm tung tích người phụ trách xưởng sửa chữa. Giữa đường bị người của Lâm Chính Hoành chặn lại, hai bên xảy ra xung đột, sau đó thì mất liên lạc.”
“Chặn lại? Xung đột?”
Giọng Du Ân khàn đặc, cơ thể hơi lảo đảo suýt đứng không vững. Tô Diệp An vội đỡ cô:
“Anh ấy có nói Lục Trạch có bị thương không? Có để lại manh mối gì không?”
“Không… chỉ nói xung đột rất dữ dội. Lục tổng bảo họ ưu tiên bảo vệ manh mối nhân chứng, còn chị thì dẫn vài người giữ chân đối phương, sau đó thì không liên lạc được nữa”- Giọng Tô Diệp An nghẹn lại.
“Chị đã cho người liên lạc với cảnh sát thành phố bên cạnh và các mối quan hệ của Lục thị ở đó, đang dốc toàn lực tìm tung tích Lục tổng, nhưng hiện tại vẫn chưa có tin gì”
Du Ân hít sâu một hơi, ép bản thân bình tĩnh lại. Cô biết lúc này mình không thể gục ngã. Lục Trạch vẫn đang chờ cô, Hạ Thị vẫn cần cô, chân tướng cái chết của cha vẫn chưa được vạch trần, cô nhất định phải đứng vững.
Cô vịn tay Tô Diệp An, từ từ đứng thẳng người. Sự hoảng loạn trong mắt dần bị sự kiên định thay thế.
“Diệp An, lập tức tổng hợp tất cả phương thức liên lạc của Lục thị tại thành phố bên cạnh, cùng những nơi Lâm Chính Hoành có thể ẩn náu ở đó, ông ta vừa bị đá khỏi Lâm thị, chắc chắn không còn nhiều người theo, rất có thể trốn ở những căn cứ riêng trước kia. Ngoài ra liên hệ phòng pháp vụ, lập tức soạn ra chứng cứ Lâm Chính Hoành tấn công người của Lục thị và bắt cóc nhân chứng, đồng thời giao cho cảnh sát, yêu cầu họ hỗ trợ toàn lực”
Lúc này cô đã gạt bỏ toàn bộ sự mềm yếu. Khí thế quanh người lạnh lẽo và kiên định, hoàn toàn không còn vẻ dịu dàng thường ngày, chỉ còn quyết tâm liều chết đến cùng.
Tô Diệp An nhìn cô, sự hoảng loạn trong lòng cũng dần tan đi, gật mạnh đầu:
“Được, chị đi làm ngay. Em yên tâm, chúng ta nhất định sẽ tìm được Lục tổng!”
Du Ân không ở lại Hạ Thị chờ tin tức. Cô lái xe thẳng tới thành phố bên cạnh. Trên đường đi, cô liên tục gọi điện cho Lục Trạch, nhưng điện thoại chỉ vang lên tiếng báo không thể kết nối.
Cô nhìn bức ảnh Lục Trạch trên màn hình điện thoại, mắt đỏ lên nhưng cố nhịn nước mắt, trong lòng lặp đi lặp lại một câu:
Lục Trạch sẽ không xảy ra chuyện gì.
Anh đã hứa giúp cô tìm ra chân tướng, đã hứa bảo vệ cô chu toàn - anh nhất định sẽ không thất hứa.
Cùng lúc đó, trong một nhà kho bỏ hoang ở thành phố bên cạnh.
Lục Trạch bị trói vào một cột sắt lạnh lẽo. Trên trán có một vết thương rõ ràng, máu chảy xuống theo gò má, thấm ướt chiếc sơ mi trước ngực. Sắc mặt anh trắng bệch, nhưng ánh mắt vẫn sắc bén, trong mắt không hề có chút khuất phục.
Bên cạnh anh, người phụ trách xưởng sửa chữa bị hai tên áo đen trông giữ, cả người run rẩy, trong mắt đầy sợ hãi.
Lâm Chính Hoành ngồi trên chiếc sofa cũ cách đó không xa, trong tay nghịch một con dao gọt trái cây, khóe miệng nở nụ cười độc ác. Ông ta từng bước tiến tới trước mặt Lục Trạch, từ trên cao nhìn xuống:
“Lục Trạch, không ngờ đúng không? Cậu cũng có ngày rơi vào tay tôi”
Lục Trạch chậm rãi ngẩng đầu, giọng lạnh lẽo đầy khinh thường:
“Lâm Chính Hoành, ông nghĩ làm vậy là thắng sao? Bắt cóc nhân chứng, tấn công người của tôi, ông đã phạm pháp rồi. Dù tôi có xảy ra chuyện, ông cũng không thoát được”
“Thoát?”
Lâm Chính Hoành đột ngột ngồi xổm xuống, bóp chặt cằm Lục Trạch, lực mạnh đến mức gần như muốn bóp nát xương hàm.
“Hạ Chấn Hải năm đó hủy hoại tất cả của tôi. Còn cậu và Du Ân thì phá hỏng hy vọng cuối cùng của tôi! Hôm nay tôi sẽ bắt các người chôn cùng! Tôi muốn Du Ân tận mắt nhìn thấy người cô ta quan tâm nhất chết trước mặt mình!”
Khi nghe nhắc đến Du Ân, ánh mắt Lục Trạch lập tức trở nên sắc lạnh, sát khí quanh người càng nặng:
“Lâm Chính Hoành, ông dám động vào cô ấy thử xem! Tôi nhất định khiến ông chết không toàn thây!”
“Ồ? Bảo vệ cô ta đến vậy à?”
Lâm Chính Hoành cười khẩy, đứng dậy đi qua đi lại.
“Cậu nghĩ hôn nhân của cậu với cô ta là tình yêu thật sao? Chẳng qua chỉ là hợp đồng trao đổi lợi ích. Cậu giúp cô ta giữ Hạ thị, cô ta giúp cậu củng cố địa vị Lục thị. Nói cho cùng, các người đều là một loại người vô cùng ích kỷ”
Lục Trạch nhắm mắt một giây, rồi mở ra. Trong mắt chỉ còn sự kiên định:
“Giữa tôi và cô ấy từ lâu đã không còn là hợp đồng nữa. Lâm Chính Hoành, ông sẽ không bao giờ hiểu được thế nào là chân tâm. Năm đó ông hại chết Hạ Chấn Hải, bây giờ còn muốn hại Du Ân. Món nợ này, tôi sẽ tính với ông từng chút một”
“Cậu còn cơ hội sao?”
Lâm Chính Hoành cười lạnh, quay sang người phụ trách xưởng sửa chữa.
“Nếu hôm nay ông không nói ra chân tướng tai nạn của Hạ Chấn Hải, không làm theo lời tôi nhắn Du Ân tới đây, tôi sẽ giết cả hai người!”
Người phụ trách xưởng sửa chữa run rẩy khóc lóc:
“Lâm tổng… tôi không thể nói… năm đó ông đe dọa tôi, nếu tôi tiết lộ nửa chữ sẽ giết cả gia đình tôi…”
“Bây giờ mới biết sợ?”
Lâm Chính Hoành tát ông ta một cái.
“Hoặc làm theo lời tôi, hoặc chết ở đây”
Đúng lúc đó. Cánh cửa nhà kho bị đẩy bật ra, một bóng người quen thuộc lao vào, giọng run nhưng kiên định:
“Lâm Chính Hoành! Đừng làm hại họ! Tôi đến rồi, có chuyện gì thì nhắm vào tôi!”
Lục Trạch lập tức ngẩng đầu. Khi nhìn thấy Du Ân, trong mắt anh đầy hoảng loạn:
“Ân Ân! Sao em lại tới đây?! Mau đi! Ở đây nguy hiểm!”
Nhưng Du Ân chỉ nhìn anh. Thấy vết thương trên trán anh. Thấy anh bị trói vào cột sắt. Nước mắt lập tức trào ra. Cô bước từng bước đến trước mặt Lâm Chính Hoành.
“Lâm Chính Hoành, ông thả họ ra. Tôi chấp nhận mọi điều kiện của ông, kể cả từ bỏ Hạ thị, từ bỏ việc điều tra cái chết của cha tôi”
“Bây giờ mới nói từ bỏ?” - Lâm Chính Hoành cười độc ác.
“Quá muộn rồi” - Ông ta đặt con dao lên cổ cô.
“Lục Trạch. Tôi cho cậu một lựa chọn”
“Hoặc tự chặt một tay của mình rồi tôi sẽ thả cô ta” ...“Hoặc tôi giết cô ta”
Lục Trạch đỏ ngầu mắt : “Được”
Anh nói: “Tôi chặt”
Đúng lúc con dao sắp rơi xuống, thì bên ngoài vang lên tiếng còi cảnh sát.
“Lục tổng! Chúng tôi tới rồi!”
Hỗn loạn bùng nổ. Lục Trạch giật đứt dây trói, lao tới vặn tay Lâm Chính Hoành. Con dao rơi xuống đất. Du Ân lao vào ôm chặt anh, khóc nấc:
“Lục Trạch… em sợ… em tưởng sẽ không bao giờ gặp lại anh…”
Lục Trạch ôm cô thật chặt: “Không sao nữa rồi, anh ở đây”
Sau đó, sự thật cuối cùng cũng được nói ra, người phụ trách xưởng sửa chữa run rẩy thú nhận:
“Mười năm trước… Lâm Chính Hoành đưa tiền cho tôi… bảo tôi phá hệ thống phanh của xe Hạ Chấn Hải…”
Chân tướng cuối cùng cũng đã rõ, Du Ân bật khóc, Lục Trạch ôm cô: “Ân Ân… mọi chuyện đã qua rồi”
Ánh nắng chiếu vào nhà kho, một chấp niệm kéo dài mười năm cuối cùng cũng kết thúc.
Nhưng…
Trong góc nhà kho, một tên áo đen đã lặng lẽ trốn thoát, trong tay hắn là một tập tài liệu mật, bên trong ghi rõ một điều
Phía sau Lâm Chính Hoành…còn có một thế lực lớn hơn, và cái chết của Hạ Chấn Hải…còn phức tạp hơn họ tưởng