Trời vừa sáng, Hạ Du Ân đã mang theo đôi mắt thâm quầng nặng nề, đứng dậy đi thẳng tới Hạ Thị. Cô không muốn để bản thân rảnh rỗi, chỉ cần rảnh một chút thôi, trong đầu sẽ toàn là những tranh cãi với Lục Trạch, toàn là những tủi thân và không cam lòng ấy. Cô dồn toàn bộ tinh lực vào công việc, bản vẽ khu đất phía đông thành phố mất rồi lại tìm lại được, còn có các manh mối liên quan đến Xà Ảnh cần đối chiếu. Cô dứt khoát ngâm mình trong văn phòng, đến một ngụm nước cũng chẳng màng uống, càng đừng nói đến chuyện ăn uống đúng giờ.
Tô Diệp An nhìn tia máu đỏ trong mắt cô, nhìn phần bữa sáng đặt trước mặt cô vẫn không hề động đến - đó là sáng nay cô ấy đặc biệt mang cho Hạ Du Ân, cuối cùng không nhịn được mà khuyên:
“Ân Ân, dù gì em cũng ăn một chút gì đi. Từ sáng đến giờ em chưa ăn một miếng cơm nào, tiếp tục như vậy cơ thể sẽ sụp mất”
Hạ Du Ân thậm chí còn không ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm tài liệu trên màn hình máy tính, giọng điệu bình thản:
“Không cần, em không đói, xử lý xong đống công việc này rồi nói sau” - Cô cố ý phớt lờ cơn đói truyền đến từ dạ dày, chỉ muốn dùng công việc làm tê liệt bản thân, trốn khỏi những cảm xúc tồi tệ ấy.
Tô Diệp An bất lực, chỉ có thể đặt phần bữa sáng sang bên cạnh, thở dài một hơi: “Dù em có bận thế nào thì cũng không thể không ăn cơm được chứ. Nếu Lục tổng mà biết em giày vò bản thân thế này, chắc chắn sẽ nổi giận mất”
Câu vừa ra khỏi miệng, cô ấy đã hối hận, lúc này hai người đang chiến tranh lạnh, nhắc tới Lục Trạch chỉ càng khiến Hạ Du Ân khó chịu hơn...
Quả nhiên, động tác của Hạ Du Ân khựng lại một chút, đáy mắt lóe lên một tia cô đơn, ngay sau đó lại khôi phục lạnh nhạt, giọng điệu cứng rắn:
“Đừng nhắc tới anh ta với em, bọn em không liên quan đến nhau” - Nói xong, cô lại tiếp tục vùi đầu vào công việc, không nói thêm lời nào nữa. Tô Diệp An nhìn bóng lưng bướng bỉnh của cô, chỉ có thể lặng lẽ rời khỏi văn phòng, trong lòng âm thầm sốt ruột nhưng lại không có cách nào.
Mà phía bên kia, trợ lý của Lục Trạch đã tra ra được manh mối, báo cáo:
“Lục tổng, tra ra rồi, là người vòng ngoài của Xà Ảnh mua chuộc cô con gái nhà đối tác, cố ý chụp lén rồi gửi ảnh cho Hạ Chủ tịch, chính là để châm ngòi quan hệ của hai người, khiến hai người nội đấu, để bọn họ nhân cơ hội cướp lại bản vẽ thi công hoặc ra tay với Hạ Chủ tịch”
Đầu ngón tay đang kẹp tập tài liệu của Lục Trạch lập tức siết chặt, trong mắt tràn đầy hàn ý lạnh lẽo. Mưu tính của Xà Ảnh, quả nhiên hèn hạ. Cơn giận trong lòng anh càng mạnh hơn, nhưng nhiều hơn nữa lại là nỗi nhớ và lo lắng dành cho Hạ Du Ân - anh thức trắng cả đêm, trong đầu toàn là cô, không biết tối qua cô ngủ có ngon không, có ăn cơm đúng giờ không.
“Bên Hạ Du Ân bây giờ thế nào?” - Giọng Lục Trạch mang theo chút khàn khàn khó nhận ra, ngữ khí vẫn lạnh lẽo như cũ, nhưng khó giấu được sự lo lắng trong lòng.
“Bẩm Lục tổng, Hạ chủ tịch sáng sớm đã đến Hạ Thị, Giám đốc Tô báo rằng từ sáng đến giờ Hạ Chủ Tịch chưa ăn một miếng cơm nào, vẫn đang xử lý công việc” - Trợ lý cẩn thận nói, sợ chọc giận Lục Trạch.
“Không ăn một miếng cơm nào?” - Chân mày Lục Trạch lập tức xoắn chặt lại, khí áp quanh người trong nháy mắt hạ xuống tới mức đóng băng. Anh có thể nhẫn nhịn việc cô hiểu lầm anh, có thể nhẫn nhịn việc cô chiến tranh lạnh với anh, có thể nhẫn nhịn việc cô đi gần với người đàn ông khác, nhưng anh không thể nhẫn nhịn việc cô không biết yêu quý thân thể của mình.
Anh không ngồi yên thêm được nữa, chụp lấy áo khoác, sải bước ra khỏi văn phòng, lái xe thẳng tới Hạ Thị. Trên suốt đường đi, gương mặt anh âm trầm đến đáng sợ, đầu ngón tay siết chặt vô lăng, các khớp xương trắng bệch, nỗi lo lắng và cơn giận trong lòng đan xen vào nhau, anh đau lòng vì cô giày vò bản thân, càng giận hơn vì rõ ràng cô yếu đuối như vậy mà vẫn cố chống đỡ, rõ ràng đã chịu tủi thân mà lại không biết chăm sóc tốt cho chính mình.
Chiếc xe vững vàng dừng lại dưới tòa nhà Hạ Thị. Lục Trạch không báo cho bất kỳ ai, đi thẳng vào thang máy, lên thẳng văn phòng của Hạ Du Ân. Khoảnh khắc đẩy cửa bước vào, anh liền thấy Hạ Du Ân đang ngồi trước bàn làm việc, sống lưng thẳng tắp, ánh mắt chăm chú nhìn màn hình máy tính, phần bữa sáng trước mặt vẫn nguyên vẹn, đến chạm cũng chưa hề chạm qua. Ánh nắng rơi trên gương mặt cô, có thể nhìn rõ những tia máu đỏ nơi đáy mắt cô, cùng với vẻ tiều tụy nhàn nhạt trên hai gò má.
Khoảnh khắc ấy, cơn giận trong lòng Lục Trạch hoàn toàn bùng nổ. Anh bước nhanh tới, một tay gập sập chiếc máy tính trước mặt Hạ Du Ân lại, giọng nói vang lớn, mang theo đau lòng và tức giận không kìm nén nổi, ngữ khí sắc bén:
“Hạ Du Ân! Rốt cuộc em đang làm cái gì vậy!”
Hạ Du Ân bị động tác bất ngờ của anh làm cho giật mình, ngẩng đầu nhìn thấy gương mặt trầm lạnh của Lục Trạch, sự chăm chú trong mắt lập tức tan đi, thay vào đó là vẻ xa cách và lạnh nhạt nồng đậm, giọng điệu cứng rắn:
“Lục tổng, chúng ta chẳng phải không liên quan đến nhau sao? Tôi bận công việc của tôi, có liên quan gì đến anh?”
“Không liên quan đến nhau?” - Lục Trạch nhìn cô, trong ánh mắt tràn đầy tức giận, còn có một tia đau lòng khó giấu, giọng nói vẫn rất lớn, nhưng mang theo chút khàn khàn
“Hạ Du Ân, tôi mặc kệ chúng ta có phải là vợ chồng hợp đồng hay không, mặc kệ chúng ta có đang chiến tranh lạnh hay không, em cũng không được lấy thân thể của mình ra để dỗi! Từ sáng đến giờ không ăn một miếng cơm nào, em muốn tự làm mình suy sụp sao?”
Giọng anh mang theo áp lực không cho phép cãi lại, nhưng lại giấu đầy đau lòng. Anh đưa tay cầm phần bữa sáng trên bàn lên, đưa tới trước mặt Hạ Du Ân, giọng điệu vẫn lạnh lẽo, nhưng bớt đi vài phần sắc bén, thêm vào vài phần ép buộc:
“Bây giờ, lập tức, ngay lập tức ăn hết cho anh !”
Hạ Du Ân nhìn phần bữa sáng anh đưa tới, lại nhìn cơn giận và đau lòng trong mắt anh, tủi thân trong lòng trong nháy mắt dâng trào. Cô quay mặt đi, không chịu nhận, giọng điệu bướng bỉnh:
“Tôi không ăn, tôi không đói”
“Em không đói?” - Lục Trạch nhìn gương mặt tái nhợt của cô, nhìn đầu ngón tay hơi run của cô, tức đến nghẹn cả ngực, giọng nói lại cao thêm vài phần
“Em tự nhìn lại em xem, sắc mặt trắng bệch, đáy mắt toàn tia máu đỏ, một đêm không ngủ, lại thêm một ngày không ăn cơm, em nói với tôi là em không đói? Hạ Du Ân, em có thể đừng tùy hứng như vậy được không!”
Trước giờ anh chưa từng nói lớn tiếng với Hạ Du Ân như thế. Trước đây, cho dù cô có bướng bỉnh đến đâu, anh cũng chỉ dịu dàng bao dung. Nhưng lần này, nhìn cô không biết yêu quý bản thân, nhìn cô lấy cơ thể mình ra để dỗi, anh thực sự không nhịn được nữa. Sự đau lòng ấy cuối cùng biến thành ngọn lửa giận mất kiểm soát.