PHU NHÂN, ĐIỀU KHOẢN THỨ BA CỦA EM LÀ GÌ?

DANH SÁCH CHƯƠNG

HIỂN THỊ

Sóng gió ở kho hàng lắng xuống, Lục Trạch đưa Hạ Du Ân trở về biệt thự trên sườn núi. Bác sĩ đến tận nơi xử lý vết thương cho cả hai. Vết xước trên cổ Du Ân tuy rất nông, nhưng vẫn khiến Lục Trạch đau lòng không thôi, suốt cả quá trình anh luôn nắm chặt tay cô, sự áy náy và dịu dàng trong ánh mắt không hề che giấu. Trải qua lần thử thách sinh tử này, mối ràng buộc giữa hai người từ lâu đã vượt xa bản khế ước ban đầu, trở thành sự vướng bận và niềm tin khắc tận trong xương cốt.

Lâm Chính Hoành bị cảnh sát chính thức bắt giữ, bị tình nghi với nhiều tội danh như cố ý giết người (liên quan đến vụ tai nạn xe của Hạ Chấn Hải), bắt cóc, cố ý gây thương tích cùng nhiều tội danh khác, bị giam tại trại tạm giam, chờ sự trừng phạt cuối cùng của pháp luật. Người phụ trách xưởng sửa chữa đã chủ động giao nộp chứng cứ bằng văn bản về việc năm đó Lâm Chính Hoành hối lộ ông ta, chỉ đạo ông ta phá hỏng phanh xe, cùng với ghi chép chuyển tiền nặc danh mà Lục Trạch tra được, hình thành một chuỗi chứng cứ hoàn chỉnh, đủ để đóng đinh Lâm Chính Hoành lên cột sỉ nhục, khiến hắn phải trả giá đau đớn cho tội ác của mình.

Sau khi toàn thể tập đoàn Hạ Thị biết được chân tướng, ai nấy đều không khỏi thở dài cảm khái, liên tục bày tỏ sự thăm hỏi đến Hạ Du Ân. Với thân phận chủ tịch Hạ Thị, cô đã tổ chức một buổi họp báo ngắn, công khai chân tướng vụ tai nạn xe của cha mình, an ủi vong linh người cha nơi chín suối, đồng thời truyền đi quyết tâm giữ vững sơ tâm, vững bước tiến lên tới toàn thể cổ đông và nhân viên luôn ủng hộ Hạ Thị. Sau khi buổi họp báo kết thúc, giá cổ phiếu Hạ Thị tăng nhẹ, niềm tin thị trường tăng mạnh trở lại, quy hoạch khu đất phía đông thành phố cũng được thuận lợi xúc tiến.

Nhìn bề ngoài, mọi thứ dường như đều đang phát triển theo chiều hướng tốt đẹp, nhưng sự bất an trong lòng Lục Trạch lại không hề tiêu tán chút nào. Người áo đen nhân lúc hỗn loạn trốn đi ở cuối chương mười một, giống như một cái gai đâm vào tim anh - Lâm Chính Hoành đã bị dồn đến đường cùng, vậy tại sao vẫn còn có thuộc hạ trung thành như thế, mạo hiểm nguy cơ bị bắt để mang đi phần tài liệu bí mật kia? Quan trọng hơn là, trong phần tài liệu đó rốt cuộc ghi chép điều gì? Thế lực lớn mạnh đứng sau lưng Lâm Chính Hoành rốt cuộc có lai lịch thế nào?

“Đang nghĩ gì vậy?” - Hạ Du Ân bưng một ly sữa ấm, đi tới bên cạnh Lục Trạch, nhẹ nhàng đặt xuống bàn trà trước mặt anh. Cô nhìn đôi mày đang nhíu chặt của Lục Trạch, đáy mắt đầy lo lắng. Khoảng thời gian này, vì truy tìm chân tướng và bảo vệ cô, anh gần như đã hao hết tâm lực, ngay cả những tia máu đỏ nơi đáy mắt cũng hiện rõ ràng.

Lục Trạch ngẩng đầu lên, nhìn thấy sự quan tâm trong mắt cô, thần sắc căng chặt hơi thả lỏng, đưa tay nắm lấy tay cô, đặt trong lòng bàn tay khẽ vuốt ve:

“Anh đang nghĩ đến người áo đen đã trốn đi kia, còn cả tập tài liệu trong tay hắn nữa” - Anh không giấu giếm, đem từng nghi ngờ trong lòng nói ra

“Lâm Chính Hoành đã ngã đài, nhưng người áo đen đó lại có thể ung dung thoát thân, rõ ràng không phải thuộc hạ bình thường. Anh nghi ngờ, năm đó Lâm Chính Hoành hại chết cha em, không chỉ là vì tranh đoạt khu đất phía đông thành phố, phía sau còn có người sai khiến”

Cơ thể Hạ Du Ân hơi cứng lại, sự dịu dàng nơi đáy mắt trong nháy mắt bị vẻ nặng nề thay thế. Cô vốn nghĩ, oan khuất của cha cuối cùng cũng được rửa sạch, mọi thứ đều có thể bụi về bụi, đất về đất, nhưng không ngờ phía sau chuyện này lại còn ẩn giấu một bí mật lớn hơn nữa.

“Ý anh là...” - Giọng cô mang theo vài phần run rẩy

“Cái chết của cha em, không phải chỉ do một mình Lâm Chính Hoành gây ra? Còn có người khác tham dự vào?”

“Phải” - Lục Trạch gật đầu, giọng điệu kiên định

“Lâm Chính Hoành tuy dã tâm bừng bừng, nhưng mười năm trước, thực lực của hắn vẫn chưa đủ để một mình lên kế hoạch cho một vụ tai nạn xe hoàn hảo không kẽ hở, càng không đủ để khiến cảnh sát giao thông phụ trách xử lý vụ tai nạn năm đó biến mất không tung tích, khiến mọi chứng cứ đều bị xóa sạch một cách có chủ ý. Thế lực đứng phía sau đó mới là hung thủ thật sự đứng trong bóng tối, còn Lâm Chính Hoành có lẽ chỉ là quân cờ bị chúng đẩy ra ngoài mà thôi”

Những lời này giống như một chậu nước lạnh dội thẳng vào lòng Hạ Du Ân. Chấp niệm suốt mười năm, khó khăn lắm mới có được kết quả, vậy mà mây mù nghi hoặc mới lại một lần nữa bao phủ lấy cô. Nhưng lần này, cô không còn bất lực như trước, bởi vì cô biết Lục Trạch sẽ luôn ở bên cô, cùng cô đối mặt với tất cả mưa gió. Cô hít sâu một hơi, sự hoảng loạn nơi đáy mắt dần bị kiên định thay thế:

“Bất kể phía sau là thế lực gì, bất kể chân tướng phức tạp đến đâu, em cũng phải điều tra cho ra. Em không thể để cha mình chết không minh bạch, càng không thể để những hung thủ thật sự tiêu dao ngoài vòng pháp luật”

Lục Trạch nhìn sự kiên định nơi đáy mắt cô, trong lòng dâng lên một trận rung động, nhẹ nhàng ôm cô vào lòng:

“Anh ở bên em. Bất kể phía trước có bao nhiêu nguy hiểm, chúng ta đều cùng nhau đối mặt, kề vai phá cục”

Từ sớm anh đã dặn dò trợ lý, dốc toàn lực truy tra tung tích của người áo đen kia, còn có thế lực đứng sau lưng Lâm Chính Hoành, chỉ là trước mắt vẫn chưa có bất kỳ manh mối thực chất nào.

Những ngày tiếp theo, Lục Trạch vừa xử lý các công việc của Lục Thị và Hạ Thị, vừa thúc đẩy công tác điều tra. Trợ lý truyền tin tới, người áo đen đó cực kỳ xảo quyệt, sau khi gây án không để lại bất cứ dấu vết nào, như thể bốc hơi khỏi nhân gian, bất kể là camera giám sát hay ghi chép giao thông, đều không tìm được tung tích của hắn. Còn Lâm Chính Hoành ở trong trại tạm giam thì không chịu khai ra thế lực đứng sau, hoặc điên cuồng gào thét, hoặc trầm mặc không nói, rõ ràng là đang chịu một sự uy hiếp nào đó, hoặc là từ sớm đã đạt thành một hiệp nghị nào đó.

Điều càng khiến hai người bất an hơn là, quy hoạch khu đất phía đông thành phố của Hạ Thị bắt đầu xuất hiện đủ loại sự cố. Trước tiên là đội thi công bị người lạ cản trở, thiết bị thi công bị cố ý phá hoại, tiếp đó là phía đối tác đột nhiên đơn phương đề nghị giải ước, lý do mập mờ khó hiểu, rõ ràng là đã chịu áp lực từ bên ngoài. Tô Diệp An rối bù đầu óc xử lý những việc lặt vặt này, mỗi lần báo cáo với Hạ Du Ân đều khó giấu nổi vẻ sốt ruột.

“Chắc chắn là thế lực đứng sau kia đang giở trò” - Hạ Du Ân ngồi trước bàn làm việc, nhìn lá thư giải ước trên bàn, giọng nói lạnh băng

“Bọn họ không muốn chúng ta thuận lợi thúc đẩy dự án khu đất phía đông thành phố, không muốn chúng ta tiếp tục truy tra chân tướng năm đó, cho nên mới cố ý tạo phiền phức cho chúng ta, muốn ép chúng ta từ bỏ”

Lục Trạch đứng bên cạnh cô, nhìn gương mặt nghiêm chặt của cô, đưa tay nhẹ nhàng xoa đầu cô, giọng điệu ôn hòa nhưng mang theo sức mạnh:

“Đừng hoảng. Bọn chúng càng làm như vậy, càng chứng minh chúng đang chột dạ, càng chứng minh hướng điều tra của chúng ta là đúng. Bên phía đội thi công, anh đã bố trí nhân viên an ninh của Lục Thị canh giữ toàn bộ quá trình, sẽ không để bọn chúng thừa cơ nữa. Còn phía đối tác, anh sẽ đích thân đi nói chuyện, anh muốn xem rốt cuộc là ai đang ngấm ngầm thao túng phía sau”

Chiều hôm đó, Lục Trạch đích thân tới cửa, đến thăm người phụ trách phía đối tác đã đề nghị giải ước. Ban đầu, thái độ của đối phương rất kiên quyết, không chịu tiết lộ nguyên nhân thật sự của việc giải ước, chỉ nói là “điều chỉnh chiến lược công ty”. Mãi đến khi Lục Trạch đưa ra từng phần chứng cứ, ám chỉ đối phương đã bị thế lực bên ngoài uy hiếp, đồng thời cho thấy Lục Thị sẽ dốc toàn lực bảo vệ lợi ích của đối tác, không chịu bất kỳ sự can thiệp nào từ bên ngoài, đối phương mới cuối cùng buông lỏng.

“Lục tổng, không phải chúng tôi không muốn hợp tác, thật sự là không còn cách nào” -Người phụ trách thở dài một hơi, giọng điệu bất lực

“Mấy ngày trước, có vài người thân phận không rõ tìm tới tôi, uy hiếp tôi rằng, nếu tiếp tục hợp tác với Hạ Thị, thì sẽ ra tay với gia đình và công ty của tôi. Tôi cũng là bị ép tới mức không còn cách nào khác, nên mới chỉ có thể đề nghị giải ước, mong Lục tổng thông cảm”

“Những người đó có để lại manh mối gì không? Ví dụ đặc điểm ngoại hình, khẩu âm, hoặc có nhắc tới dấu hiệu đặc biệt gì không?” - Lục Trạch truy hỏi, ánh mắt sắc bén, không chịu bỏ qua bất cứ chi tiết nào.

Người phụ trách cẩn thận nhớ lại một lát, chậm rãi nói:

“Bọn họ đều đeo khẩu trang và đội mũ, không nhìn rõ ngoại hình, khẩu âm là người nơi khác, nói chuyện rất cẩn thận, không để lộ quá nhiều thông tin. Tuy nhiên, tôi chú ý thấy, trên cổ tay của một người trong số họ có một hình xăm rắn màu đen, rất nổi bật”

Hình xăm rắn?

Đáy mắt Lục Trạch lóe lên một tia nặng nề, anh lập tức bảo trợ lý ghi chép lại manh mối này, đồng thời ra lệnh, dốc toàn lực rà soát toàn bộ những người trong thành phố có hình xăm rắn, lại gần đây có hoạt động bất thường. Ngoài ra, anh còn bảo trợ lý điều tra tất cả những nhân vật đáng nghi mà Lâm Chính Hoành từng tiếp xúc vào thời điểm trước sau vụ tai nạn xe của Hạ Chấn Hải mười năm trước, trọng điểm rà soát những kẻ có hình xăm rắn, hoặc phía sau có bối cảnh thế lực liên quan.

Khi trở về biệt thự, Hạ Du Ân đang ngồi trong phòng khách, chờ anh trở về. Nhìn thấy anh bước vào cửa, cô lập tức đứng dậy đi tới đón, giọng điệu gấp gáp:

“Thế nào rồi? Phía đối tác có tra được manh mối gì không?”

Lục Trạch gật đầu, đem lời của người phụ trách đối tác và manh mối về hình xăm rắn kể lại từng chuyện cho Hạ Du Ân nghe

“Hiện tại, chúng ta chỉ biết rằng, trong số thuộc hạ của thế lực đứng sau có một bộ phận người trên cổ tay có hình xăm rắn” - Anh nắm tay cô, giọng điệu kiên định

“Anh đã bố trí người, dốc toàn lực rà soát manh mối này, tin rằng chẳng bao lâu nữa sẽ có đột phá mới”

Đáy mắt cô lóe lên một tia hy vọng, cô siết chặt tay Lục Trạch, như thể nắm được cọng cỏ cứu mạng:

“Tốt quá rồi, cuối cùng cũng có manh mối rồi. Lục Trạch, bất kể phải trả giá thế nào, chúng ta cũng phải tìm ra thế lực đứng sau này, tra rõ toàn bộ chân tướng, đòi lại công đạo cho cha em”

Lục Trạch nhìn cô, đáy mắt tràn đầy dịu dàng và kiên định: “Anh hứa với em, nhất định sẽ làm được”

Anh biết, cuộc truy tra này nhất định sẽ không dễ dàng, thế lực đứng sau ẩn giấu quá sâu, thủ đoạn tàn nhẫn, bất cứ lúc nào cũng có thể lần nữa ra tay với họ. Nhưng anh không hề sợ hãi, chỉ cần có thể bảo vệ cô chu toàn, có thể giúp cô tra rõ chân tướng, cho dù phía trước là núi đao biển lửa, anh cũng sẽ một đi không ngoảnh lại.

Đêm khuya, thư phòng của Lục Trạch vẫn sáng đèn. Anh ngồi trước bàn làm việc, nhìn tiến triển rà soát mà trợ lý gửi tới, đầu ngón tay khẽ gõ lên mặt bàn, rơi vào trầm tư. Hình xăm rắn, dấu hiệu này, dường như anh đã từng nhìn thấy ở đâu đó, nhưng nhất thời lại không nhớ ra. Đúng lúc ấy, điện thoại của anh đột nhiên vang lên, là trợ lý gọi tới, giọng điệu gấp gáp mà phấn khích:

“Lục tổng, tra ra rồi! Chúng tôi tra được manh mối liên quan đến hình xăm rắn rồi, hình xăm này là dấu hiệu của một thế lực bí mật tên là ‘Xà Ảnh’!”

Xà Ảnh?

Ánh mắt Lục Trạch trong nháy mắt trở nên sắc bén, cái tên này, cuối cùng anh cũng nhớ ra rồi. Xà Ảnh là một thế lực bí mật ẩn sau giới thương nghiệp, hành sự tàn nhẫn, thủ đoạn bí mật, nhiều năm qua âm thầm thao túng sự thịnh suy của không ít doanh nghiệp, lĩnh vực liên quan vô cùng rộng lớn, nhưng không ai có thể tra ra được thành viên nòng cốt và cứ điểm cụ thể của chúng. Không ngờ rằng, phía sau lưng Lâm Chính Hoành, lại chính là Xà Ảnh.

“Nói chi tiết đi” - Giọng Lục Trạch lạnh băng, áp lực quanh thân lại hạ thấp.

“Vâng”- Trợ lý vội vàng nói

“Xà Ảnh được thành lập hơn hai mươi năm trước, thân phận thành viên nòng cốt không rõ, hành sự cực kỳ kín tiếng, nhưng lại có tài lực và quan hệ cực kỳ mạnh mẽ. Mười năm trước, tập đoàn Lâm từng nhận được một khoản tiền nặc danh rót vào, nhờ vậy mới có thể phát triển nhanh chóng, mà dòng chảy cuối cùng của khoản tiền đó, chính là một công ty vỏ bọc của Xà Ảnh. Nói cách khác, từ mười năm trước Lâm Chính Hoành đã cấu kết với Xà Ảnh, vụ tai nạn xe của Hạ tổng, rất có khả năng là do Xà Ảnh sai khiến Lâm Chính Hoành làm!”

Đường nét của chân tướng dần dần trở nên rõ ràng. Đáy mắt Lục Trạch tràn đầy hàn ý. Xà Ảnh sai khiến Lâm Chính Hoành hại chết Hạ Chấn Hải, không chỉ là để giúp Lâm Chính Hoành tranh đoạt khu đất phía đông thành phố, mà càng có khả năng là vì năm đó Hạ Chấn Hải đã phát hiện ra bí mật nào đó của Xà Ảnh, muốn phơi bày chúng, cho nên mới bị diệt khẩu.

Anh đứng dậy, đi tới cửa phòng ngủ, nhẹ nhàng đẩy mở một khe hở, nhìn cô đang ngủ say trên giường, đáy mắt đầy xót xa. Anh biết, khi cô biết được rằng phía sau cái chết của cha cô, còn liên quan đến một thế lực bí mật mạnh mẽ như vậy, nhất định cô sẽ lần nữa rơi vào đau khổ và giằng xé. Nhưng anh không thể giấu cô, anh phải cùng cô đối mặt với chân tướng tàn khốc này, cùng nhau công bố bộ mặt thật của Xà Ảnh ra ánh sáng, báo thù cho Hạ Chấn Hải.

Ánh trăng xuyên qua cửa sổ, rải xuống nền phòng ngủ, dịu dàng mà yên tĩnh. Nhưng ánh đèn trong thư phòng lại lộ ra vài phần nặng nề và lạnh buốt. Một cuộc truy tra nhắm vào Xà Ảnh sắp chính thức kéo màn. Còn Lục Trạch và Hạ Du Ân, đôi tình nhân bắt đầu từ khế ước, kết thúc bằng chân tình, sắp lần nữa kề vai chiến đấu, trực diện với kẻ địch mạnh hơn, vạch trần bí mật cuối cùng đã bị che giấu suốt mười năm. Chỉ là cả hai đều hiểu rõ, lần này, thứ họ phải đối mặt sẽ là một nguy cơ chưa từng có, chỉ cần hơi sơ suất, sẽ rơi vào vạn kiếp bất phục.


BÌNH LUẬN

Chưa có gì ở đây hết