Bằng chứng Tô Diệp An mang tới là bản thỏa thuận viết tay giữa Hạ Cảnh Minh và tổng giám đốc tập đoàn Lâm thị - Lâm Chính Hoành. Trong đó ghi rõ chi tiết việc hai bên cấu kết với nhau Lâm thị bỏ vốn hỗ trợ Hạ Cảnh Minh đoạt quyền, sau khi thành công Hạ Thị sẽ chuyển nhượng ba dự án bất động sản cốt lõi cho Lâm thị, thậm chí còn bao gồm cả khu đất trung tâm thành phố mà Hạ Thị đã dày công khai phá nhiều năm. Chữ ký và con dấu trên giấy đều rõ ràng, ngoài ra còn có ảnh chụp từ camera giám sát về những lần hai người gặp riêng làm chứng cứ, đủ để đóng đinh việc Hạ Cảnh Minh cấu kết với Lâm thị không thể chối cãi.
“Con cáo già Lâm Chính Hoành này đúng là tính toán quá khéo” - Tô Diệp An đứng cạnh Du Ân, đầu ngón tay chỉ vào điều khoản trên bản thỏa thuận, giọng nói đầy phẫn nộ
“Ông ta tính chuẩn Hạ Cảnh Minh nóng vội muốn thành công nhanh, lại nắm rõ mâu thuẫn nội bộ của Hạ Thị, muốn ngồi chờ ngư ông đắc lợi, nuốt luôn các dự án cốt lõi của chúng ta!”
Đầu ngón tay Du Ân khẽ vuốt những dòng chữ trên bản thỏa thuận, ánh mắt lạnh xuống. Cô lẽ ra phải nghĩ tới từ sớm, Hạ Cảnh Minh chỉ dựa vào một mình thì căn bản không đủ tự tin dám công khai gây chuyện, phía sau chắc chắn có thế lực bên ngoài chống lưng, chỉ là cô không ngờ lại là Lâm thị. Lâm thị và Hạ Thị đã đấu đá nhiều năm trong lĩnh vực bất động sản, luôn ở thế yếu. Bây giờ mượn tay Hạ Cảnh Minh, rõ ràng là muốn lật ngược tình thế, triệt để bóp nghẹt không gian sinh tồn của Hạ Thị.
“Bằng chứng này lập tức sắp xếp lưu trữ, đồng thời chuyển cho bộ phận pháp vụ, chuẩn bị khởi kiện Hạ Cảnh Minh và Lâm thị, truy cứu trách nhiệm vi phạm hợp đồng và xâm phạm quyền lợi” - Du Ân ngẩng lên, giọng nói kiên định không chút do dự.
“Ngoài ra, thông báo cho bộ phận truyền thông phát thông cáo, xác nhận hành vi của Hạ Cảnh Minh là hành vi cá nhân, không liên quan đến Hạ Thị, đồng thời làm rõ Lục thị không hề thâm nhập các dự án của Hạ Thị, ổn định niềm tin của thị trường”
“Được rồi, chị đi làm ngay!” - Tô Diệp An lập tức đáp, cầm tập tài liệu xoay người định rời đi. Đi tới cửa cô lại dừng bước, quay đầu nhìn Lục Trạch đang đứng trầm mặc bên cạnh, trong mắt mang theo chút trêu chọc thú vị.
“Lục tổng, hôm nay đúng là phải cảm ơn anh rồi, nếu không lần này Ân Ân thật sự bị Hạ Cảnh Minh tính kế. Sau này Ân Ân của chúng tôi… đành nhờ anh chăm sóc nhiều hơn”
Gò má Du Ân hơi nóng lên, theo phản xạ mở miệng phản bác: “Diệp An, đừng nói bậy, chúng em chỉ là…”
“Chỉ là vợ chồng, đúng không?” - Lục Trạch lên tiếng trước, khóe môi mang theo một nụ cười nhạt, ánh mắt rơi xuống vành tai hơi ửng đỏ của Du Ân, trong giọng nói có thêm vài phần cưng chiều khó nhận ra.
“Yên tâm, tôi sẽ chăm sóc tốt cho vợ của mình !”
Tô Diệp An cười nháy mắt, hiểu ý quay người rời đi. Khi đóng cửa còn cố ý chậm lại một chút, để lại không gian riêng cho hai người.
Phòng họp lại trở nên yên tĩnh. Chỉ còn ánh nắng rơi xuống sàn nhà tạo nên những vệt sáng nhỏ, cùng bầu không khí mơ hồ ám muội giữa hai người. Du Ân theo phản xạ tránh ánh nhìn của Lục Trạch, quay người đi tới cửa sổ sát đất, nhìn dòng xe tấp nập phía dưới tòa nhà, cố che giấu sự rối loạn trong lòng.
Lục Trạch chậm rãi bước tới phía sau cô, không tiến lại quá gần, chỉ giữ một khoảng cách không xa không gần. Giọng nói trầm thấp và bình tĩnh:
“Lâm thị sẽ không dễ dàng bỏ cuộc. Hạ Cảnh Minh ngã xuống, họ mất nội ứng, rất có thể sẽ ra tay sớm, cướp lấy các dự án của Hạ Thị, thậm chí cố ý đè ép giá cổ phiếu của Hạ Thị”
Đầu ngón tay Du Ân khẽ siết lại, nhưng cô không quay đầu:
“Tôi biết. Dã tâm của Lâm Chính Hoành rất lớn, sẽ không vì một bản thỏa thuận bị lộ mà dễ dàng từ bỏ”
Trong lòng cô đã chuẩn bị sẵn tinh thần. Việc Hạ Cảnh Minh sụp đổ chỉ là nhổ đi một cái đinh, trận chiến thật sự vẫn còn ở phía trước.
“Tôi đã cho người theo dõi động thái của Lâm thị rồi” - Giọng nói của Lục Trạch vang lên phía sau, mang theo vài phần chắc chắn.
“Gần đây họ đang tiếp xúc với một vài đối tác của Hạ Thị, cố gắng lôi kéo nguồn lực, đồng thời cũng có ý định tranh giành khu đất mới ở phía đông thành phố - đó là dự án trọng điểm Hạ Thị bố trí trong năm nay, không thể để họ giành được”
Du Ân đột ngột quay đầu lại, trong mắt hiện lên vài phần kinh ngạc: “Sao anh biết?”
Kế hoạch đấu thầu khu đất phía đông thành phố vẫn đang trong giai đoạn chuẩn bị nội bộ, ngoài ban quản lý cốt lõi thì rất ít người biết, vậy mà Lục Trạch lại có thể nắm được từ trước.