Sau khi tuyên bố quan hệ công chúng của tập đoàn Hạ Thị vừa được phát đi, cục diện thị trường dao động lập tức được ổn định. Bản tuyên bố liệt kê rõ ràng những hành vi vi phạm của Hạ Cảnh Minh, đính kèm ảnh chụp màn hình một phần chứng cứ, xác nhận rõ hành vi của ông ta không liên quan đến Hạ Thị, đồng thời nhấn mạnh sự hợp tác chiến lược giữa Lục Thị và Hạ Thị chỉ là đôi bên cùng có lợi, không tồn tại chuyện Lục Thị thâm nhập vào Hạ Thị.
Chỉ trong vòng hai giờ ngắn ngủi, giá cổ phiếu của Hạ Thị ngừng rơi rồi bắt đầu tăng trở lại, biên độ tăng dần mở rộng; những đối tác vốn đang giữ thái độ quan sát, cũng lần lượt gửi tin nhắn tới, xác nhận các hạng mục hợp tác về sau.
Bộ phận pháp vụ đồng thời thúc đẩy công việc khởi kiện, nộp toàn bộ chứng cứ Hạ Cảnh Minh cấu kết với Lâm thị lên tòa án, xin phong tỏa các tài sản liên quan đến hành vi hợp tác vi phạm của Lâm thị. Tô Diệp An bận đến mức chân không chạm đất, lúc thì kết nối với bộ phận PR sửa lại câu chữ trong bản tuyên bố, lúc thì hỗ trợ bộ phận pháp vụ sắp xếp chuỗi chứng cứ, thỉnh thoảng tranh thủ gửi tin nhắn cho Du Ân, trêu cô rằng:
“Cuối cùng cũng có thể thở phào một hơi, tận hưởng cuộc sống tân hôn cho tốt đi”
Du Ân nhìn tin nhắn trên màn hình điện thoại, đầu ngón tay hơi co lại, trong mắt lướt qua một tia không được tự nhiên. Cuộc sống tân hôn? Giữa cô và Lục Trạch từ trước đến nay chỉ có khế ước và hợp tác, lấy đâu ra cái gọi là tân hôn. Thế nhưng trong đầu cô lại không tự chủ được mà hiện lên dáng vẻ anh che chở cho cô ở Sở Dân Chính, sự bình tĩnh khi anh vạch trần âm mưu của Hạ Cảnh Minh trong phòng họp, còn có câu “Tôi sẽ chăm sóc tốt cho vợ của mình” ...mỗi một hình ảnh đều đang lặng lẽ phá vỡ tuyến phòng thủ mà cô dựng lên.
“Đang nghĩ gì vậy?” - Giọng nói trầm thấp vang lên bên cạnh, mang theo chút ấm áp nhàn nhạt. Không biết từ khi nào Lục Trạch đã đi đến bên bàn làm việc của cô, trong tay cầm một ly cà phê ấm, thành ly mờ mờ hơi nóng, xua đi chút lạnh lẽo trong văn phòng.
Du Ân hoàn hồn, theo phản xạ tắt màn hình điện thoại, ngước mắt nhìn anh, giọng nói khôi phục lại vẻ bình tĩnh thường ngày:
“Không có gì, đang xem báo cáo công việc Diệp An gửi tới” - Cô không nhận ly cà phê, chỉ khẽ gật đầu, tỏ ý mình không cần.
Lục Trạch cũng không ép, đặt ly cà phê ở một góc bàn làm việc, ánh mắt rơi lên vẻ mệt mỏi dưới đáy mắt cô, giọng điệu dịu đi vài phần:
“Chuyện của Hạ Cảnh Minh đã ngã ngũ, phía Lâm thị tạm thời sẽ không có động tĩnh lớn, cô không cần thức khuya như vậy”
Từ sáng xử lý sóng gió hội đồng quản trị, đến chiều kết nối các bộ phận để thúc đẩy công việc tiếp theo, Du Ân đã liên tục làm việc với cường độ cao hơn mười tiếng đồng hồ, quầng xanh nhàn nhạt dưới mắt đã rất rõ ràng.
“Lâm Chính Hoành sẽ không cứ thế bỏ qua” - Đầu ngón tay Du Ân lướt qua văn kiện trên mặt bàn, ánh mắt lạnh xuống.
“Ông ta đã đổ không ít vào Hạ Cảnh Minh, bây giờ giỏ tre múc nước công dã tràng, chắc chắn sẽ nghĩ cách khác để trả đũa, gói thầu khu đất phía đông thành phố, ông ta nhất định sẽ dốc toàn lực tranh giành”
Cô không dám có dù chỉ một chút lơi lỏng, Hạ Thị vừa trải qua nội loạn, nếu lại để mất khu đất phía đông thành phố - dự án trọng điểm này, chẳng khác nào tuyết còn thêm sương.
Lục Trạch gật đầu, thừa nhận phán đoán của cô: “Tôi đã để đội ngũ đấu thầu của Lục Thị vào cuộc, giúp cô sắp xếp tài liệu đấu thầu, đồng thời theo dõi động thái đấu thầu của Lâm thị, sẽ không để bọn họ có cơ hội lợi dụng”
Anh dừng một chút, đổi giọng, ngữ khí mang theo vài phần nghiêm túc không cho phép phản bác: “Còn có một chuyện, chúng ta cần nói”
Du Ân ngước mắt, trong mắt mang theo vài phần dò xét: “Chuyện gì?”
“Sống chung” - Lục Trạch nói thẳng, ánh mắt sáng rực nhìn cô.
“Chúng ta là vợ chồng trên ý nghĩa pháp luật, nếu vẫn cứ sống riêng, khó tránh khỏi để người ngoài dị nghị, cũng sẽ cho Lâm thị cơ hội lợi dụng, bọn họ rất có thể sẽ tung tin đồn hôn nhân của chúng ta tan vỡ, làm dao động lòng quân của Hạ Thị”
Cả người Du Ân cứng lại, theo phản xạ muốn từ chối. Sống chung có nghĩa là hai người sẽ phải phá vỡ ranh giới của nhau, sớm tối ở cạnh, những đề phòng và bí mật giấu trong lòng rất có thể sẽ dễ dàng bị nhìn thấu. Nhưng cô cũng hiểu rất rõ, lời Lục Trạch nói không sai, hiện tại cuộc hôn nhân của họ là công khai, sống riêng chỉ để lại khoảng trống cho đối thủ khơi chuyện, không có lợi cho việc ổn định cục diện Hạ Thị.
“Tôi có thể sắp xếp người chuyển đồ ở chỗ cô đến chỗ tôi” - Thấy cô không lập tức từ chối, giọng Lục Trạch dịu đi vài phần.
“Nơi tôi ở có an ninh nghiêm ngặt, cũng có thể bảo vệ cô tốt hơn. Cô yên tâm, tôi sẽ cho cô đủ không gian riêng tư, sẽ không can thiệp vào cuộc sống của cô, chỉ là làm ra dáng cho người ngoài xem”
Lời anh cho cô một viên thuốc an thần. Cô im lặng vài giây, sau khi cân nhắc lợi hại, chậm rãi gật đầu:
“Được. Nhưng tôi có một điều kiện, chuyện công việc chúng ta có thể hợp tác, nhưng riêng tư thì không can thiệp lẫn nhau” - Cô vẫn cần giữ vững giới hạn của mình, không thể chỉ vì tạm thời dựa vào anh mà hoàn toàn buông bỏ đề phòng.
Khóe môi Lục Trạch cong lên thành một nụ cười nhạt, trong mắt thoáng qua một tia vui mừng khó nhận ra: “Được. Cứ làm theo lời cô”
Ngay tối hôm đó, trợ lý của Lục Trạch đã sắp xếp người cẩn thận chuyển đồ đạc ở chỗ ở của Du Ân đến biệt thự của anh. Biệt thự nằm ở vùng lưng chừng núi gần ngoại thành, môi trường yên tĩnh, an ninh nghiêm ngặt, không gian rộng lớn được trang trí theo phong cách đơn giản mà sang trọng, nhưng lại phảng phất vài phần lạnh lẽo, thiếu đi chút hơi ấm đời thường - giống hệt cảm giác Lục Trạch mang lại cho người khác.
Lục Trạch sắp xếp cho cô một phòng ngủ quay về hướng nam, đầy đủ ánh sáng, tầm nhìn rộng rãi, bên trong bày biện không thiếu thứ gì, thậm chí còn chuẩn bị trước ga giường màu sáng và cây xanh theo đúng sở thích của cô.
“Từ nay đây sẽ là phòng của cô, có gì cần thì cứ nói với tôi, hoặc bảo trợ lý sắp xếp” - Anh đứng ở cửa phòng ngủ, giọng điệu bình thản, nhưng lại giấu vài phần chu đáo.
Du Ân nhìn mọi thứ trong phòng, trong lòng dâng lên một cảm xúc phức tạp. Cô có thể cảm nhận được, Lục Trạch vẫn luôn âm thầm nhường nhịn cô, từ lời nhắc nhở ở Sở Dân Chính, đến sự bảo vệ trong phòng họp, rồi cả căn phòng ngủ được chuẩn bị kỹ lưỡng lúc này, mỗi một việc đều đã vượt ra ngoài phạm vi của bản hợp đồng. Nhưng cô vẫn không dám nghĩ sâu, sợ rằng sự dịu dàng này chỉ là thủ đoạn để anh đạt được mục đích, sợ rằng một khi mình trao thật lòng, cuối cùng chỉ nhận lại một khoảng trống rỗng.
“Cảm ơn”- Cô khẽ nói, trong giọng điệu có chút xa cách không được tự nhiên.
Lục Trạch không nói thêm gì, chỉ gật đầu:
“Nghỉ ngơi sớm đi, ngày mai còn phải dậy sớm để kết nối việc đấu thầu khu đất phía đông thành phố. Tôi ở phòng bên cạnh, có việc cứ gọi tôi” - Nói xong anh quay người rời khỏi phòng ngủ, nhẹ nhàng đóng cửa lại, không hề vượt quá giới hạn.
Trong phòng chỉ còn lại một mình Du Ân. Cô đi tới trước cửa sổ sát đất, nhìn cảnh đêm bên ngoài. Đêm ở lưng chừng núi đặc biệt yên tĩnh, chỉ có lác đác vài ánh đèn, ánh đèn neon của thành phố phía xa nhấp nháy, nhưng dường như lại cách biệt hoàn toàn với nơi này. Cô giơ tay, lấy cuốn giấy kết hôn từ trong túi ra, đầu ngón tay khẽ vuốt hàng chữ dát vàng trên bìa, trong lòng chỉ là một mảnh mờ mịt.
Hai người ăn sáng xong, cùng lái xe tới Hạ Thị. Xe chạy trong dòng xe giờ cao điểm đi làm, Du Ân dựa lưng vào ghế, nhìn cảnh vật bên ngoài cửa sổ lướt qua, trong đầu vẫn luôn nghĩ đến động thái của Lâm thị. Việc Lâm Chính Hoành kéo đi các đối tác hợp tác rõ ràng chỉ là thăm dò, tiếp theo chắc chắn ông ta sẽ có động tác lớn hơn, mà gói thầu khu đất phía đông thành phố sẽ là điểm mấu chốt cho lần giao phong này giữa hai người.
“Đừng nghĩ quá nhiều” - Giọng Lục Trạch vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.
“Tài liệu đấu thầu của khu đất phía đông thành phố, đội ngũ của Lục Thị đã sắp xếp xong rồi, sáng nay sẽ đưa đến văn phòng cô. Phương án đấu thầu của Lâm thị, tôi cũng đã lấy được bản sơ thảo, báo giá của bọn họ rất cao, nhưng có rất nhiều lỗ hổng, chỉ cần chúng ta nắm được những lỗ hổng đó, phần thắng sẽ rất lớn.”
Du Ân quay đầu nhìn anh, trong mắt mang theo vài phần cảm kích: “Lục Trạch, cảm ơn anh. Khoảng thời gian này, làm phiền anh rồi”
Cô là thật lòng cảm ơn nếu không có Lục Trạch, chưa chắc cô đã có thể thuận lợi ổn định Hạ Thị như vậy, càng chưa chắc có đủ sức để đối đầu với Lâm thị.
Lục Trạch nghiêng đầu nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm, giọng nói nghiêm túc:
“Tôi đã nói rồi, cô là vợ của tôi, chuyện của cô chính là chuyện của tôi. Hơn nữa, tôi vẫn đang chờ cô nói cho tôi biết, điều khoản thứ ba của cô là gì”
Lại là điều khoản thứ ba
Đầu ngón tay Du Ân hơi siết lại, trong mắt thoáng qua một tia hoảng loạn, theo phản xạ dời mắt đi, giọng nói có chút né tránh: “Tôi… vẫn chưa nghĩ xong”
Lục Trạch không ép cô, chỉ khẽ gật đầu, trong giọng nói có thêm vài phần dung túng: “Không sao, tôi đợi cô. Bất kể bao lâu, tôi cũng đợi đến khi cô muốn nói cho tôi biết”
Xe chậm rãi chạy vào bãi đỗ xe ngầm của tập đoàn Hạ Thị. Đúng lúc hai người chuẩn bị xuống xe, điện thoại của Du Ân vang lên, là Tô Diệp An gọi tới, giọng nói gấp gáp mang theo vài phần hoảng loạn:
“Ân Ân, không xong rồi! Lâm thị vừa công bố tuyên bố, nói trong tay Hạ Cảnh Minh có bí mật cốt lõi của Hạ Thị, còn nói em vì muốn giữ vị trí nên cố ý che giấu bí mật, bây giờ trên mạng nổ tung rồi, giá cổ phiếu của Hạ Thị lại bắt đầu dao động!”
Sắc mặt Du Ân lập tức trầm xuống, đầu ngón tay siết chặt điện thoại, giọng nói lạnh lẽo: “Em biết rồi, em lập tức lên xử lý”
Cúp điện thoại, cô nhìn Lục Trạch, trong mắt đầy vẻ nghiêm trọng: “Lâm Chính Hoành ra tay rồi, ông ta đang cố ý tung tin đồn, quấy loạn thị trường”
Ánh mắt Lục Trạch cũng lạnh xuống, giọng nói mang theo vài phần áp lực không cho phép phản bác:
“Đừng hoảng. Tôi sẽ lập tức để người kết nối với bộ phận PR, làm rõ tin đồn, đồng thời liên hệ truyền thông, phơi bày chứng cứ Lâm thị lôi kéo đối tác hợp tác của chúng ta, chuyển hướng trọng tâm dư luận. Cô lên trên ổn định hội đồng quản trị và nhân viên, những việc còn lại giao cho tôi”
Lời anh cho Du Ân đủ cảm giác yên tâm. Cô gật đầu, hít sâu một hơi, đè xuống cuộn trào trong lòng, đẩy cửa xe, bước nhanh về phía thang máy. Lục Trạch nhìn bóng lưng cô, trong mắt thoáng qua một tia kiên định bất kể Lâm Chính Hoành giở thủ đoạn gì, anh cũng sẽ không để bất kỳ ai làm tổn thương Du Ân, càng không để Hạ Thị mà cô dốc tâm gìn giữ bị hủy hoại.
Khoảnh khắc thang máy đi lên, Du Ân dựa vào vách thang máy, đầu ngón tay vẫn còn hơi run. Thủ đoạn của Lâm Chính Hoành còn tàn nhẫn hơn cô tưởng, tung tin đồn chỉ là bước đầu tiên, tiếp theo rất có thể ông ta sẽ giở trò trong gói thầu khu đất phía đông thành phố, thậm chí không ngần ngại dùng tới thủ đoạn đê hèn.
Còn cô, ngoài việc đối phó với đợt phản công của Lâm thị, còn phải đối mặt với sự truy hỏi của Lục Trạch, giữ kín bí mật nơi đáy lòng mình. Cuộc hôn nhân bắt đầu từ khế ước này, cuộc đấu trí về quyền lực, chân tướng và lòng người này, đã càng lúc càng dữ dội. Cô không biết mình có thể giữ được Hạ Thị hay không, tìm ra chân tướng cái chết của cha hay không, càng không biết giữa cô và Lục Trạch, thứ tình cảm đã vượt ra ngoài khế ước này cuối cùng sẽ đi về đâu.
Cửa thang máy từ từ mở ra. Khu văn phòng tầng cao nhất đã là một mảnh bận rộn, nhân viên ai nấy đều hoảng hốt, nhỏ giọng bàn tán về những tin đồn trên mạng. Du Ân thẳng lưng, từng bước đi ra khỏi thang máy, khí thế quanh người trong chớp mắt trở nên lạnh lẽo mà kiên định, cô không được hoảng, cô là chủ tịch của Hạ Thị, là vợ của Lục Trạch, cô nhất định phải ổn định cục diện, đánh thắng trận chiến khó khăn này.