PHU NHÂN, ĐIỀU KHOẢN THỨ BA CỦA EM LÀ GÌ?

DANH SÁCH CHƯƠNG

HIỂN THỊ

Sáng sớm ngày hôm sau, khi trời vừa mới tờ mờ sáng, làn sương sớm ngoài cửa sổ vẫn chưa tan đi, trong phòng ngủ của biệt thự lưng chừng núi, ánh sáng dịu nhẹ vừa đúng độ. Lục Trạch ngồi bên mép giường, đầu ngón tay khẽ vuốt ve mu bàn tay của Hạ Du Ân, ánh mắt dịu dàng rơi xuống gương mặt đang say ngủ của cô, đáy mắt tràn ngập sự xót thương không thể tan đi. Tối qua anh thức trắng cả đêm, một bên sắp xếp lại các manh mối liên quan đến Xà Ảnh, một bên ở bên cạnh trông chừng cô, sợ cô bị ác mộng quấy nhiễu - sau khi biết được sự tồn tại của Xà Ảnh, anh hiểu rõ hơn bất kỳ ai rằng con đường phía trước chỉ sẽ càng thêm hung hiểm, mà chấp niệm duy nhất của anh chính là bảo vệ cô chu toàn.

Hạ Du Ân chậm rãi mở mắt, thứ đập vào mắt đầu tiên chính là ánh nhìn chăm chú của Lục Trạch, hơi ấm truyền từ mu bàn tay xua tan cái se lạnh của buổi sớm. Cô theo bản năng nhích lại gần bên anh hơn một chút, chóp mũi quanh quẩn mùi hương gỗ tuyết tùng nhàn nhạt trên người anh, sự bất an và mệt mỏi trong lòng trong chớp mắt tan đi hơn nửa. Trải qua thử thách sinh tử trong nhà kho, lại biết được phía sau cái chết của cha mình còn ẩn giấu một thế lực bí mật mạnh mẽ như Xà Ảnh, tuy cô có sự quyết tuyệt, nhưng cũng khó tránh khỏi những lúc yếu đuối, mà sự đồng hành của Lục Trạch chính là chỗ dựa vững chắc nhất của cô.

 “Tỉnh rồi?”- Giọng Lục Trạch hạ rất khẽ, đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua ngọn tóc cô, động tác dịu dàng như sợ chạm đau cô

“Nằm thêm một lát nữa nhé? Anh đã bảo nhà bếp chuẩn bị xong bữa sáng rồi”

 Hạ Du Ân lắc đầu, đưa tay nắm lấy tay anh, đầu ngón tay hơi siết lại, đáy mắt mang theo vài phần nặng nề sau khi tỉnh táo:

“Tối qua anh không ngủ?” - Cô hiểu anh quá rõ, anh từ trước tới nay luôn quen tự mình gánh hết mọi áp lực, cho dù những tia máu đỏ trong mắt đã hiện rõ, anh cũng không muốn để cô lo lắng thêm dù chỉ một phần.

 Lục Trạch không phủ nhận, khẽ thở dài, ôm cô vào lòng, để cô tựa lên vai mình, cằm đặt trên đỉnh đầu cô, cảm nhận nhiệt độ cơ thể cô, giọng nói trầm nặng nhưng kiên định:

“Ân Ân, có một số chuyện, anh nhất định phải nói cho em biết, không thể giấu em thêm nữa”

Anh nắm tay cô, từng chữ từng câu, chậm rãi kể hết bối cảnh của Xà Ảnh, sự cấu kết giữa chúng với Lâm Chính Hoành, cùng với tầng âm mưu sâu hơn có thể ẩn giấu phía sau vụ tai nạn xe của Hạ Chấn Hải. Anh không cố ý làm nhẹ mức độ nguy hiểm, cũng không cố ý an ủi, anh chỉ muốn cô hiểu rõ chân tướng, càng muốn cô biết rằng, bất kể con đường phía trước hiểm trở đến đâu, anh cũng sẽ luôn ở bên cô, không để cô một mình đối mặt.

Hạ Du Ân tựa trong lòng anh, cơ thể hơi cứng lại, đầu ngón tay lạnh buốt, đáy mắt tràn đầy vẻ khó tin. Cô từng cho rằng, Lâm Chính Hoành sa lưới pháp luật, oan khuất của cha cô sẽ được rửa sạch, nhưng không ngờ, đó chỉ là phần nổi của tảng băng, một thế lực mạnh hơn, bí mật hơn đang ẩn nấp trong bóng tối, nhìn chằm chằm như hổ rình mồi. Mười năm trước, cái chết của cha cô từ trước đến nay chưa từng chỉ là chuyện bị diệt khẩu đơn giản vì cạnh tranh thương mại, mà là vì đã chạm đến bí mật cốt lõi của Xà Ảnh, nên mới bị thủ tiêu một cách tàn nhẫn.

“Bọn họ… vì sao lại phải làm như vậy?” - Giọng Hạ Du Ân khàn đi, mang theo vài phần nghẹn ngào, đầu ngón tay siết chặt góc áo của Lục Trạch, khớp ngón tay trắng bệch

“Cha em cả đời chính trực, chưa từng kết oán với ai, rốt cuộc ông đã phát hiện ra bí mật gì của Xà Ảnh mà bọn họ lại đối xử với ông như vậy?” - Nước mắt lặng lẽ trượt xuống, thấm ướt áo sơ mi của Lục Trạch, không phải vì sợ hãi, mà là vì đau lòng - đau lòng vì cha cô mang oan suốt mười năm, đau lòng vì để vạch trần chân tướng, cha cô đã phải trả giá bằng mạng sống.

 Lục Trạch nhẹ nhàng vỗ lưng cô, dịu dàng dỗ dành, đáy mắt tràn đầy xót xa, đầu ngón tay khẽ lau đi nước mắt cho cô, giọng điệu trầm nặng:

“Hiện tại vẫn chưa rõ, nhưng có thể chắc chắn rằng, thứ mà bác Hạ năm đó điều tra được nhất định là bí mật đủ để lay chuyển căn cơ của Xà Ảnh, nếu không, bọn họ sẽ không tốn nhiều tâm sức đến vậy, lên kế hoạch cho một vụ tai nạn xe, lại còn ẩn mình suốt mười năm, liên tục uy hiếp Lâm Chính Hoành và những người biết chuyện có liên quan”

 Anh dừng lại một chút, siết chặt vòng tay, ôm cô chặt hơn, giọng nói tràn đầy sự kiên định không thể nghi ngờ:

“Xà Ảnh hành sự cực kỳ bí mật, thủ đoạn tàn nhẫn, những năm qua, không ít người cản trở lợi ích của bọn họ đều vô cớ biến mất hoặc gặp tai nạn, chúng ta nhất định phải vô cùng cẩn thận. Nhưng em yên tâm, anh đã điều động toàn bộ đường dây ngầm của Lục Thị, tăng cường an ninh cho biệt thự và Hạ Thị, bất kể Xà Ảnh có hành động gì, anh đều có thể phát hiện ngay từ đầu, tuyệt đối sẽ không để em chịu dù chỉ một chút tổn thương”

 Hạ Du Ân dần bình tĩnh lại, lau khô nước mắt, ngẩng đầu nhìn Lục Trạch, đáy mắt lại bừng lên ánh sáng kiên định. Cô đưa tay, nhẹ nhàng chạm vào những tia đỏ nơi đáy mắt anh, đầu ngón tay dịu dàng lướt trên gò má anh, khẽ nói:

“Lục Trạch, cảm ơn anh. Em biết, chuyện này vốn không nên để anh bị cuốn vào, nhưng anh vẫn luôn ở bên em, thay em gánh hết mọi nguy hiểm. Bất kể Xà Ảnh mạnh đến đâu, em cũng phải điều tra cho ra, em muốn biết năm đó cha em rốt cuộc đã phát hiện ra điều gì, em muốn để Xà Ảnh phải trả cái giá xứng đáng cho những gì bọn họ đã làm”

Ánh mắt cô vô cùng quyết tuyệt, không hề có lấy một chút lùi bước, mà phía sau sự quyết tuyệt ấy chính là chỗ dựa mà Lục Trạch mang lại cho cô. Trước kia, cô một mình gánh vác chấp niệm của cha, cẩn thận dè dặt bảo vệ Hạ Thị, ngay cả khóc cũng không dám buông thả; còn bây giờ, có Lục Trạch ở bên, cuối cùng cô cũng có thể dũng cảm đối diện với mọi nguy hiểm, không cần một mình gồng gánh nữa.

Lục Trạch nhìn sự quyết tuyệt trong mắt cô, trong lòng càng thêm rung động, cúi đầu đặt lên môi cô một nụ hôn dịu dàng nhưng kiên định, giọng nói nghiêm túc:

“Anh đã nói rồi, chấp niệm của em chính là chấp niệm của anh,kẻ địch của em chính là kẻ địch của anh. Bất kể phía trước nguy hiểm đến đâu, chúng ta đều cùng nhau gánh, anh sẽ không để em một mình chịu đựng những chuyện này nữa”

Nụ hôn của anh mang theo hơi ấm, truyền đi tâm ý của anh. Phần tình cảm bắt đầu từ khế ước này, từ lâu đã lặng lẽ biến chất qua những lần kề vai chiến đấu, sống chết nương tựa, chỉ là cả hai vẫn chưa hoàn toàn nói toạc ra dù sao, trên danh nghĩa, họ chỉ là vợ chồng hợp đồng.

Sau bữa sáng, Lục Trạch liền đứng dậy đi đến trại tạm giam, một lần nữa thẩm vấn Lâm Chính Hoành. Anh biết, tuy Lâm Chính Hoành là quân cờ của Xà Ảnh, nhưng nhất định vẫn biết một vài manh mối liên quan đến Xà Ảnh. Muốn điều tra rõ chân tướng cuối cùng của vụ tai nạn xe Hạ Chấn Hải, cạy miệng Lâm Chính Hoành chính là bước then chốt nhất hiện tại.

Trước khi đi, anh dặn đi dặn lại Hạ Du Ân không được ra ngoài một mình, không được dễ dàng tin người lạ, chuyện ở Hạ Thị tạm thời giao cho Tô Diệp An xử lý, có bất kỳ tình huống nào đều phải gọi điện cho anh ngay. Hạ Du Ân ngoan ngoãn gật đầu, đưa tay ôm lấy eo anh, khẽ nói:

“Em sẽ chăm sóc tốt cho bản thân, anh cũng phải cẩn thận, em chờ anh về”

 Lục Trạch siết chặt ôm lại cô một cái, đặt lên trán cô một nụ hôn

“Yên tâm, anh sẽ về rất nhanh”

Dứt lời, anh mới xoay người rời đi, đáy mắt tràn đầy lưu luyến, mãi đến khi xác nhận toàn bộ an ninh của biệt thự đã được bố trí ổn thỏa, anh mới lái xe đến trại tạm giam.

Trong phòng thẩm vấn của trại tạm giam, bầu không khí lạnh lẽo và ngột ngạt. Khác với sự gào thét điên cuồng thường ngày, hôm nay Lâm Chính Hoành im lặng một cách khác thường, ngồi trên ghế thẩm vấn, cúi đầu, quanh người tỏa ra một luồng khí tuyệt vọng, như thể từ lâu đã bị rút sạch toàn bộ tinh thần. Chủ tịch Lâm Thị từng một thời phong quang vô hạn, nay lại sa cơ thành tù nhân, trở thành quân cờ bị Xà Ảnh vứt bỏ. Khoảng cách ấy đã khiến hắn hoàn toàn sụp đổ.

“Xà Ảnh” - Lục Trạch ngồi đối diện hắn, giọng lạnh lẽo, đi thẳng vào vấn đề, không có câu xã giao thừa thãi nào

“Mười năm trước, vụ tai nạn xe của Hạ Chấn Hải là do Xà Ảnh sai anh làm, đúng không? Khoản tiền nặc danh anh nhận được năm đó, cùng với những sự uy hiếp mà anh luôn phải chịu, đều là do Xà Ảnh gây ra, đúng chứ?”

 Nghe thấy hai chữ “Xà Ảnh”, cơ thể Lâm Chính Hoành đột ngột cứng đờ, trong mắt lóe lên một tia sợ hãi tột độ, ngay sau đó lại bị tuyệt vọng thay thế. Hắn chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn về phía Lục Trạch, khóe miệng nhếch lên một nụ cười tự giễu, giọng nói khàn khàn: “Không ngờ, anh vẫn điều tra ra được. Đúng, không sai, tất cả đều do Xà Ảnh sắp đặt, tôi chẳng qua chỉ là quân cờ của bọn chúng, một quân cờ dùng xong là có thể vứt bỏ.”

 Trong mắt Lục Trạch lóe lên một tia hiểu ra, tiếp tục truy hỏi, giọng điệu sắc bén: “Năm đó Hạ Chấn Hải rốt cuộc đã phát hiện ra bí mật gì của Xà Ảnh? Thành viên cốt lõi của Xà Ảnh là ai? Cứ điểm của bọn họ ở đâu?” Ánh mắt anh sắc lẹm, không chịu bỏ sót bất kỳ chi tiết nào, mỗi một câu hỏi đều đánh thẳng vào điểm mấu chốt.

Nhưng Lâm Chính Hoành lại lắc đầu, ánh mắt trống rỗng, giọng nói tràn đầy bi thương:

“Tôi không biết. Thành viên cốt lõi của Xà Ảnh từ trước đến nay chưa từng lộ mặt, tôi chỉ tiếp xúc qua với người bên ngoài của bọn chúng, ngay cả người năm đó chuyển tiền cho tôi, ra lệnh cho tôi, tôi cũng không biết là ai. Bọn chúng ra tay quá tàn nhẫn, chưa từng để lại cho thuộc hạ bất kỳ điểm yếu nào, cũng không cho chúng tôi biết quá nhiều bí mật, một khi không còn tác dụng nữa, sẽ không do dự mà diệt khẩu”

Hắn dừng lại một chút, nhớ đến những năm tháng bị Xà Ảnh uy hiếp, đáy mắt đầy sợ hãi và không cam lòng:

“Còn chuyện Hạ Chấn Hải phát hiện ra điều gì… tôi chỉ biết ông ta đã tra ra chứng cứ Xà Ảnh rửa tiền, còn nắm được tin đen việc bọn chúng âm thầm thao túng mấy công ty niêm yết, muốn phanh phui bọn chúng, cho nên Xà Ảnh mới bảo tôi giết ông ta, trừ hậu hoạn vĩnh viễn”

 Rửa tiền? Thao túng công ty niêm yết? Ánh mắt Lục Trạch trong nháy mắt trở nên sắc bén, đầu ngón tay siết chặt, áp lực quanh người lập tức hạ xuống mức cực thấp. Xà Ảnh ẩn giấu suốt bao năm, quả nhiên đang âm thầm tiến hành những hoạt động phi pháp, còn Hạ Chấn Hải chính là vì vô tình phát hiện ra bí mật cốt lõi của bọn chúng nên mới bị diệt khẩu thảm khốc.

 “Trong tay anh có chứng cứ liên quan đến Xà Ảnh không? Ví dụ tài liệu, phương thức liên lạc, hoặc bất kỳ manh mối nào có thể chỉ đến bọn chúng?” - Lục Trạch tiếp tục truy hỏi, giọng điệu mang theo sự áp bức không cho phép cãi lại. Anh biết, tuy Lâm Chính Hoành biết không nhiều, nhưng dù chỉ là một tia manh mối cũng đều là bước đột phá đối với họ.

 “Chứng cứ?”- Lâm Chính Hoành cười nhạt một tiếng, đáy mắt đầy bi thương

“Xà Ảnh làm việc kín kẽ không một sơ hở, sao có thể để lại chứng cứ cho tôi? Năm đó bọn chúng uy hiếp tôi, nếu dám để lại bất kỳ dấu vết nào, chúng sẽ giết cả nhà tôi, tôi đến một câu thừa cũng không dám nói, càng đừng nói đến chuyện giữ lại chứng cứ”

 Hắn nhìn Lục Trạch, giọng bỗng trở nên gấp gáp, mang theo vài phần van xin:

“Lục Trạch, tôi biết tôi tội đáng muôn chết, tôi đã hại chết Hạ Chấn Hải, hủy hoại gia đình của Hạ Du Ân, nhưng tôi cũng là bị ép. Xà Ảnh sẽ không bỏ qua cho người nhà tôi, bọn chúng nhất định sẽ giết người diệt khẩu, xin anh, xin anh giúp tôi giữ mạng cho gia đình tôi, những gì tôi có thể nói, tôi đều đã nói rồi, tôi thật sự không biết thêm gì nữa”

 Lục Trạch nhìn sự sợ hãi trong mắt hắn, không lập tức đồng ý, cũng không từ chối. Anh hiểu rõ, tuy Lâm Chính Hoành tội ác chồng chất, nhưng người nhà hắn là vô tội, hơn nữa, giữ lại gia đình Lâm Chính Hoành có lẽ còn có thể dẫn dụ người của Xà Ảnh xuất hiện.

“Chỉ cần anh có thể cung cấp thêm manh mối về Xà Ảnh, tôi có thể bảo đảm, trong phạm vi pháp luật cho phép, bảo vệ an toàn cho gia đình anh” - Giọng Lục Trạch lạnh lùng

“Nhưng anh phải nhớ, những tội ác anh đã gây ra cuối cùng vẫn phải chịu sự trừng phạt của pháp luật, không ai có thể miễn tội thay anh.”

 Lâm Chính Hoành im lặng một lúc, như đang cân nhắc lợi hại, cuối cùng chậm rãi mở miệng, giọng mang theo vài phần do dự:

“Tôi nhớ, người năm đó ra chỉ thị cho tôi, mỗi lần liên lạc với tôi đều dùng một số điện thoại mã hóa, hơn nữa giọng nói của hắn có khẩu âm Tân Môn rất nhạt. Ngoài ra, Xà Ảnh dường như có một cứ điểm bí mật ở phía tây thành phố, vị trí cụ thể tôi không biết, nhưng tôi nhớ năm đó có một khoản tiền của Lâm Thị chính là chuyển vào một công ty vỏ bọc ở phía tây thành phố, mà công ty đó chính là sản nghiệp của Xà Ảnh”

 Khẩu âm Tân Môn, cứ điểm phía tây thành phố, số điện thoại mã hóa. Ba manh mối này tuy mơ hồ, nhưng đã là bước đột phá có giá trị nhất hiện tại. Lục Trạch lập tức bảo trợ lý bên cạnh ghi chép lại, đồng thời dặn dò trại tạm giam tăng cường canh giữ Lâm Chính Hoành, đề phòng nghiêm ngặt việc Xà Ảnh phái người tới diệt khẩu, tuy Lâm Chính Hoành biết không nhiều, nhưng đối với Xà Ảnh mà nói, hắn vẫn là một mối họa ngầm.

 Rời khỏi trại tạm giam, Lục Trạch lập tức triệu tập những thuộc hạ nòng cốt, bố trí công việc rà soát: một mặt truy tra nguồn gốc của số điện thoại mã hóa kia, rà soát toàn bộ những người có khẩu âm Tân Môn và có liên hệ với Xà Ảnh; mặt khác, rà soát toàn diện các công ty vỏ bọc ở phía tây thành phố, trọng điểm điều tra những doanh nghiệp từng có qua lại tài chính với Lâm Thị mười năm trước, tìm kiếm cứ điểm bí mật của Xà Ảnh.

BÌNH LUẬN

Chưa có gì ở đây hết