Màn đêm dần đậm hơn, trong quán bar bậc nhất ở trung tâm thành phố, đèn neon chớp nháy, âm nhạc ồn ào, hoàn toàn trái ngược với sự tĩnh lặng bên ngoài. Hạ Du Ân tìm một ghế sofa ở góc khuất rồi ngồi xuống, không gọi loại cocktail cầu kỳ nào, chỉ bảo phục vụ mang tới nguyên một chai whisky, rót vào ly rồi hết ly này đến ly khác mà uống.
Vị cay nồng của whisky trượt xuống theo cổ họng, thiêu đốt thực quản của cô, nhưng vẫn hoàn toàn không thể làm tê liệt thần kinh của cô. Trong đầu cô, khung cảnh trong bức ảnh ấy vẫn không ngừng hiện lên lặp đi lặp lại, nụ cười của Lục Trạch, sự thân mật của người phụ nữ kia, giống như những mũi kim, dày đặc đâm vào tim cô. Vừa uống, cô vừa tự nhủ trong lòng rằng họ chỉ là vợ chồng hợp đồng, Lục Trạch làm gì cũng không liên quan đến cô, nhưng cơn ghen và tủi thân trong đáy lòng lại ngày càng đậm, thế nào cũng không ép xuống được.
“Tiểu thư, một mình uống rượu sao?” - Một giọng nam dịu dàng vang lên bên cạnh cô. Hạ Du Ân ngẩng đầu lên, nhìn thấy một người đàn ông mặc áo sơ mi trắng, dáng người cao ráo, ánh mắt ôn hòa, đang cầm một ly cocktail, mỉm cười nhìn cô. Người đàn ông này là khách quen của quán bar, tên là Thẩm Mộ Ngôn, là một nhà thiết kế độc lập, thỉnh thoảng có hợp tác với Hạ Thị, đã gặp Hạ Du Ân vài lần.
Hạ Du Ân miễn cưỡng cười cười, gật đầu, không nói gì, chỉ cầm ly rượu lên uống thêm một ngụm. Lúc này, cô không có tâm trạng nói chuyện với bất kỳ ai, chỉ muốn một mình yên tĩnh ngồi đó.
Thẩm Mộ Ngôn nhìn ra sự chán nản của cô, không quấy rầy quá nhiều, chỉ kéo một chiếc ghế ngồi xuống đối diện cô, khẽ nói:
“Trông cô có vẻ tâm trạng không tốt lắm, là gặp chuyện gì sao? Nếu không muốn nói thì cũng không sao, tôi uống cùng cô hai ly”
Anh nhìn ra được sự tủi thân và cô đơn trong mắt Hạ Du Ân, không giống đơn thuần là công việc không thuận lợi, mà càng giống như bị tổn thương trong tình cảm.
Hạ Du Ân không từ chối, cũng không đáp lại, chỉ im lặng uống rượu. Thẩm Mộ Ngôn không hỏi thêm nữa, chỉ lặng lẽ ngồi đối diện, ở bên cô, thỉnh thoảng rót thêm rượu cho cô, bầu không khí không hề gượng gạo, ngược lại còn có thêm một tia bình yên hiếm có.
Mà phía bên kia, cuối cùng Lục Trạch cũng kết thúc thẩm vấn, lấy được thêm nhiều manh mối liên quan đến Xà Ảnh, xác nhận bên phía Lâm Chính Hoành an ninh không có sơ hở gì rồi mới nhớ đến Hạ Du Ân, cầm điện thoại lên, nhìn thấy cuộc gọi nhỡ của cô, còn có vài tin nhắn chưa đọc. Anh lập tức gọi lại, nhưng lại nghe thấy thông báo điện thoại của Hạ Du Ân đang bận.
“Lục tổng, Chủ tịch Hạ sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?” - Trợ lý nhìn thần sắc nặng nề của anh, cẩn thận hỏi.
Lục Trạch nhíu chặt chân mày, trong lòng dâng lên một tia bất an, giọng điệu lạnh lẽo:
“Lập tức tra, tra vị trí hiện tại của Hạ Du Ân” - Anh có một dự cảm rất xấu, Hạ Du Ân có thể đã xảy ra chuyện rồi, nếu không cô sẽ không không nghe điện thoại của anh, càng không thể luôn bận máy.
Vài phút sau, trợ lý đã tra ra vị trí của Hạ Du Ân, vội vàng nói: “Lục tổng, tra được rồi, Chủ tịch Hạ đang ở quán bar tại trung tâm thành phố, đã ở đó gần một tiếng rồi”
“Quán bar?” - Ánh mắt Lục Trạch lập tức trở nên lạnh băng, khí áp quanh người bỗng chốc hạ xuống
“Cô ấy một mình đến quán bar làm gì?” - Anh quá hiểu Hạ Du Ân, cô trước giờ không thích kiểu nơi ồn ào như quán bar, càng không thể một mình đi uống rượu, trừ khi là đã gặp phải chuyện gì.
Anh không hỏi thêm nữa, lập tức lái xe, đi thẳng về phía quán bar, tốc độ xe nhanh đến kinh người, trong mắt tràn ngập lo lắng và bất an. Anh không biết vì sao Hạ Du Ân lại đến quán bar, càng không biết điều chờ đợi anh sẽ là một cuộc đối đầu khiến hai người hoàn toàn rơi vào chiến tranh lạnh.
Mười mấy phút sau, Lục Trạch đã đến nơi. Dựa vào khí thế mạnh mẽ của mình, anh xuyên qua đám đông ồn ào, liếc mắt một cái đã nhìn thấy Hạ Du Ân ở góc khuất. Trên bàn trước mặt cô là chai whisky đã trống không, hai gò má ửng đỏ, ánh mắt mơ màng, rõ ràng đã uống không ít. Mà đối diện cô là một người đàn ông xa lạ, đang dịu dàng nhìn cô, đưa tay nhẹ nhàng gạt đi lọn tóc rơi bên má cô, động tác vô cùng thân mật.
Khoảnh khắc ấy, trong mắt Lục Trạch lập tức bùng lên ngọn lửa giận ngút trời, hàn khí quanh người gần như muốn đóng băng luôn cả tiếng ồn xung quanh. Anh bước nhanh tới, một tay chụp lấy cổ tay Hạ Du Ân, sức mạnh lớn đến mức khiến cô không nhịn được mà nhíu mày, giọng nói lạnh lẽo thấu xương, mang theo áp lực không cho phép cãi lại:
“Hạ Du Ân, đi theo anh!”
Hạ Du Ân bị động tác đột ngột của anh làm cho giật mình, ngẩng đầu nhìn thấy gương mặt trầm lạnh của Lục Trạch, sự mơ màng trong mắt lập tức tan đi vài phần, thay vào đó là cơn ghen và tủi thân nồng đậm. Cô dùng sức hất tay anh ra, giọng điệu cứng rắn, mang theo vài phần châm chọc:
“Lục tổng? Anh chẳng phải đang uống rượu với người phụ nữ khác sao? Sao còn rảnh tới quản tôi?”
Lục Trạch khựng lại, rõ ràng là không hiểu ý cô, mày nhíu càng chặt, giọng nói càng thêm lạnh lẽo:
“Em đang nói linh tinh gì vậy? Khi nào anh uống rượu với người phụ nữ khác?” - Anh vừa từ nhà kho tới, luôn bận thẩm vấn, căn bản chưa từng đến quán bar, càng đừng nói tới chuyện uống rượu với người phụ nữ khác.
“Em nói linh tinh?” - Hạ Du Ân cười, cười đến mức nước mắt cũng gần trào ra, cô lấy điện thoại ra, mở bức ảnh trong tin nhắn nặc danh kia, đưa đến trước mặt Lục Trạch, trong giọng nói tràn đầy tủi thân và châm chọc
“Anh tự nhìn xem, đây không phải anh sao? Ở quán bar riêng tư, thân mật với người phụ nữ khác, cười vui vẻ như thế, anh còn gì để giải thích nữa? Lục Trạch, chúng ta chỉ là vợ chồng hợp đồng, anh không cần giả vờ thâm tình trước mặt em, anh muốn ở bên ai, muốn làm gì, đều không liên quan đến em!”
Lục Trạch cúi đầu nhìn khung cảnh trong bức ảnh, ngọn lửa giận trong mắt bỗng chốc bị nghi hoặc thay thế. Anh nhận ra bức ảnh này, chính là lúc nãy bị cô con gái nhà đối tác kia chụp lén, căn bản không phải anh chủ động thân cận với cô ta, càng chẳng có gì gọi là thân mật, chỉ là người phụ nữ kia chủ động sáp tới chào hỏi, anh còn chưa kịp đẩy ra thì đã bị chụp lại.
“Đây là hiểu lầm” - Giọng Lục Trạch hơi dịu lại một chút, anh muốn giải thích, muốn nói cho Hạ Du Ân biết chân tướng sự việc
“Ân Ân, bức ảnh này là chụp lén có ác ý, người phụ nữ kia là con gái của đối tác, chỉ là tới chào hỏi, anh không thân mật với cô ta, càng không uống rượu cùng cô ta”
“Hiểu lầm?” - Hạ Du Ân hoàn toàn không tin, cô lắc đầu, đáy mắt tràn ngập thất vọng
“Lục Trạch, anh nghĩ em sẽ tin sao? Ảnh đã chụp rõ như thế, anh còn muốn ngụy biện? Buổi sáng anh còn nói với em, anh là vì em, chứ không phải vì hợp đồng, mới muốn bảo vệ em, mới muốn cho em một tương lai yên ổn, vậy mà bây giờ lại thân mật với người phụ nữ khác trong quán bar, lời anh rốt cuộc có mấy câu là thật?”
Giọng cô mang theo vài phần nghẹn ngào, trong ngữ khí tràn đầy thất vọng và tủi thân. Cô thà rằng Lục Trạch chưa từng tỏ tình với cô, thà rằng hai người vẫn chỉ là vợ chồng hợp đồng, như vậy cô sẽ không đau lòng đến thế, sẽ không để tâm đến thế, sẽ không cảm thấy bản thân như một trò cười.
Lúc này, Thẩm Mộ Ngôn đang ngồi đối diện nhìn thấy bầu không khí giương cung bạt kiếm giữa hai người, cuối cùng đứng dậy, khẽ nói:
“Vị tiên sinh này, anh đừng kích động, hôm nay tâm trạng của Hạ tiểu thư không tốt, chỉ là tới uống hai ly, tôi chỉ ngồi cùng cô ấy thôi, không có ý gì khác”
Lời của Thẩm Mộ Ngôn giống như đổ thêm dầu vào lửa, trong nháy mắt châm ngòi cơn giận bị đè nén của Lục Trạch. Anh quay đầu nhìn Thẩm Mộ Ngôn, ánh mắt lạnh băng, khí thế quanh người đè ép đến mức khiến người ta không thở nổi, trong giọng nói tràn đầy địch ý:
“Tôi nói chuyện với vợ tôi, liên quan gì đến anh?” - Anh cố ý nhấn nặng hai chữ “vợ tôi”, tuyên bố chủ quyền của mình, cơn ghen trong đáy mắt hoàn toàn không hề che giấu.
“Lục Trạch, anh đừng nói với anh ấy như vậy!” - Hạ Du Ân lập tức chắn trước mặt Thẩm Mộ Ngôn, ánh mắt kiên định nhìn Lục Trạch
“Anh ấy chỉ uống cùng em hai ly, không chọc gì đến anh, dựa vào đâu mà anh lại hung dữ với anh ấy như thế? Còn nữa, em không phải vợ anh, chúng ta chỉ là vợ chồng hợp đồng, anh đừng quên!”
“Vợ chồng hợp đồng?”- Trái tim Lục Trạch giống như bị thứ gì đó bóp chặt, đau đến dữ dội. Anh nhìn ánh mắt kiên định của Hạ Du Ân, nhìn dáng vẻ cô chắn trước mặt người đàn ông khác, cơn giận và ghen trong lòng hoàn toàn bùng nổ
“Được, rất tốt, vợ chồng hợp đồng! Hạ Du Ân, em nhớ kỹ lời em nói! Nếu đã là vợ chồng hợp đồng, vậy em không nên quản tôi ở bên ai, tương tự, tôi cũng không nên quản em ngồi trong quán bar uống rượu với người đàn ông khác, có đúng không?”
Hạ Du Ân bị lời anh chặn đến nghẹn cứng họng, nước mắt cuối cùng cũng không nhịn được mà rơi xuống, giọng điệu cứng rắn:
“Đúng! Chính là như vậy! Chúng ta không liên quan đến nhau!”
Lục Trạch nhìn dáng vẻ cô rơi nước mắt, sự xót xa trong lòng bỗng lấn át ngọn lửa giận. Anh muốn đưa tay lau nước mắt cho cô, muốn giải thích đàng hoàng với cô, nhưng lời ra đến miệng lại biến thành những câu lạnh lùng hơn:
“Được, không liên quan đến nhau. Từ hôm nay trở đi, em làm chủ tịch Hạ Thị của em, tôi điều tra manh mối Xà Ảnh của tôi, chúng ta không liên quan đến nhau, ai cũng đừng quản ai!”
Nói xong, anh xoay người, không nhìn Hạ Du Ân thêm một cái nào nữa, sải bước rời khỏi quán bar, hàn khí quanh người gần như khiến cánh cửa quán bar cũng muốn đóng băng. Anh không quay đầu lại, vì anh sợ rằng chỉ cần quay đầu, anh sẽ không nhịn được mà thỏa hiệp, sẽ không nhịn được mà ôm lấy cô, nói cho cô biết rằng người anh để tâm chỉ có một mình cô.
Nhìn bóng lưng quyết tuyệt của Lục Trạch, Hạ Du Ân cuối cùng không nhịn được nữa, ngồi xổm xuống đất, bật khóc thành tiếng. Thẩm Mộ Ngôn không bước tới quấy rầy, chỉ lặng lẽ đứng bên cạnh cô, đưa khăn giấy cho cô, nhẹ giọng an ủi. Anh biết đây là chuyện giữa Hạ Du Ân và Lục Trạch, anh không tiện xen vào, chỉ có thể lặng lẽ ở bên cô.
Mà Lục Trạch sau khi rời khỏi quán bar, ngồi trong xe, đấm mạnh một quyền lên vô lăng, trong mắt tràn ngập tức giận, tủi thân và không cam lòng. Anh giận Hạ Du Ân không tin anh, giận cô dễ dàng bị một bức ảnh dẫn dắt như vậy, giận cô chắn trước mặt người đàn ông khác; nhưng điều khiến anh tủi thân hơn, là rõ ràng trong lòng anh toàn là cô, vậy mà lại bị cô hiểu lầm, tấm lòng của anh cũng không được cô thấu hiểu.
Anh lấy điện thoại ra, nhìn bức ảnh bị chụp lén đầy ác ý kia, trong mắt đầy vẻ lạnh lẽo. Anh lập tức gọi cho trợ lý, giọng điệu sắc bén:
“Tra! Lập tức tra xem là ai gửi bức ảnh đó cho Hạ Du Ân, còn nữa, tra luôn cô con gái nhà đối tác kia, có phải cố ý chụp lén, cố ý châm ngòi quan hệ của tôi và Hạ Du Ân hay không!”
Anh dám chắc đây không phải một tai nạn, nhất định là có người cố ý làm vậy, mà khả năng lớn nhất chính là người của Xà Ảnh, muốn nhân cơ hội châm ngòi quan hệ giữa anh và Hạ Du Ân, khiến họ nội đấu, để chúng có cơ hội ra tay.
“Vâng, Lục tổng, tôi lập tức đi tra!”
Cúp điện thoại, Lục Trạch khởi động xe, không quay về biệt thự lưng chừng núi, mà lái thẳng về căn hộ riêng của mình. Lúc này anh không muốn gặp Hạ Du Ân, không muốn tiếp tục cãi nhau với cô nữa. Anh cần bình tĩnh lại, cần tra rõ chân tướng của sự việc, nhưng cơn ghen và tủi thân trong lòng lại thế nào cũng không ép xuống được.
Trong quán bar, Hạ Du Ân khóc rất lâu, cho đến khi nước mắt cạn khô, cho đến khi cả người không còn chút sức lực nào, cô mới dần bình tĩnh lại. Thẩm Mộ Ngôn đỡ cô, nhẹ giọng nói:
“Hạ tiểu thư, để tôi đưa cô về nhé, cô uống nhiều như vậy rồi, một mình không an toàn.”
Hạ Du Ân gật đầu, không từ chối. Cô không quay về biệt thự lưng chừng núi, nơi tràn ngập hơi thở của Lục Trạch ấy lúc này chỉ khiến cô càng thêm đau lòng. Cô để Thẩm Mộ Ngôn đưa mình về căn hộ nhỏ của chính mình, đó là nơi cô từng ở trước khi kết hôn, cũng là nơi duy nhất cô có thể trốn khỏi hiểu lầm và tủi thân lần này.
Trở về căn hộ, Hạ Du Ân tắm rửa xong, nằm lên giường nhưng hoàn toàn không có chút buồn ngủ nào. Trong đầu cô không ngừng hiện lên gương mặt của Lục Trạch, hiện lên cuộc cãi vã của hai người, hiện lên bức ảnh kia, cơn ghen, tủi thân, thất vọng đan xen vào nhau, khiến cô trằn trọc suốt đêm không ngủ. Cô không biết hiểu lầm lần này đến khi nào mới có thể được tháo gỡ, cũng không biết giữa cô và Lục Trạch, phần thâm tình đã vượt quá khế ước ấy liệu có vì hiểu lầm này mà hoàn toàn tan thành mây khói hay không.
Còn Lục Trạch ở căn hộ riêng tư cũng trắng đêm không ngủ. Một bên anh chờ trợ lý tra manh mối, một bên không ngừng nghĩ đi nghĩ lại về cuộc cãi vã với Hạ Du Ân, sự hối hận trong lòng ngày càng đậm. Anh hối hận vì vừa rồi mình quá kích động, hối hận vì đã không giải thích đàng hoàng với Hạ Du Ân, hối hận vì đã nói ra câu “không liên quan đến nhau”.
Nhưng sự kiêu ngạo trong xương cốt không cho phép anh chủ động cúi đầu, huống chi anh vốn là người quen bá đạo, từ trước đến nay chưa từng có thói quen cúi đầu nhận sai với ai.