PHU NHÂN, ĐIỀU KHOẢN THỨ BA CỦA EM LÀ GÌ?

DANH SÁCH CHƯƠNG

HIỂN THỊ

Buổi sáng ở Sở Dân Chính luôn mang theo một kiểu náo nhiệt rất riêng.

Không phải kiểu ồn ào của chợ búa, cũng không phải sự huyên náo nơi công trường, mà là thứ âm thanh hòa lẫn giữa những tiếng bước chân lặt vặt, tiếng giấy tờ sột soạt khi được lật qua lật lại, cùng những lời trò chuyện giữa các cặp đôi cố ý hạ thấp giọng nhưng vẫn không giấu nổi niềm vui, sự thấp thỏm và cảm giác chờ đợi đầy sốt ruột. Trong đại sảnh rộng rãi, sáng trưng, từng đôi người ngồi thành hàng, trong tay nắm chặt giấy tờ, hồ sơ được sắp ngay ngắn - có người vai kề vai, ngồi sát đến mức đầu ngón tay cũng lén đan vào nhau; có người khe khẽ cãi cọ, nhưng trong đáy mắt vẫn đầy ý cười... cũng có người tranh thủ trước khi được gọi số, soi gương điện thoại chỉnh lại tóc tai, vuốt phẳng vạt áo, để lộ vẻ trịnh trọng không sao che giấu nổi.

Hạ Du Ân đứng trước cửa xe, ngẩng đầu nhìn tòa nhà màu xám nhạt trước mặt. Trên bậc thềm, nắng sớm nghiêng nghiêng trải xuống, dệt thành từng dải sáng mỏng, lướt qua ô kính phản quang nhẵn bóng, chói đến mức khiến người ta phải vô thức nheo mắt lại.

Bề ngoài, mọi thứ đều yên bình như một buổi sáng bình thường.

Trừ khi không để ý đến ba người đàn ông đang đứng rải rác cạnh cột đèn phía đối diện.

Một người giả vờ cúi đầu lướt điện thoại, nhưng đầu ngón tay và góc máy vẫn luôn hướng về phía cô; hai người còn lại đeo máy ảnh trước ngực, làm bộ nhìn quanh rất tùy ý, nhưng tư thế đứng lại quá mức căng chặt, ánh mắt thỉnh thoảng lại rơi xuống cực kỳ chính xác ở chỗ xe của cô và Lục Trạch.

Là phóng viên,nhưng không nhiều, chỉ có ba người. Nhưng như thế là đủ để mọi chuyện xảy ra ở đây được truyền đi chính xác.

Du Ân thản nhiên lướt mắt qua bọn họ, rồi quay sang nhìn Lục Trạch vừa vòng qua đầu xe, giọng hạ thấp nhưng vẫn mang theo sự dò xét không thể nhầm lẫn:

“Người của anh, hay người của tôi?”

Nghe cô hỏi, Lục Trạch chỉ thuận theo hướng cô nhìn mà liếc qua một cái. Ánh mắt anh dừng lại trên mấy chiếc máy ảnh chưa tới nửa giây rồi thu về, giọng điềm tĩnh như đang nói tới một việc chẳng đáng bận tâm:

“Là những kẻ muốn chụp tin tức, thuộc về bên nào không quan trọng”

Khóe môi Du Ân nhếch lên rất nhẹ, mang theo vài phần châm biếm:

“Ý anh là, ai trả tiền thì bọn họ chụp cho người đó?”

“Ý tôi là…” Lục Trạch khép cửa xe, bước đến đứng bên cạnh cô, thân hình cao thẳng như cây tùng: “Hôm nay bọn họ chỉ là phần ngọn thôi...”

Anh vẫn mặc bộ vest xám đậm, đường vai thẳng tắp, đường nét khuôn mặt lạnh lùng. Trên người anh không có lấy nửa phần dịu đi của một người sắp đăng ký kết hôn, ngược lại còn giống như chuẩn bị bước vào ký một thương vụ thâu tóm lớn - bình tĩnh, chính xác, ngay cả trong ánh mắt cũng không hề dư thừa cảm xúc.

Du Ân ngẩng lên, ánh mắt sắc bén: “Vậy gốc rễ nằm ở đâu?”

“Ở trong gia tộc”

Bốn chữ rất nhẹ. Nhưng lại như một tảng băng, lập tức khiến ánh mắt Du Ân lạnh hẳn xuống.

Trong gia tộc.

Cô lập tức hiểu ra. Những người trong gia tộc không chỉ tung tin ra thị trường, khuấy động giá cổ phiếu, mà còn cố ý dẫn phóng viên đến tận đây, chờ chụp cảnh cô và Lục Trạch đi đăng ký, để đóng đinh cuộc hôn nhân vốn đã mang đầy tính vụ lợi này trước mặt tất cả mọi người.

Một khi những tấm ảnh đó tràn lên mạng, bất kể sau này cô còn muốn xoay chuyển tình thế ra sao, cuộc hôn nhân này cũng sẽ không còn là một bản hợp đồng riêng giữa hai người.

Nó sẽ trở thành một lời tuyên bố công khai - về cuộc đấu quyền lực, về sự ràng buộc lợi ích, về việc Hạ Du Ân rốt cuộc đã lựa chọn đứng đối lập với gia tộc, hay dựa vào phe cánh của Lục Trạch.

Du Ân chậm rãi thở ra một hơi. Đầu ngón tay cô vô thức siết lại, đến cả tay áo sơ mi cũng bị nhăn thành một nếp nhỏ.

Lục Trạch lặng lẽ nhìn cô, không hề thăm dò thêm, chỉ khẽ nói:

“Nếu cô muốn quay về, bây giờ vẫn còn kịp ”

Cô quay sang, nhìn thẳng vào mắt anh. Trong đôi mắt sâu thẳm ấy không có thương hại, cũng không có tính toán, chỉ có một sự bình thản ngay thẳng.

“Đây là lần thứ hai anh cho tôi cơ hội hối hận nhỉ” - Giọng Du Ân rất nhẹ, nhưng có chút bướng bỉnh.

“Không phải ai cũng xứng đáng để có cơ hội đó”

Lục Trạch đáp rất thản nhiên, không an ủi, không hứa hẹn, càng không nói những lời dễ nghe phù phiếm, chỉ đơn giản đặt lựa chọn rõ ràng nhất trước mặt cô.

Du Ân không biết lời đó của anh là để trấn an cô, hay chỉ đơn thuần là cách anh quen miệng nói ra sự thật. Nhưng cách Lục Trạch nói chuyện luôn mang theo một loại sức mạnh rất lạ - anh không bao giờ quyết định thay cô, chỉ im lặng đứng bên cạnh, để cô tự chọn, rồi đón lấy toàn bộ hậu quả cùng cô.

Cô im lặng vài giây, rồi là người quay mặt đi trước, giọng đã trở về vẻ bình tĩnh thường ngày:

“Đi thôi”

Hai người cùng bước lên bậc thềm. Đúng lúc ấy, phía sau vang lên một tiếng “tách” rất khẽ - có người chụp lén. Du Ân không dừng bước, cũng không quay đầu. Cô hiểu quá rõ, lúc như thế này, bất kỳ phản ứng thừa nào cũng chỉ khiến đám phóng viên được đà lấn tới, chụp thêm nhiều góc ảnh để người khác tha hồ suy diễn.

Thế nhưng cô vừa bước thêm một bậc, cổ tay đã bị ai đó chạm rất nhẹ - không phải nắm lấy, chỉ là một cái chạm thoáng qua nơi đầu ngón tay, như một lời nhắc không thành tiếng.

Là Lục Trạch

“Nhìn thẳng phía trước” - Anh hạ giọng, hơi thở lướt qua vành tai cô, thấp đến mức chỉ hai người nghe thấy.

Du Ân hơi nghiêng đầu, nơi đáy mắt thoáng hiện ý chế nhạo xa cách:

“Anh đang dạy tôi cách diễn à?”

“Không” - Ánh mắt Lục Trạch vẫn đặt ở bậc thềm phía trước, giọng điềm nhiên

“Tôi đang nhắc cô đừng để họ chụp được góc nghiêng mà cô muốn giấu thôi”

Du Ân khẽ khựng lại. Đúng là kiểu nói rất Lục Trạch!

Không lãng mạn. Không dịu dàng. Thậm chí còn thực tế đến mức mang theo vài phần vụ lợi. Nhưng lại khiến người ta chẳng thể phản bác. Anh chưa từng nói lời hoa mỹ, nhưng luôn có thể ở ngay những chi tiết nhỏ nhất mà giúp cô tránh đi những cái bẫy ẩn trong bóng tối.

Cô lặng lẽ chỉnh lại nét mặt, sống lưng thẳng hơn, sánh vai bước vào sảnh lớn như thể những ống kính trước cửa Sở Dân Chính chưa từng tồn tại.

Đại sảnh mát lạnh nhờ điều hòa. Mùi mực giấy, mùi gỗ nhè nhẹ của ghế ngồi, hòa lẫn với mùi nước hoa, mùi nước giặt thoảng trên người những người xung quanh, tạo nên một cảm giác ấm áp rất đời thường. Không xa, một cô gái trẻ mặc váy trắng đang tựa đầu lên vai bạn trai, cười cong cả mắt; bên cạnh là một cặp vợ chồng trung niên, người vợ đang khe khẽ trách chồng quên mang bút, nhưng trong giọng nói lại đầy yêu thương; ở góc trái, một cậu bé bị mẹ kéo đi làm giấy khai sinh đang níu áo mẹ đòi ăn kem, giọng trẻ con trong trẻo làm không khí bớt đi vài phần yên tĩnh.

Du Ân nhìn khung cảnh đó, bỗng thấy xa lạ đến buồn cười.

Những người đến nơi này, ai cũng mang theo cảm xúc rất rõ ràng - mong chờ, vui vẻ, căng thẳng. Ngay cả cãi nhau cũng vẫn có chút hơi ấm của đời sống.

Còn cô và Lục Trạch thì sao?

Cô đến đây vì 21% cổ phần, vì giữ lấy vị trí của mình ở Hạ Thị.

Còn anh, là vì một cuộc hôn nhân mà cho tới tận lúc này, cô vẫn chưa nhìn ra mục đích cuối cùng.

Không có vui vẻ. Không có thấp thỏm. Chỉ có một sự hợp tác ngầm hiểu, cùng những toan tính và đề phòng được giấu kín trong lòng mỗi người.

Một nhân viên mặc đồng phục bước tới, trên mặt là nụ cười nghề nghiệp vừa đủ:

“Xin hỏi hai vị đến làm thủ tục đăng ký kết hôn phải không ạ?”

Lục Trạch bước lên một bước, đưa giấy tờ tùy thân cùng hồ sơ liên quan, đáp ngắn gọn:

“Đúng vậy”

Nhân viên nhận lấy giấy tờ, ánh mắt lướt qua tên hai người, nụ cười trên môi gần như nhạt đi không đáng kể - có lẽ vì cái họ Hạ không hề xa lạ trong giới kinh doanh địa phương, cũng có lẽ vì cái tên Lục Trạch mang sức nặng riêng của nó. Nhưng cô ấy vẫn giữ thái độ chuyên nghiệp, chỉ mỉm cười mời hai người ngồi chờ ở khu ưu tiên để tiến hành kiểm tra hồ sơ ban đầu.

Du Ân ngồi xuống ghế dài, Lục Trạch ngồi bên cạnh cô, khoảng cách không xa không gần, vừa đủ để không chạm vào nhau, nhưng lại vô hình trung kéo cô vào trong phạm vi khí thế của anh. Trong đại sảnh, người qua kẻ lại rất đông, thi thoảng vẫn có những ánh mắt tò mò quét qua. Có người nhìn vài lần mới dám chắc, rồi lập tức cúi đầu thì thầm với người bên cạnh, giọng điệu đầy dò xét.

Du Ân giơ tay, nhẹ nhàng chỉnh lại cổ tay áo sơ mi, đó là thói quen nhỏ mỗi khi cô cần ép mình bình tĩnh, đè nén cảm xúc xuống.

“Có vẻ anh rất quen với việc bị người khác nhìn”

Cô thản nhiên lên tiếng, mắt nhìn xuống nền nhà phía trước.

“Không phải quen” - Lục Trạch đáp, giọng không gợn sóng: “Là không để ý”

“Khác nhau sao?”

“Khác” - Anh quay đầu nhìn cô, đôi mắt sâu thẳm

“Quen là biết rõ mình đang bị nhìn, rồi vô thức phòng bị hoặc chiều theo ánh mắt đó. Còn không để ý là, bọn họ có nhìn hay không cũng không ảnh hưởng đến việc tôi muốn làm”

Du Ân im lặng vài giây, rồi bất giác thấy câu này quả thực quá giống chính con người anh lúc nào cũng tỉnh táo, lúc nào cũng đứng vững trong cái tôi của mình, chưa từng để ánh mắt bên ngoài làm dao động.

Cũng đúng lúc ấy, cô nhân viên ban nãy quay lại. Chỉ là nụ cười trên mặt cô đã nhạt đi nhiều, thậm chí còn mang theo sự lúng túng khó nhận ra.

“Rất xin lỗi hai vị...” - Cô ấy hơi cúi đầu, tay siết chặt tập hồ sơ - “Giấy tờ tùy thân thì không có vấn đề, nhưng… hồ sơ bảo lãnh tài sản của Lục tổng hiện tại cần được xác minh lại”

Du Ân lập tức ngẩng đầu, ánh mắt trở nên sắc lạnh: “Xác minh lại?”

“Vâng” - Giọng nhân viên hơi căng

“Hệ thống phản hồi rằng phần thông tin liên quan đến bảo lãnh tài sản cần phải đối chiếu bổ sung. Chúng tôi… tạm thời chưa thể tiến hành bước tiếp theo”

Du Ân nhìn cô ấy, ánh mắt bình tĩnh nhưng tạo áp lực rõ rệt, hỏi chậm rãi:

“Bao lâu?”

“Cái này… hiện tại tôi chưa thể trả lời chính xác”

“Vậy ai có thể trả lời chính xác?” - Du Ân không nhượng bộ một bước

Cổ họng nhân viên khẽ động, giọng nhỏ đến mức gần như không nghe rõ: “Có thể… phải chờ bên phòng hành chính…”

“Chờ bao lâu?” - Du Ân cắt ngang, giọng không lớn nhưng lạnh đến mức làm người đối diện cứng cả người.

“Có thể là… hôm nay, cũng có thể đến ngày mai. Hoặc…”

Hoặc lâu hơn...Du Ân hiểu rất rõ, cái “lâu hơn” đó đủ để cô bỏ lỡ sinh nhật hai mươi sáu tuổi, đủ để cô mất quyền quản lý cổ phần, đủ để những người trong Hạ gia cướp sạch thứ cô đã liều mạng giữ gìn.

Cô không nói nữa. Chỉ nhìn chằm chằm vào tập hồ sơ, ngón tay vô thức siết chặt đến trắng bệch. Khoảnh khắc đó, cô chỉ cảm thấy buổi đăng ký kết hôn được sắp đặt kỹ lưỡng này giống như một vở kịch rẻ tiền và nực cười - bọn họ căn bản không cần trực tiếp thắng cô, chỉ cần kéo dài thời gian, kéo dài đến lúc cô không còn đường xoay xở là đủ.

Đó là lần đầu tiên trong buổi sáng hôm nay Du Ân thật sự cảm nhận được một luồng lạnh chạy dọc từ sống lưng xuống tận lòng bàn tay, hơi thở cũng nhiễm theo vài phần buốt giá. Loại bất lực quen thuộc, đáng ghét ấy, từng chút một dâng lên từ lồng ngực, gần như bao trùm lấy cô.

Lục Trạch thu hết mọi biến hóa nhỏ bé của cô vào mắt. Anh không hỏi “cô không sao chứ”, cũng không nói kiểu an ủi vô dụng như “đừng lo”, chỉ lặng lẽ lấy điện thoại ra, cúi mắt nhìn màn hình vài giây rồi nhanh chóng bấm số, động tác dứt khoát gọn gàng.

Du Ân không biết anh gọi cho ai, và anh cũng không nhắc tên đối phương. Ngay khi cuộc gọi được kết nối, giọng anh vang lên trầm thấp, ngắn gọn:

“Tôi đang ở Sở Dân Chính khu trung tâm”

Bên kia dường như nói gì đó, Lục Trạch chỉ nhàn nhạt đáp:

“Ừ. Hồ sơ bảo lãnh tài sản bị treo”

Anh yên lặng nghe thêm vài giây, sắc mặt vẫn không chút thay đổi, như thể người đang bị gây khó dễ không phải là anh.

“Tôi không cần giải thích ! ” - Anh tiếp tục, giọng chắc nịch không cho phép phản bác

“Mười phút !”

Nói xong, anh trực tiếp cúp máy, bỏ điện thoại lại vào túi quần, mọi động tác vẫn ung dung bình thản.

Du Ân nhìn anh, ánh mắt mang theo vài phần dò xét: “Mười phút?”

“Ừ”

“Anh biết người bên kia là ai?”

Lục Trạch liếc cô một cái, giọng đều đều: “Biết”

“Người của chỗ này?”

“Không hẳn”

“Vậy là ai?”

Lục Trạch tựa lưng vào ghế, tư thế lười nhác nhưng vẫn mang theo áp lực vô hình, giọng bình thản đến mức khiến người ta phát bực:

“Là người biết cách khiến những nơi như thế này vận hành trơn tru trở lại...”

BÌNH LUẬN

Chưa có gì ở đây hết