Tại trong 1 cánh rằng lớn 1 bóng người đang di chuyển qua các nhanh cây tiến về phía nơi phát ra tiếng giao tranh. Khi nhìn kỹ thì là 1 thanh niên mặc 1 bộ đồ màu đen. Sau hông đeo 1 cây đoản đao dài chừng 60 cm.
Khi hắn đi tới nơi phát ra tiếng giao tranh thì liền thấy 1 nữ nhân mặc áo xanh dáng vẻ thướt tha, tay cầm trường kiếm đang giao chiến với hổ xanh có cánh là 1 hung thú cấp 5 là 1 con hổ có thân mình màu xanh, trên lưng có cánh và đuôi là 1 cái đuôi bò cạp.
Nữ nhân áo xanh thân pháp và kiếm pháp không tệ không ngừng né tránh những đòn tấn công liên tục của con hung thú, sau đó xoay người liên tiếp tấn công về phía con hung thú. Yêu thế đang dần nghiêng về phía nàng khi vết thương của con yêu thú ngày càng nhiều.
Khi nữ nhân thấy con hung thú đang đuối dần liền lùi lại về sau 10 bước sau đó bắt đầu tập trung khí vào trên thân kiếm, thân kiếm liền xuất hiện những ánh chớp. Xem ra là chiêu thức hệ lôi. Sau đó nữ nhân đâm kiếm hướng về phía trái tim của con hổ ý đồ giết chết nó.
Con hổ khi thấy sát chiêu của nữ nhân liền lập tức tung ra 1 tiếng gầm dữ dội hất văng nữ nhân ra xa. Tiếng gầm của nó có tính công kích mạnh chuyên đánh vào thần hồn. Kẻ nào trúng chiêu nặng thì thần hồn tan vỡ, nhẹ thì trọng thương thần hồn nếu không nhanh chóng chữa trị sau này khó mà tiếp tục tu luyện tấn thăng.
Nữ nhân cũng biết vậy nhưng không thể làm gì để chữa trì thần hồn vì vẫn còn đang trong giao tranh. Lúc này nàng cảm thấy đầu trở nên ông ông, 2 mắt hoa lên. Nhận thấy tình hình của nữ nhân con hổ lập tức dùng đuôi mà tấn công tới, nữ nhân nhanh chóng lách người tránh né sang bên trái sau đó dùng sức bật lên cao hòng tránh xa con hổ 1 chút.
Nhưng con hổ lập tức dùng sức bật lên cao rồi dùng sức bay thẳng tới vị trí của của nữ nhân. Nó dùng móng vuốt đánh thẳng về phía đầu của nữ nhân. Như trúng chiêu này nữ nhân chắc chắn phải chết. Lúc này nàng rất muốn né tránh nhưng thần hồn bị thương khiến cho động tác của nàng chậm đi nữa nhịp.
Khi móng vuốt của con hổ đã sắp áp lên mặt nàng. Bất chợt nàng cảm thấy có cái gì đó quấn vào chân nàng, sau đó giật mạng người nàng xuống dưới. Kịp thời thoát chết trong gang tấc nhưng vuốt của con hổ cũng kịp thời lướt trên ngực nàng. Một cỗ đau xé nơi ngực khiến nàng không thể không thét lên đau đớn.
Nàng rơi thẳng xuống dưới ngay vào lòng người thanh niên mặc đồ đen. Hắn liền dùng tay trái ôm nàng vào ngực sau đó nhìn về phía vết thương nơi ngực nàng đang không ngừng chảy máu. Không do dự hắn liền rút ra mấy cây kim đâm thẳng vào ngực nàng khiến cho máu ngừng chảy.
Nàng cảm thấy nơi ngực lại nhói lên mấy lần liền mở mắt nhìn về phía người đang ôm mình, nàng nhìn thấy 1 thanh niên cỡ chừng 18 - 20 tuổi. Hắn cũng nhìn nàng có thể nhận ra là nàng không phải là 1 thiếu nữ mà là 1 nữ nhân có dáng vẻ của phàm nhân chừng gần 30 tuổi. Bởi người tu luyện có thể có tuổi thọ rất cao có thể sống hàng ngàn năm nếu đạt đến cảnh giới cao nhất nên không thể dựa vào bề ngoài mà nhận biết tuổi mà nhất là nữ nhân rất quan trong việc dữ dụng mạo trẻ trung. Nữ nhân này khuôn mặt tuyệt mỹ nhưng mang 1 chút phong trần của nguwoif đã trải qua nhiều sóng gió.
Nhận thấy thiếu niên đang nhìn mình, mà ngực nàng vì cú tấn công của con hổ nên phần áo trước ngực bị xé rách, bộ ngực hơi lộ ra ngoài khiến nàng hơn đỏ mặt.
Thanh niên lên tiếng:”Còn chút sức lực nào không?”
Nữ nhân nghe vậy thì liền gật đầu, ý nói mình còn sức.
Thanh niên không nói 2 lời chuyển nàng sang phía bên phải, sau đó nói với nàng:”Ôm lấy cổ ta.”
Nữ nhân liền làm theo, sau đó hắn dung tay trái nâng 2 chân nàng lên rồi lấy tay phải đỡ lưng nàng sau đó quay người, nhằm thẳng phía sau mà chạy. Đúng khi hắn vừa mới chạy đi thì con hổ lao xuống phá nát thân cây mà lúc nãy 2 người vừa đứng. Thấy con mồi bỏ chạy nó liền bay theo quyết giết bằng được kẻ thù vừa làm nó bị thương.
2 người tiến nhanh về phía trước nhưng tốc độ của con hổ không hề giảm, khi nó bay theo liên tục tung móng vuốt về 2 người, kình khí từ móng vuốt quét ngang phá hủy mọi thứ xung quanh 2 người. Cũng may thân pháp của thanh niên không tệ nên có thể tránh thoát trong gang tấc.
Nữ nhân thấy tình thế không tốt vội lên tiếng:”Ngươi hãy bỏ ta xuống rồi trốn đi. Mục tiêu của nó là ta sẽ không đuổi theo ngươii.”
Thanh niên:”Ngươi như có sức nhiều chuyện thì bám chặt ta chút nữa đi. Ta sắp ra tay rồi.”
Nữ nhân nghe vậy tuy không hiểu hắn định làm gì nhưng cũng ôm chặt cổ hắn hơn.
Thanh niên nhận thấy nữ nhân đã ôm chặt cỗ mình liền thả tay phải ra khỏi lưng nàng sau đó dùng ý niệm câu thông với nhẫn trữ vật trên ngón tay giữa. Sau đó từ nơi chiếc nhẫn liền hiện ra 1 chiếc bình màu trắng nhỏ. Hắn không do dự quảng thẳng về phía con hổ. Con hổ không kịp đề phòng chỉ kịp giơ chân trước cản cái lọ lại, cái lọ vỡ ra 1 thứ bột trắng đạp thẳng vào mặt nó.
Nữ nhân thây vật cho rằng trong lọ trắng có lẽ là thuốc độc hoặc thuốc có thể chế phục con hổ nhưng nó không hề hấn gì mà tiếp tục lao theo. Khi nàng còn chưa hiểu hắn làm vậy đẻ làm gì thì thấy hắn đã lấy ra 1 quả cầu nhỏ bằng lòng bàn tay, xung quang quả cầu có những lỗ nhỏ. Hắn ném về phía con hổ. Quả cầu bay về phía con hổ, con hổ vội lấy 2 chân trước che mặt mình lại vì cái lọ lúc nãy đã làm nó cảnh giác.
Thanh niên liền bế nữ tử lao nhanh về phía trước chừng 100 m sau đó nấp phía sau 1 tảng tá. Sau đó hắn chắp 2 ngón chỏ và giữa lại với nhau như niệm chú sau đó từ miệng hắn phát ra 1 tiếng:”Bắn.”
Tiếng con hổ chợt gầm lên dữ dội như chịu phải 1 vết thương rất nặng.
Hắn liền đặt nàng xuống phía sau tảng đá rồi nói với nàng buông tay ra. Nàng làm theo sau đó hắn đứng dậy bước ra khỏi tảng đá hướng về phía con hổ. Nàng nghiêng người ngước nhìn thì thấy con hổ lúc này đã rơi xuống đất. Miệng không ngừng gầm gừ, ánh mắt đầy địch ý nhìn về phía thanh niên. Nhưng nó không hề công kích như thể cơ thể không thể chuyển động đựợc.
Thanh niên tiến gần cách con hổ chừng 50 m thì lại lấy ra từ nhân trữ vật 1 cây nỏ. Nữ nhân nhìn kỹ thì liền nhận ra là liên nỏ cấp 5 có thể bắn liên tiếp 10 mũi tên có khả năng xuyên qua cơ thể của yêu thú cấp 5. thứ này thường chỉ có quân đội hoặc đội thợ săn chuyên nghiệp mới sử dụng. Không ngờ thanh niên lại có cái này.
Thanh niên lên dây cung của cái nỏ sau đó nhắm thẳng vào đầu của con hổ, khi con hổ vừa địch dùng chiêu gầm để chống trả thì mũi tên đã cắm thẳng vào giữa trán nó. Khiến tiếng gầm nghẹn trong cổ họng con hổ. Thanh niên bắn thêm 3 mũi tên nữa vào đầu con hổ. Sau đó hắn đợi chừng 3 phút sau đó mới cât cây nỏ đi. Rồi rút cây đao ở bên hông ra rồi tiến tới gần con hổ.
Khi đã đứng cạnh xác con hổ thanh niên không do dự chém thẳng cây đao xuống cổ con hổ nhưng cái đầu vẫn chưa đứt lìa hắn chém thêm mấy nhát nữa mới hoàn toàn chặt đứt đầu con hổ. Sau đó hắn tiến xuống phía dưới của con hổ sau đó ngồi xuống bên cạnh xác con hổ, lật ngửa cái xác lên hắn nhắm thẳng giữa 2 chân con hổ rồi đâm xuống. Hắn lấy 1 cái lọ nhỏ ra sau đó hứng lấy cái gì đó. Sau khi làm xong hắn đứng dậy dùng lửa bịt kín vết thương ở cổ và giữa 2 chân con hổ sau đó thu xác con hổ vào nhẫn trữ vật. Sau khi làm xong tất cả. Hắn liền lấy nước và khắn lau sạch vết máy trên cây đao sau đó cất cây đao vào bao rồi tiến về phía nữ nhân.
Hắn quỳ xuống rồi đưa tay về phía nàng như định bế nàng. Nhưng nữ nhân vội thu người ra sau thốt lên:”Ngươi định làm gì?”
Thanh niên:”Đưa ngươi đến chỗ an toàn. Tất nhiên nếu ngươi không muốn ta sẽ không ép. Nhưng nói trước ta sẽ không ở lại đây đâu. Vì vậy theo ta 1 kẻ chẳng biết lai lịch hay ở lại làm mồi cho thú. Chọn 1 trong 2.”
Nghe thanh niên nói vậy nàng lặng lẽ suy nghĩ sau đó gật đầu. Hắn liền tiến tới bế nàng, sau đó đưa nàng đi tới 1 động phủ cách đó 5 km ở phía sau 1 thác nước nhỏ. Động phủ cũng khá lớn đủ chứa chừng máy chục người, ở giữa có 1 cái hồ nhỏ, phía trên trần có 1 cái lỗ nhỏ ánh sáng hắt xuống đủ để nhìn rõ bên trong.
Hắn đi tới 1 tảng đá lớn ở trong động, gần với cái lỗ trên trân đặt nàng ngồi lên trên tảng đá. Sau đó từ nhân trữ vật lấy ra 1 cây kéo, 1 cái lọ nhỏ, kim và chỉ. Sau đó hắn hướng về phía ngực nàng ý đồ cởi áo nàng ra. Nữ nhan vội đưa 2 tay che lại hét lên:”Ngươi định làm gì?”
Thanh niên:”chữa trị vết thương cho ngươi. Tất nhiên nếu ngươi không cần thì có thể dùng thuốc của ngươi bôi lên mà chữa trị. Nhưng ta nói trước thuốc bôi thông thường chỉ có thể chữa trị vết thương, không có tác dụng che sẹo. Sau này nam nhân thấy ngươi có mấy vết sẹo ở đó chê ngươi cũng sau này đừng oán ta không nói trước.”
Sau đó thanh niên thu hồi những vật kia đi rồi bước về phía cửa hang.
Nữ nhân im lặng vài giây. Sau đó thốt lên:”Khoan đã...Nhờ ngươi...”
Thanh niên quay lại sau đó từ từ đi tới phía nữ nhân. Sau đó lấy 2 tay mở áo nàng ra. Khuôn ngực và dáng người nàng hiện trước mắt hắn, 1 thân hình tuyệt mỹ cộng với khuôn mặt nàng làm cho người lên tưởng đến 1 câu. Thiên hạ ít có.
Bị 1 nam nhân nhìn chằm chằm vào thân trên khiến nàng ngượng ngùng mà đỏ mặt. Thanh niên chỉ nhìn vài giây sau đó bắt đầy làm việc. Trước hết hắn dùng thuật pháp lấy nước từ dưới hồ sau đó đút sôi rồi làm nó ấm lại. Dùng nước ấm lau xung quanh vết thương của nàng, tẩy đi vết máu xung quanh. Bị nam nhân động vào người khiến nữ nhân cảm thấy xấu hổ quay mặt đi.
Tiếp đó thanh niên lấy 1 cặp kính phóng đại đeo vào. Sau dó dùng 1 cây kim cong và 1 cọng chỉ nhỏ bắt đầu khâu lại vết thương cho nàng. Hắn làm rất nhẹ nhàng và tỉ mỉ như để tránh làm nàng bị đau và để lại sẹo. Sau hơn 1 giờ hắn liền khâu lại hết tất cả vết thương cho nàng. Cuối cùng hắn dùng nước thuốc trị thương bôi lên trên vết thương.
Sau khi làm xong hết thảy hắn kéo áo nàng lên lại, sau đó lấy ra 1 cái áo choàng màu đen mặc vào người nàng cho nàng đỡ xấu hổ. Sau đó hắn bế nàng đặt nàng lên 1 tảng đá khác bên trong góc động, trên tảng đá có trải 1 ít rơm cỏ và 1 cái nệm khá êm ái. Làm xong hắn nói với nàng.
“Ngươi nghỉ ngơi ở đây đi. Ta đi nấu chút đồ ăn cho ngươi.”
Sau đó hắn quay mặt người hướng về cửa động mà đi.
Nàng nhìn theo bóng lưng hắn rồi từ từ nằm xuống. Ngủ thiếp đi.