Ngự thư Phòng.
Lúc này trong phòng có 4 người. Bên ngoài chừng trăm bước là các ngự lâm quân. Căn phòng bị cách ly ngăn chặn với bên ngoài không để cho ai ngoài 4 người trong phòng biết được nội dung được bàn bạc. Xung quanh ngự thư phòng cũng được giăng kết giới ngăn cản đám ngự lâm quân nghe được những nội dung của cuộc trò truyện.
Lúc này hoàng đế Chu Vệ đang ngồi chính diện. Ngồi bên phải là Hắc Vân, ngồi bên trái là thái tử Chu Tiến. Đại thái giám Lưu Ân thì đứng ngay sau lưng Chu Vệ.
Chu Tiến nhìn chằm chằm Hắc Vân, sau đó lên tiếng:”Ngươi chính là Hắc Vân.”
Hắc Vân chắp tay nói:”Chính là hạ thần.”
Chu Tiến:”Ta đã nghe phụ hoàng nói về mưu kế trị tham quan và phiên vương của ngươi, quả thật là cao kiến. Nhưng ngươi huyết tẩy Triệu gia, giết mẹ 2 và anh em ruột. Ngươi không thấy như vậy là quá cay độc sao. Người Triệu gia ám sát ngươi, nhưng cũng vẫn có kẻ vô tội, không liên quan ngươi cũng giết như vậy không phải bất nhân sao. Ngươi giết mẹ 2 và anh em ruột chẳng phải là bất hiếu. Ngươi nói 1 kẻ bất nhân, bất hiếu như ngươi vậy, ta làm sao tin rằng ngươi cũng sẽ không bất trung.”
Hắc Vân cười nhẹ đáp lời:”Thần xin hỏi thái tử, người có thể chắc chắn được trong tất cả quan lại ai trung, ai gian, ai là tham quan, ai là thanh quan sao.”
Chu Tiến:”Muốn biết chỉ cần phái người điều tra là được.”
Hắc Vân:”Vậy điện hạ có chắc chắn được rằng những người đi điều tra không phải người của chúng, sẽ không cấu kết với quan lại sao?”
Chu Tiến:”Cái này....”
Hắc Vân:”Điện Hạ người không biết được. Không có gì đảm bảo những kẻ đó là người như thế nào. Từ xưa gian thần tự như trung thần, tham quan giả thanh quan. Không đến ngày cuối cùng cuộc đời của hắn không ai có thể xác định được chắc chắn bản chất của hắn. ở việc của Triệu gia cũng vậy, thần không thể xác định được ngày hôm đó thần tha cho dù chỉ 1 người của Triệu gia, không gì đảm bảo hắn sẽ không hại thần và người nhà. Triệu Thị và mấy đứa con của bà ta cũng vậy, Thần cũng không xác định được hôm này thần nhân từ họ sẽ có tha cho mình hay không. Điện hạ, giang sơn dễ đổi, bản chất khó dời a. Thần không thể cược, cũng không dám cược. Khi bọn hắn đã muốn giết thần vậy cũng phải chuẩn bị tinh thần bị thần giết lại. Như thần không có thực lực vậy bọn họ tha cho thần sao, thần còn có cơ hội ngồi đây bàn luận với bệ hạ, với điện hạ thế nào là nhân, là hiếu là trung sao?”
Chu Tiến im lặng.
Hắc Vân:”Còn như việc thần có trung hay không. Trong lòng bệ hạ vốn đã có đáp án, với kẻ như thần nói việc trung thành chỉ là chuyện vớ vẩn không có gì đảm bảo cả. Chỉ càn bệ hạ và thái tử nắm giữ thực lực tuyệt đối, thần tất nhiên cả đời hiệu trung. Còn như ngược lại thần tất làm loạn. Nhưng như vậy, bệ hạ vẫn sẽ dùng thần vì bệ hạ có đủ thực lực áp chế thần và bệ hạ cũng cần 1 độc sĩ để đối đầu với cả thiên hạ.Chính vi vậy, bệ hạ mới xứng là 1 hoàng đế. Hoàng đế không quan tâm đến ai cả, không yêu ai cả, hoàng đế chỉ vì mình, chỉ cần đạt được mục đích, trung thần, gian thần, độc sĩ chỉ là quân cờ của bệ hạ. Ta ngày hôm nay nguyện là con cờ của bệ hạ.”
Hắc Vân bước ra chính giữa, chắp 2 tay,quỳ xuống, hướng về phía hoàng đế:”Thần nguyện vì bệ hạ hiệu trung.”
Chu Tiến không nói 1 lời, Lưu Ân nhìn Hắc vân với ánh mắt dò xét. Chu Vệ nhìn hắn với ánh mắt có thưởng thức, có dò xét, có suy tư.
Không khí căn phòng như đóng băng trong hơn 1 phút.
Chu Vệ đánh vỡ sự im lặng:”Ngươi muốn trở thành con cờ của ta. Có thể. Ta cho ngươi cơ hội này.”
Hắc Vân:”Thần tạ ơn bệ hạ ân không giết.“
Chu Vệ:”Được rồi. Bình thân, ngươi trở về chỗ ngồi đi.“
Hắc Vân:”Thần tạ ơn bệ hạ.“- Hắn đứng dậy sau đó về chỗ ngồi.
Chu Vệ nhìn về phía hắn sau đó lên tiếng:”Hiện nay triều đình đã bắt đầu áp dụng mưu kế của ngươi nhưng tiền bạc vẫn còn thiếu rất nhiều , lại còn chậm chạp nữa, ít nhất còn phải đợi đến khi các phiên vương đi đến đế đô mới có thể thực hiện. Mà tiền bạc lại phải vào tay thương nhân rồi bọn này đóng thuế mới đến tay triều đình. Nhất là số không nhập vào trong triều đình thì sẽ rơi vào tay thế gia, tức là làm lợi cho chúng. Chưa kể ta đã cho người tính toán lượng tiền thu được cũng không đáp ứng hết nhu cầu chi tiêu của quốc gia. ngươi có cách nào kiếm tiền nhanh và nhiều hơn không? “
Hắc Vân:”Nếu hoàng thượng muốn nhiều thần cho rằng hoàng thượng trước nên cải cách thương thuế “
Chu Vệ:”Cải cách thương thuế. Tá thấy như vậy không ổn lắm, các phú thương phần lớn đều là người của thế gia, như cải cách thương thuế trên triều đình rất có thể bị bọn chúng gây khó dễ, thi hành không được a “
Hắc Vân:”Bệ hạ, cải cách của thần không những có thể được thông qua, thậm chí được bọn hắn ủng hộ. “
Chu Vệ:”Thần kỳ như vậy. Đó là cách gì? “
Hắc Vân:”Thần cho rằng nên đổi thu thuế tháng thành thu thuế năm. Trước đây điều đình thu thuế thường thu theo từng tháng 1, còn bây giờ thì tập trung thu thuế chỉ lần duy nhất là vào cuối tháng 1 hàng năm. “
Chu Vệ:”Cái này có gì diệu dụng sao. Ta thấy cũng không có gì khác với thuế pháp trước đây, chỉ khác là ít rườm ra hơn mà thôi.“
Hắc Vân:”Bệ hạ. Thuế pháp này có mấy cái lợi.
Thứ nhất. Như bệ hạ vừa nói chính là ít rườm ra. Bình thường thu thuế tháng, mỗi tháng các thương nhân phải tính toán thuế của bản thân để nộp lên triều đình. Mỗi lần tính toán như vậy phải mất 3 đến 5 ngày, nếu như tính cả năm chính là mất 36 đến 60 ngày. Việc này làm giảm hiệu xuất buôn bán. Nếu như thuế pháp mới thực hiện thương nhân 1 năm chỉ mất cùng lắm 8 đến 10 ngày, thời gian lao động, buôn bán tăng lên vậy thì buôn bán càng nhiều, thuế lại càng nhiều.
Thứ 2 chính là tích lũy nguồn vốn, gia tăng sản xuất, kích thích tăng trưởng. Giả sử như thu theo thuế tháng thương nhân 1 tháng lợi nhuận có 10 đồng, nộp thuế 4 đồng vậy thì thương nhân còn 6 đồng làm vốn. Giả sử từ vốn đó sinh lời gấp đôi được 12 đồng, tháng thứ 2 phải nộp thuế 4,8 đồng. Tiền vốn còn 9.6 đồng. Tháng thứ 3 lời được 19.2 đồng, nộp thuế 7.68 đồng, vốn còn lại 11.52 đồng. Bệ hạ tính ra chung 3 tháng thuế thu được là 16.48 đồng.
Nhưng nếu như dùng tân thuế pháp thu theo thuế năm vậy thì có sự khác biệt. Như tháng thứ nhất lợi nhuận 10 đồng. Không nộp thuế ngay thì tháng thứ 2 kiếm được gấp đôi 20 đồng, tháng thứ 3 là 40 đồng. Nếu cộng lợi nhuận 3 tháng lại thì là 70 đồng, nếu tính thuế thì có thể thu được 28 đồng. Đây chỉ mới chỉ là 3 tháng mà thôi. Nếu như tính đủ 12 tháng trong năm, vậy thì cách biệt lại càng lớn.
Thứ 3: chính là giảm thiểu số lần nộp thuế vậy thì số lượng quan lại thu thuế chỉ cần tập trung vào công việc thu thuế trong 1 lần duy nhất, như vậy tiết kiệm công sức và nhân lực. Hơn nữa thuế quan ít xuất hiện sẽ giảm bớt việc nhũng nhiễu dân chúng. Đồng thời bệ hạ có thể cắt giảm bớt quan thu thuế.
Thứ 4 thương nhân có nhiều thời gian và nguồn vốn sản xuất hơn, vậy thì hàng hóa sản xuất ra lại càng nhiều, hàng hóa nhiều thì sẽ giảm giá cả, như vậy dân chúng có thể mua được nhiều hàng hóa hơn. Đời sống dân chúng sung túc vậy thì bệ hạ cai trị lại càng dễ dàng. Hàng hóa trong nước sản xuất nhiều, trong nước không đủ để tiêu hóa vậy thì phải xuất khẩu ra các nước xung quanh vậy thì bệ hạ lại có thể thu thêm thuế xuất khẩu, 1 khi các nước xung quanh càng ngày càng nghèo mà bệ hạ càng ngày càng giàu vậy thì Tần quốc có thể nuốt thiên hạ.
Thứ 5 sản xuất càng phát triển, cạnh tranh giữa các gia tộc càng mãnh liệt vậy thì bọn họ cuối cùng cũng không thể đồng tâm hiệp lực mà đối đầu với bệ hạ. Bệ hạ lúc đó trong tay có tiền, có bình đối phó với 1 năm cát rời chẳng phải là dễ như trở bàn tay sao. “
Lặng ngắt như tờ. Chính là không khí lúc này trong ngự thư phòng. Cả 3 người nghe xong mưu kế của Hắc vân đều cả kinh, không biết nói gì. Cả 3 đều nghĩ, tên này may mắn là người của Tần quốc, nếu không không tiếc giá nào giết chết hắn.
Chu Vệ:”Kế này quả nhiên diệu dụng. Nhưng tại sao lại thu thuế cuối tháng 1, thu thuế cuối tháng 12 không được sao. Thu tháng 12 cuối năm chẳng phải tốt hơn sao, lại tiện cho sổ sách. “
Hắc Vân:”Bệ hạ tháng 12 là trước tết nếu như thu thuế lúc này các thương nhân vì cân đối sổ sách cuối năm phải mất mấy ngày. Sản xuất, buôn bán cũng ảnh hưởng, thương nhân sẽ phát ít tiền thưởng cuối năm cho người làm, lúc này sẽ ảnh hưởng đến sản xuất hàng hóa, giảm lượng tiền tiêu phí mua sắm. Mà cuối năm chính là nhu cầu sắm đồ tết tăng cao, như dân chúng có tiền, thương nhân có hàng sẽ kích thích mua bán bệ hạ thu được thêm thuế. Còn như dân chúng không tiền, không có hàng hóa để mua vậy thì bệ hạ lại mất đi 1 khoản tiền.
Còn nữa thu thuế tháng 1 sau tết vậy thì dân chúng vừa qua tết, không khí vừa vui vẻ không có quá nhiều oán khí. Như vậy việc thu thuế lại càng dễ dàng.”
Chu Tiến:”Diệu. Kế này quả thật là diệu. Phụ hoàng nên dùng kế này. Tần quốc dùng kế này, tất đại hưng .“
Chu Vệ cũng không khỏi cười lớn, nói:”Quả thật là đại kế an thiên hạ. Ngươi quả nhiên không để ta thất vọng.”
Hắc Vân:”Tạ bệ hạ khen thưởng.”