10 ngày sau trên đường hướng về phía dinh thự Hắc gia.
Hắc vân vừa từ tiệc mời của các ngự sử trong ngự sử đài trở về. Hắn nhậu từ chiều cho đến nữa đêm, như hắn tửu lượng thấp cũng đã nằm vật ở tửu quán không về được.
Kinh đô lúc nữa đêm cực kỳ yên tĩnh. Chỉ có tiếng người cầm canh gõ mõ và tiếng vó ngựa của hắc vân trên đường nhịp bước mà đi. Nếu như hắn không phải con trai của gia chủ hắc gia thì hắn cũng không thể nữa đêm còn đi trên đường sớm đã bị lính tuần tra gây khó dễ.
Khi hắn đi tới 1 bãi đất trống còn cách Hắc gia 3 km thì hắn dừng ngựa lại, mắt hướng lên trời nhìn thấy ánh trăng sáng treo cao. Sâu đó mở miệng nói:
“Ra đi.”
Không gian yên tĩnh chừng vài giây thì từ xung quanh Hắc Vân 3 bóng người từ bóng đêm đi ra. Cước bộ nhẹ nhàng không gây tiếng động. Hắc Vân đưa mắt nhìn 3 người, nhìn rõ hình dáng. Kẻ đứng trước mặt hắn cầm theo đại đao bán nguyệt, đầu đội nón lá, trên mặt mang theo hàng ria mép. Kẻ đứng bên phải cầm 1 cây trường thương dài , mặt râu quai nón, đầu buộc 1 miếng vải in hình ác khuyển. Kẻ đứng bên trái cầm theo 1 cây gậy nối với 1 sợi xích sắt, gắn với 1 quả trùy cắt đầy gai nhọn. Khuôn mặt có 1 vết sẹo kéo dài từ mắt xuống đến khóe miệng. 3 kẻ vây Hắc Vân vào giữa. Ánh mắt không dời hắn 1 bước.
Kẻ cầm trường thương lên tiếng:”Ngươi là làm sao phát hiện ra bọn ta.”
Hắc Vân:”Bởi vì xung quanh đây quá yên tĩnh. Trong phạm vi 2 km vậy mà ta không hề nghe thấy bất cứ tiếng gõ mõ hoặc tiếng chân đi tuần của lính tuần tra. Nhất là mấy con chó quanh đây khi nghe thấy tiếng vó ngựa của ta lại im lặng không sủa. Bình thường chỉ cần nữa đêm có người đi lại ở đây bọn chúng đã sủa inh ỏi. Điều này chứng tỏ có kẻ quyền thế bố trí sát cục giết ta. Còn mấy con chó bị các ngươi giết hoặc bị khí thế các ngươi dọa sợ nên không sủa.”
Kẻ cầm thương lên tiếng:”Quả không hổ là cửu công tử của Hắc gi, ngự sử nổi danh nhất hiện tại. Sức quan sát thật là cao a.”
Hắc Vân:”Không dám ta danh tiếng sao lại lớn bằng 3 đại sát thủ của Sát Tinh điện. Ngươi nếu như ta không lầm chính là Thiên Tàn. Còn vị cầm đao kia là Địa Khuyết. Còn vị cầm chùy sát kia chính là Nhân Đồ. 3 cao thủ kim đan cảnh. 3 vị hung danh trên giang hồ không ai không biết, không người không hiểu. Nếu so về danh tiếng ta sao so được với 3 vị.”
Thiên Tàn:”Ngươi biết bọn ta?”
Hắc vân:”Ta là ngự sử. Ngươi cùng đặc điểm binh khí đều bị ta nhớ kỹ.”
Thiên Tàn:”Hắc công tử quả nhiên trí tuệ hơn người.”
Hắc Vân:”Ta dù thông minh nhưng sao bằng khổ chủ của 3 vị. Sắp đặt không chút kẽ hở a.”
Thiên Tàn:”Việc này là từ đâu nói.”
Hắc Vân:”Từ việc 3 vị không che giấu thân phận ở đây cùng ta tán dóc. Ta đoán rằng kẻ muốn giết ta chắc chắn quyền lực không nhỏ mới có thể khiến cho lính tuân f tra đổi đường ngăn cản xung quanh đây, không để ai lại gần. Nhưng kẻ này không dám dùng thuộc hạ dưới tay, sợ rằng sơ sẩy bị ta nhìn ra thân phận. Hắn chỉ có thể dùng người ngoài, nhưng như dùng người mà không ai quen biết rất có thể khiến cho việc điều tra sau này lan rộng ảnh hưởng đến bản than cho nên mới bỏ giá cao thuê 3 vị đây ra tay, khiến cho sau này ta có may mắn thoát được cũng sẽ chằm chằm vào Sát Tinh điện truy tìm manh mối mà không tra tới hắn. Bởi vì sát tinh điện ẩn nấp rất kỹ không dễ tìm kiếm, việc này cũng trở thành nghi án không thể phá. Nêu không 3 vị đây há lại cần ở đây cùng ta tranh miệng lưỡi, lại còn lộ mặt cho ta nhận ra là ai ra tay. Sớm đã động thủ luôn rồi, đó mới thật là sát thủ.”
Thiên Tàn:”Công tử quả nhiên thông minh. Khi kẻ đó nói ra việc này bọn ta cũng thắc mắc. Nhưng giờ cũng hiểu rõ, với ngươi không thể không làm như vậy. Tuy nhiên kẻ quá thông minh thường hay chết sớm.”
Thiên Tàn liền giơ trường thương lên, hướng mũi thương về phía Hắc Vân. Địa Khuyết cùng Nhân Đồ cùng nắm chặt vũ khí chuẩn bị đánh tới.
Hắc Vân nhoẻn miệng cười:”Ta đây tuy bất tài. Nhưng cũng không phải là kẻ mặc người chém giết.”
Hắc vân vạn pháp quyết 3 món binh khí từ nhẫn trữ vật bay ra. Hắc Vân liền cầm thanh mạch đao lưỡi cong bên tay phải. Tay trái cầm lấy 1 cái tiểu đỉnh cỡ nhỏ, đang từ từ đỏ lên do pháp quyết của Hắc Vân, xung quanh cổ tay trái 7 thanh tiểu kiếm vờn quanh.
Nhìn thấy cách đối chiến kỳ lạ của Hắc vân 3 tên sát thủ không vội lao lên mà vẫn án binh bất động. Mắt nhìn chằm chằm không chớp.
Bất chợt kết giới xung quanh 1 km phát động, phong bế toàn bộ xung quanh 4 người ngăn cản mọi âm thanh lọt ra ngoài.
Hắc Vân liền động trước. Hắn từ tên lưng ngựa vọt ra lao thẳng về phía Thiên tàn đánh tới. Tiểu đỉnh từ tay hắn bay về phía Thiên Tàn. Thiên Tàn nhìn thấy không tốt vội vận công pháp phòng ngự. 2 kẻ còn lại cũng lao lên tạp kích phía sau Hắc Vân. Khi cái tiểu đỉnh chạm vào múi thương của Thiên Tàn, Hắc Vân lập tức vận dụng pháp quyết làm cho nó phát nổ. 1 nguồn nhiệt lượng khổng lồ từ trong đỉnh phóng ra. Lúc nãy hắn ném vào trong đỉnh là 5 loại được liệu hỏa tính cực mạnh, bình thường không ai dám bỏ cung vì hỏa tính thêm hỏa tính , xác xuất nổ đỉnh rất cao có thể gây sát thương. Mà Hắc Vân hắn vì biết điểm này thương mang trong người.
Lô đỉnh bộc phát nhiệt lượng và áp lực cực lớn đấy văng 3 người Thiên Tàn, Địa Khuyết, Nhân Đồ ra xa. Nhưng nhân đồ là chật vật nhất vì hắn là kẻ ở gần vụ nổ nhất. Cơ thể bị thương nhẹ. Nhưng với hắn bị thương như vậy chưa là gì, thân làm sát thủ gặp đối thủ ương ngạch, cường hãn cũng không ít. Hắn liền nhìn lại về phía trước, khi hắn cho rằng Hắc Vân ở gần vụ nổ cũng có thể bị đánh bay lúc nhưng hắn không nhìn thấy Hắc Vân dầu. Hắn liền cảm thấy không tốt.
Khi hắn còn chưa kịp dùng thần thức để xác định vị trí của Hắc Vân thì từ phía dưới cằm hắn 1 luồng hàn quang bắn lên. Hắn chỉ kịp ngả người né tránh. Nhưng lưỡi đao sắc bén lướt qua mặt, cắt vào da thịt hắn. 1 cơn đau kinh khủng lan tới mắt hắn, sau đó mắt trái hắn tối sầm. Mắt trái hắn đã mù.
Lúc này Địa Khuyết cùng Nhân Đồ từ xa nhìn lấy, bóng dáng Hắc Vân từ dưới đất vọt lên đâm về phía Địa Khuyết.
Lúc nãy khi đỉnh phát nổ, Hắc Vân liền lập tức áp sát người dưới đất tránh tác động của vụ nổ. Đồng thời lập tức triệu hoán ra 1 bộ hắc giáp. Bộ giáp mào gồm nhiều mảnh thép hợp lại, mỗi mảnh thép đều có chú văn chỉ cần phát động là có thể kết nối lại với nhau thành giáp mặc quanh người không cần mất quá nhiều thời gian mặc vào.
Hắc Vân thuận thế đâm tới bay lên cao. Từ trên cao phóng ra 7 đạo hỏa lôi phù cấp 3, 7 cây tiểu kiếm cắm vào 7 tờ hỏa phù bay xuống về phía Thiên Tàn. 7 cái tiểu kiếm cắm vào người Thiên Tàn. Hắc vân lập tức niệm pháp quyết 7 lá hỏa phù bộc phát, tạp ra 7 đóa lửa thiêu cháy da thịt Thiên Tàn. Thiên Tàn tuy là cao thủ nhưng gặp tập kích như vậy cũng không khỏi hét lên đau đớn. Nghe tháy tiếng hét của Thiên Tàn , 2 người kia cũng đứng sửng, không ngờ hắn cũng có lúc kêu thảm như vậy, trước đây dù gặp hoàn cảnh nào cũng không thấy hắn kêu lấy 1 tiếng. Đủ thấy đòn này kinh khủng đến mức nào.
Hắc Vân lập tức từ trê cao lao xuống, 2 tay nắm chặt trường đao trong tay nhắm thẳng Thiên Tàn đầu chém xuống.
Thiên Tàn lúc này quân áo tả tơi, da thịt chát nổ be bét, không còn ra hình người. Lúc này hắn nhìn thấy hắc Vân bay xuống thì lập tức dùng trường thương đâm tới. Thương mãnh liệt mà khổng khoa trưởng nhằm ngay mặt Hắc vân mà đâm tới. Nhưng hắc vân vẫn không tránh không né, tiếp tục lao xuống.
Khi đến đúng tầm mũi thương, Hắc Vân vận hết sức mạnh chém xuống. Khi mũi thương và lưỡi kiếm chạm nhau không có cường ngạch dối kháng mà là tiếng binh khí vỡ vụn. Là mũi thương của Thiên Tàn bị chém nát. Mũi thương chịu xung kích từ vụ nổ vốn đã đầy vết rạn, nay gặp binh khí không kém cạnh liền trực tiếp vỡ nát.
Lưỡi đao chẻ dọc thân thương chém xuống. Nhìn thấy tình cảnh như vậy Thiên Tàn vội vận công chống đõ, nhưng bản thân hắn vết thương chồng chất, há còn như lúc trước, lực phòng hộ mỏng yếu. Lưỡi đao tiếp tục chém xuống, cuối cùng chặt đứt 2 bàn tay đang cầm thương của Thiên Tàn, máu từ 2 tay chảy ra. Thiên Tàn lại hét lên.
Hắc Vân vừa chạm chân xuống đất. Không để Thiên Tàn có cơ hội phản đòn, hắn cần phải giải quyết dứt khoát vì còn 2 kẻ chưa ra tay. Hắn 2 tay năm chặt trường đao, giơ quá đầu sau đó nhắm ngay đầu của Thiên Tàn chém xuống. Lưỡi đao bén ngọt Chẻ đôi đầu của Thiên Tàn ra. Nhưng nó vẫn chưa dừng lại mà tiếp tục chém dọc xuống thân người Thiên Tàn cho đến khi chia Thiên Tàn ra làm đôi.
2 mảnh thi thể của Thiên Tàn ngã sang 2 bên, máu từ 2 phần thân thể tràn ra, ướt đẫm mặt đất.
Làm xong hết thảy Hắc Vân từ từ buông tay trái ra khỏi đao, chỉ còn tay phải cầm đao từ từ quay mặt về phía 2 kẻ còn lại, ánh mắt hờ hững, lạnh lẽo như mặt hồ đông.
Địa Khuyết, Nhân Đồ sửng sờ nhìn về khung cảnh trước mắt. Hình ảnh 1 thanh niên mặc giáp sắt đen, đeo mặt nạ nữa mặt quỷ, tay cầm trường đao. Đứng bên cạnh kẻ trước đó còn cùng bọn hắn uống rượu, chia tiền. Nay chỉ còn là 2 đống thịt bầy nhầy. Khiến 2 kẻ không khỏi nuốt nước miếng. Tuy thanh niên đó là con mồi cả 2 được thuê giết, nhưng cả 2 đều không dám vọng động. Vì tình cảnh vửa rồi diễn ra thật quá nhanh. Chỉ mất 1 phút Thiên Tàn đã bị giết. Trong 3 người hắn là mạnh nhất. Lú này cả 2 mới hiểu khổ chủ tại sao lại kiêng kỵ kẻ này đến vậy.
Gặp 1 lúc 2 người không lên. Hắc Vân liền thu đao vào nhẫn trữ vật. Sau đó từ bên trong nhẫn trữ vật lất ra 1 cây tam tiên lưỡng nhận đao. Cây đao trên thân khắc hình long hổ khí khái bức người.
Hắc vân nhìn vào 2 kẻ còn đang đứng chết chân lên tiếng:”Các ngươi như không tới. Vậy thì để ta tới.”
Hắc Vân lập tức lao tới. 2 tay nắm chặt thanh đao trong tay quét ngang. 2 người lập tức bay ra sau 5 m tránh né.sau đó dùng sức bật về phía trước. Địa Khuyết vận công dồn lực vào 2 đao nhắm thẳng hắc vân chém tới, Hắc vân lập tức giơ đao đón đỡ. Lực dạo cực mạnh khiến cho xung lực ép Hắc vân phải quỳ 1 chân xuống mới đỡ được. Đát dưới chân bị vỡ nát.
Nhân Đồ lao sang bên phải Hắc Vân quang chuỳ tới, chùy đầy gai nhọn đánh thẳng vào mạn sườn Hắc Vân. Gây ra chấn động mạnh làm gãy 1 cái xương. Như hắn không mặc giáp cũng không chịu nổi. Hắc Vân thừa lực từ chủy nhảy tránh sang 1 bên, lưỡi đao của Địa Khuyết không còn vật cản chém mạnh xuống đất, đất dưới chân bị chẻ đôi.
Hắc vân sau khi bay ra lập tức đứng dây. Tay trái thả ra, tay phải nắm chắc láy thân đao, toàn thân uốn cong theo tư thế chuẩn bị ném lao. Sau đó hắn vận toàn lực ném mạnh cây đao đi. Tam tiên lưỡng nhận đao nhắm thẳng về phía Địa Khuyết bay tới, hắn vội né tránh. Cây đao nhắm thẳng về phía Nhân Đồ bay tới. Khiến hắn vận công chống đỡ.
Không bỏ lỡ thời gian. Hắc Vân lập tức lao lên từ nhẫn trữ vật lấy ra 1 quả cầu sắt ném về phía Địa Khuyết. Hàng chăm cây kim nhỏ từ trong hộp bay ra nhằm thẳng vào mặt Địa Khuyết bay tới, khiến hắn vội giơ đao chống đỡ. Những cây kim chạn vào thanh đao bị chặn lại rơi xuống dưới đất. Nhưng khi hắn còn chưa kịp định thần, thì cổ hắn trở nên lạnh buốt và đau đớn.
Hắc Vân lợi dụng lúc Địa Khuyết giơ đao chống đỡ lấy ra cây roi sắt, trên thân đầy gai nhọn ra, dùng roi luồn qua thế phòng ngự của hắn. Cây roi sắt quấn quanh cổ Địa Khuyết, gai sắt cắm mạnh cào cổ khiến hắn khó thỏ, máu từ cổ trào ra. Hắc vân tung người bay ra sau, lưng áp vào lưng Địa Khuyết. 2 tay giật mạnh cho cây roi quấn chặt hơn.
Nhân Đồ cũng không đứng yên vội vã dùng chùy đánh vào thân Hắc vân. Vì lúc này đầu của Địa Khuyết dính sát vào đầu của Hắc Vân nên nhân Đồ không dám đánh vào đầu. Sợ giết chết Địa Khuyết, lợi cho kẻ địch mà mình phải 1 mình đấu với Hắc vân. Quả chùy sắt đập vào thân Hắc vân. Khiến hắn hộc máu, may có áo giáp nếu không hắn chét chắc.hắn và địa Khuyết lùi lại mấy bước.
Địa Khuyết lúc này cũng tức giận vận công vùng vẫy muốn thoát ra. Nhưng bất chợt 1 cơn đau nhói từ sau hông truyền tới, sau đó hắn cảm thấy toàn thân mất không chế.
Thì ra Hắc vân lấy tay trái buông ra khỏi cây roi sắt, tay phải nắm chặt tiếp tục dùng sức thắt cổ Địa Khuyết. Tay trái liền cầm lấy 1 cây tiểu đao từ nhẫn trữ vật ra, nhắm thẳng đoạn cột sống nối với thân dưới đâm tới. Dây thần kinh cột sống bị cắt đứt khiến Địa Khuyết mất khả năng vận công.
Tạn dụng thời cơ, Hắc Vân liền bỏ tiểu đao ở tay trái ra, dùng toàn sức quăng cơ thể Địa Khuyết về phía trước làm lá chắn trước đòn tấn công của nhân Đô khiến hắn phải thu tay lại. Toàn bộ thân hình của Địa Khuyết bị ném về phía trước, mặt úp sấp dưới mặt đất.
Hắc Vân không châm chế dùng 1 chân đặt lên thân Địa Khuyết làm chỗ trống, sau đó vận sức 2 tay kéo mạnh ra sau. Cổ Địa Khuyết bị bẻ gãy, hắn khí tuyệt thân vong.
Lúc này trong kết giới chỉ còn 2 người sống. 2 kẻ nhìn nhau chằm chằm.
Hắc Vân buông cây roi sắt ra để nó rơi trên đất. Sau đó từ nhẫn trữ vật lấy ra 1 bộ cung nỏ khá lớn. Cánh cung dài chừng nữa m. phần dưới là 1 cái hộp nhỏ chạt dọc thân cung. Nhân đồ biết đó là liên hoàn nỏ có thể bắn liên tiếp 20 mũi ten. Hắn cũng đã chứng kiến thủ đoạn của hắc Vân nên không khỏi đề phòng.
Không chằn trừ. Hắc vân liền lập tức phát động tấn công. Hắn liền lao lên cận thân. Nhân Đồ lập tức phóng quả chùy sắt về phía trước nhắm ngay thân người của Hắc Vân. Quả chùy đập thẳng vào người hắn, nhưng chỉ làm hắn chậm lại đôi chút. Hắn nhắm ngay đầu Nhân Đồ bắn tên, mũi tên nhắm ngay mặt Nhân Đồ. Hắn vội tránh né 3 mũi tên liên tiếp bay ra.
Bất chợt mũi cung hơi hướng xuống Hắc Vân bắn liên tiếp vào ngực Nhân Đồ. Nhưng hắn là cao thủ Kim Đan Cảnh nên vết thương nhỏ này không làm gì được hắn. Hắn lúc này liền buông cây chùy ra, lao về phía Hắc Vân, 2 tay dang rộng. Khi hắc vân còn chưa kịp né tránh, hắn 2 tay ôm chặt lấy Hắc Vân. Lực ôm cực mạnh khiến cho Hắc Vân kịch liệt đau đớn làm rơi cây nỏ xuống đất.
Nhân Đồ:”Ta ôm chết ngươi. Để cơ thể ngươi thành bánh thịt. Sau đó sẽ làm nhân bánh cho người nhà ngươi ăn cho thống khoái.”
Hắc Vân cười nhạt, sau đó biền phần giáp ở cánh tay thành 2 cái bộ nhẫn tay gấu, có mấy lưỡi dao sắc nhọn trong lòng bàn tay. Sau đó dùng sức cắm vào thân Nhân Đồ.
Nhân Đồ không hiểu hỏi hắn:”Ngươi định làm gì?”
Hắc vân:”Cho ngươi thành bánh nướng.”
Từ 2 tay hắc Vân bộc phát ra 1 ngọn lửa màu trắng, từ 2 tay lan ra toàn thân.
Nhân Đồ thấy thế hét lên:”Huyền âm thần hỏa. Đứng thứ 9 trong bảng dị hỏa. Sao ngươi lại có thứ này?”
Hắc Vân:”Tình cờ có được. Nay dùng lửa này nướng chết ngươi cũng là ngươi vinh hạnh.”
Nhân Đồ không dám dây dưa vội vùng vẫy thoát ra, nhưng nhọn lửa men theo vết thương 2 bên hông xâm nhập vào trong cơ thể thiêu đốt mọi thứ từ bên trong. Không đầy 5 giây toàn bộ cơ thể Nhân Đồ đã bị thiêu thành tro. Sức nóng cũng làm tan chảy bộ giáp và quần áo trên người Hắc Vân.
Đến khi Nhân Đồ hoàn toàn tan biến thì Hắc Vân toàn thân không mảnh vãi che thân, khuỵa người xuống. 1 tay chống đất, có giũ cho cơ thể không ngã vật xuống.