TU TIÊN ĐỆ NHẤT PHẢN DIỆN

DANH SÁCH CHƯƠNG

HIỂN THỊ

Chuyện này bẵng qua 1 tháng. Trong triều đình vẫn không lộ ra 1 chút gì, Hắc Vân cũng chỉ tập trung vào những công việc hằng ngày ở ngự sử đài. Có nhiều người cũng đến gặng hỏi hắn rốt cuộc đã nói gì với hoàng thượng. Nhưng hắn lấy lý do hoàng thượng không cho nói để cho qua chuyện. Người khác thấy hắn không chịu nói không tiện hỏi thêm, hơn nữ thân phận của hắn cũng không tiện hỏi nhiều sợ gay hoàng đế chú ý. mà hắn giờ đã là ngự sử cấp 7, các ngự sử trong ngự sử đài cũng không dám làm khó dễ.

 

Thế là có vài thế gia nhờ các trưởng lão trong hắc gia gặng hỏi hắn. Hắn cũng không nói. Các trưởng lão cũng hết cách. Dần dần việc này bị triều đình quên lãng.

 

Bất chợt vào 1 buổi chiều sớm hoàng thượng ban bố lệnh bổ nhiệm quan viên mới. Trong đó có chức vụ bộ trưởng, phó bộ trưởng thuộc bộ hộ, lại, hình giao cho thế gia. Còn các chức vụ thuộc bô binh, lễ, công giao cho các quan lại xuất thân nho sinh. Việc này khiến cho người người xôn xao vì các thế gia nắm hết chức vụ béo bở. Còn có các chức vụ khổ nhọc thì rơi vào tay các quan lại nho gia.

 

Việc này là triến triều đình bất an. Không ít người dâng sớ khuyên ngăn. Nhưng Chu Vệ lấy lý do quan lại Nho sinh tỷ lệ tham ô, hại nước lớn hơn quan lại thế gia vì vậy tiến hành điều chỉnh để bảo vệ lợi ích quốc gia, nhân dân. Người nào không ủng hộ đó chính là không nghĩ đến lợi ích quốc gia, nhân dân. Cần phải tra xét kẻ này có ý đồ gì.

 

Không tra còn khá, tra xong lôi ra không ít quan lại tham ô. Chu Vệ nhất trí xử quyết, gia thuộc lưu đày 3000 km. 3 đời không thể làm quan. Thế là cá quan lại cũng im miệng.

 

Việc này là khiến cho xôn xao nhưng cuối cùng là hòa dịu lại vì người được lợi là thế gia, quý tộc. Mà thế gia, quý tộc là chắc chắn bảo vệ hoàng đế đối kháng với quan lại nho gia. Mà quan lại nho gia trước thế công của quan lại thế gia, quý tộc cũng chịu phục vì quyền lực bản thân vốn không bằng, thêm nữa như làm căng bị vu tội bao che tham nhũng, có ý đồ xấu. Vậy thì danh vọng mất hết, như thế thì còn làm sao tu tập nho đạo.

 

Mà kẻ đầu têu Hắc Vân cũng bị mọi người nhớ tới. Cuối cùng cũng biết Hắc Vân đưa ra chủ ý gì cho Hoàng thượng. Có không ít ngự sử kết đội đi tới chỗ Hắc Vân để chất vấn hắn.

 

Hà Chí 1 quan ngự sử cấp 8, lấy tay chỉ vào mặt Hắc Vân mà hỏi:”Hắc Vân việc bổ nhiệm quan lại mới đây là chủ ý ngươi nói cho hoàng thượng biết sao,”

 

Hắc Vân:”Phải. Có chuyện gì sao?”

 

Hà Chí:”Ngươi có biết làm vậy là làm cho triều đình chướng khí mù mịt sao. Bây giờ tất cả những công việc liên quan đến tiền bạc đều rơi vào các thế gia, quý tộc trong tay. Như vậy chẳng phai là làm cho thế gia quý tộc càng lớn mạnh ảnh hưởng đến triều đình, đến quyền lực của bệ hạ sao. Ngươi làm vậy có phải hay không là vì quyền lợi của Hắc gia ngươi.”

 

Hắc Vân:”Vị ngự sử này quả thật là hỏi hay a. Vậy ta hỏi ngươi, ngươi chỉ thấy chỗ hại, mà không thấy chỗ lợi của việc này. Ngươi là không có đầu óc hay là vì lợi ích của kẻ nào đó mà tới chất vấn ta.”

 

Hà Chí:”Ngươi mắng chửi ai đây, ta há là loại người này. Ngươi ngày hôm nay không đưa ra đáp án để bọn ta hài lòng bọn ta quyết cáo ngự tráng. Nói ngươi gian nịnh, ý đồ hại nước

 

Không ít ngự sử ủng hộ Hà Chí.

 

Hắc Vân:”Được. Các ngươi đã muốn biết vậy ta sẽ trả lời các ngươi. Việc của tri phủ Thiên hà chắc các ngươi đều biết a. cả mấy vụ đại án tham ô gần đây các ngươi hẳn cũng biết a. 10 vụ có đến 8 vụ là liên quan quan lại xuất thân nho gia. Ta đã suy nghĩ tại sao quan lại nho gia lại nhiều kẻ tham ô như vậy. Cuối cùng ta đưa ra 1 kết luận đó chính là bơi vì quan lại nho gia vốn là nghèo túng, nên khi nắm giữ chức vụ liên quan đến tiền bạc không giữ được bản tâm. Vậy nên ta lại nghĩ vậy để ai lên làm thì tốt đâu, thế là ta lại suy nghĩ quan lại thế gia, quý tộc vốn là được sống sung túc lại trong nhà có tiền sẽ không vì tiền mà tham ô, có tham cũng chỉ vài người không ảnh hưởng đến triều đình.”

 

“ Hơn nữa ta lại nghĩ các quan lại nho gia tu theo nho đạo, mất 10 năm đèn sách mới được công danh. Nay lại vì 1 chút tham lam mà phá đạo, tổn hại căn cơ, bị xử hình , ngàn năm bêu danh cũng không đáng. Ta thấy việc này đối với các vị cũng không tốt. Cho nên mới ra kế này. Ta là vì các ngươi tốt, các ngươi lại trách ta.”

 

Hà Chí nghe xong cũng không biết nói gì.

 

Trần Siêu 1 ngự sử cấp 6 lại đứng ra nói:”Ăn nói bậy bạ. Ngươi nghĩ kế sao không nghĩ tới tùy tiện nhét người không hiểu chuyện vào vị trí có thể ảnh hưởng đến triều đình hoạt động. Ngươi đây là hại nước.”

 

Hắc Vân:”Việc này ta cũng nghĩ đến. Nhưng ta hỏi ngươi mỗi người đi ra làm việc là ngay lập tức có thể hiểu biết công việc sao. Ngay như quan lại trong triều đình, lục bộ cũng thường xuyên thay đổi. Chứ chưa nói đến việc thay đổi trong bộ môn, thay đổi khác bộ môn cũng có. Vậy những người thay đổi đó chẳng phải cũng không biết gì sao. Trước đây triều đình cũng làm sao các ngươi không nói.”

 

Trần Siêu:”Cái này.”

 

Hắc Vân:”Lúc này ta chỉ là quy phạm lại phương pháp bổ nhiệm sao cho giảm bớt tham nhũng. Ta có tội gì? Ta xét thấy 1 quan lại không hiểu việc vẫn tốt hon 1 quan lại tham ô. 1 quan lại không hiểu việc có thể chỉ hại trăm người. Nhưng quan lại tham ô có thể hại hàng vạn người. Như tri phủ Thiên hà tham ô tiền đắp đê, khiến đê bị vỡ hàng vạn người chết, hàng chục vạn người tha hương. Các ngươi tại sao không nói quan lại này tàn ác với dân chúng, gây hại cho quốc gia. Lại ở đây chất vấn ta hại nước. Ta lại hỏi các ngươi, ngự sử tuần sát phủ Thiên Hà tại sao không tra được việc hắn tham ô để đến mức gây họa tàn hại bách tính, dân chúng lầm than. Các ngươi không đi chất vấn tên ngự sử đó, lại đi chất vấn ta hại nước. Các ngươi đây là có ý đồ gì? Là muốn bao che cho kẻ hại nước sao? Hay muốn trở thành kẻ như vậy?”

 

Nghe xong những lời này cả đám chấn kinh. Mẹ nó cái mũ này chụp thật là lớn a.

 

Trần Siêu:”Chúng ta không có ý đó. Hắc ngự sử đừng nói như vậy a.”

 

Hắc Vân:”Nếu các ngươi đã nói ta đưa ra ý kiến hại nước. Nhưng nói thật với các ngươi. Chủ ý mà ta đưa ra vẫn còn nhân từ, vẫn là vì lợi cho các ngươi, cho quan lại triều đình. Các ngươi không cảm ơn ta lại còn đi phê phán, chỉ trích ta.”

 

Trần Siêu:”Việc này nói từ đâu?”

 

Hắc Vân:”Ngày hôm đó các ngươi không có mặt ở đó không nắm rõ toàn bộ sự việc. Chỉ biết là ta cho hoàng thương kế sách. Nhưng không biết có 2 vị ngự sử trước đó đã đưa ra kế sách cho hoàng thượng. 2 kế sách này có thể nói là người người căm phẫn. Bách quan thu hại. Ta cũng là lo sợ hoàng thượng trong cơn nóng giận mà dùng 2 kế này vậy thì cả ta cũng bị liên lụy bất đắc dĩ phải cho ra kế sách tự cứu lấy mình.”

 

Nghe xong hắn nói các ngự sử còn lại không khỏi hiếu kỳ.

 

Trần Siêu:”rốt cuộc là 2 kế gì?”

 

Hắc Vân:”Ta không dám nói a.”

 

Hà Chí:”Hắc ngự sử cứ nói. Như có kẻ nhắm đến ngài bọn ta quyết bảo vệ ngài đến cùng.”

 

Mọi người gật đầu tán thành.

 

Hắc Vân:”Vậy thì ta nói. Nhưng các ngươi phải bảo đảm cho ta a. 2 người đó chức vụ là lớn hơn ta.”

 

Trần Siêu:”Hắc ngự sử cứ nói.Nếu như kẻ đó dám làm gì. Trần Siêu ta là người đầu tiên đứng ra.”

 

Hắc Vân:”Được ta nói. Nhưng ta sẽ không nói tên 2 người này ra. 1 người nói phải gia tăng hình phạt để trị tham. Các người nghĩ xem luật pháp triều đình lúc này trị tham đã có hình phạt lột da, ngũ mã phanh thây, lăng trì. Đều là cực hình tàn khốc biết bao. Vậy mà người này lại còn muốn gia tăng hình phạt. Các ngươi nghĩ xem nếu hoàng thượng nghe theo những lời này, nghĩ ra thêm hình phạt tàn khốc gì. Có phải bách quan lại chịu tội hay không?

 

Trần Siêu:”Thật có việc này?”

 

Hắc Vân:”Thật hơn cả thật. Còn có 1 vị đề xuất tăng bổng lộc để giảm tham. Nhưng ta hỏi các vị triều đình hiện tại có tiền để tăng bổng lộc sao. Tất nhiên là không. Đên lúc đó chỉ có thể là cắt giảm nhân sự, lấy tiền cắt giảm để tăng bổng lộ. Mà kẻ bị cắt giảm là ai đây chính là chúng ta ngự sử đài, dù sao chúng ta làm việc thất trách. Đến lúc đó ta và các vị đều trở lại bạch thân a. ta thì không sao. Chỉ lo các vị a.”

 

Nghe đến đây mọi người liền trắng. Cái này là liên quan đến chén cơm với thân mình a.

 

Hắc Vân:” Chưa hết. Các vị thử nghĩ xem ngự sử đài 1 khi bị dẹp bỏ vậy thì hoàng thượng để tra xét bách quan cùng đan chúng sẽ dùng ai để giám sát?”

 

Trần Siêu:”Cẩm y vệ, đông xưởng.”

 

Hắc Vân:”Các vị nghĩ xem lúc đó lại là cái gì quang cảnh.”

 

Nghe tới đây tất cả đều lạnh toát. 2 cơ quan này là cái gì tính tình. Ai đây không biết. Như để 2 cơ quan này thượng vị chẳng phải quan lại, dân chúng cùng chịu khổ sao.

 

Trần Siêu:”Rốt cuộc là 2 tên khốn kiếp nào đưa ra kế sách như vậy. Hắc ngự sử có thể cáo tri.”

 

Hắc Vân:”Ta không thể nói. Nhưng mà ...”

 

Trần Siêu:”Hắc ngự sử cứ nói.”

 

Hắc Vân:”Trưởng sử đại nhân có thể nói.”

 

Trần Siêu:”Tốt. Đa tạ Hắc ngự sử cho biết. Việc hôm nay là ta đắc tội. Sau này như có cơ hội ta sẽ bồi tội.”

 

Hắc Vân:”Trần ngự sử khách khí.”

 

Các ngự sử và Hắc vân vái chào nhau.

 

Trần Siêu quay về đám ngự sử nói:”Các vị. Hôm nay chúng ta phải đi hỏi trưởng sử 2 kẻ sâu mọt, hại nước này là ai. Lại ra chủ kiến hại nước như vậy. Chúng ta phải chủ trì công đạo này.”

 

Những người ở sau hưởng ứng.

 

“Đúng .Chúng ta phải hỏi cho rõ 2 kẻ này là ai.”

 

“2 kẻ này hại nước như vậy. Ta thẹn cùng bọn hắn ở chung.”

 

“Đi. Đi đến chỗ trưởng sử đại nhân.”

 

“...”

 

Thế là cả đoàn người hướng về chỗ Ngụy Chính mà đ. hắc vân nhìn theo nhếch miệng cười.

 

Đoàn ngự sử này vây chỗ làm việc của Ngụy Chính chạt như nêm cối. Bức bách Ngụy Chính phải nói ra 2 kẻ đưa ra chủ ý đó là ai. Ngụy Chính không thể làm gì hơn là nói ra tên của 2 người.

 

Đến lúc này đám ngự sử mới biết 2 kẻ đó chính là 2 kẻ xúi giục đám ngự sử đi chất vấn Hắc Vân. Lần này tốt, không làm gì được Hắc Vân còn để việc này lộ ra. Thế ;là bị cả đám ngự sử vây đánh trốn chạy chật vật ra khỏi ngự sử đài.

 

Sáng hôm sau tập thể ngự sử dâng sớ tố cáo việc này lên hoàng đế. Tố 2 người này hại nước, hại dân không thể làm ngự sử. Xin hoàng đế cách chức điều tra. Chu Vệ phê duyệt. 2 viên ngự sử bị lột chức, tra xét ra không ít việc sai. Cuối cùng phán án lưu đày.

 

Việc này bộc quang ra khiến cho danh tiếng Hắc Vân tốt lên không ít. Không ít người ca công tụng đức.Nói hắn là cứu rỗi dân chúng khỏi nước sôi lửa bỏng

 

Chu Vệ khi nghe lấy lời này xong cũng cười ha hả:”Kẻ này đưa ra chủ ý như vậy. Vậy mà còn được khen. Quả thật không tầm thường a.”

 

Lưu Ân:”kẻ này quả thật có thẻ trọng dụng.”

 

Chu Vệ:”Để qua mấy ngày ta lại hỏi hắn vài việc.”

 

Việc này từ đó dần dần lắng xuống. Nhưng uy vọng của Hắc Vân trong ngự sử đài là lớn lên không ít.

BÌNH LUẬN

Chưa có gì ở đây hết