Kinh đô Tần quốc. Phủ đệ gia tộc Hắc Gia.
Tại 1 quảng trường lớn bên trong Hắc Gia 1 trận pháp khổng lồ đột nhiên sáng lên. Những người phụ trách bảo vệ trận pháp vội vã chạy tới xung quanh trận pháp, vì điều này báo hiệu 1 nhân vật trọng yếu của Hắc gia đang trở về. Bọn họ cần nhanh chóng chuẩn bị tiếp đón.
Khi ánh sáng tắt đi 1 bóng người xuất hiện. Khi nhìn thấy hình ảnh của người vừa xuất hiện, tất cả những người phụ trách đều nhanh chóng cúi đầu xuống không dám nhìn thẳng. Vì người xuất hiện chính là Hắc Vân. Là cửu công tử của gia chủ Hắc gia và là người mà họ không nên gây chuyện nhất trong Hắc gia.
Hắc Vân đi ra khỏi trận pháp, sau đó hướng về 1 vị trưởng lão, là tam trưởng lão của gia tộc, theo địa vị là thuộc chi thứ của Hắc gia.
Các gia tộc thế gia lâu đời trên Thanh Vân đại đều chia gia tộc thành chi trưởng và chi thứ. Chi trưởng bao gồm gia chủ đương nhiệm, các thái thượng trưởng lão và con cháu của họ có với những người có xuất thân cao như thuộc hoàng tộc,các thế gia khác hoặc những người có tu vi cao trong các tông môn. Những người khác là con thứ của các gia chủ với những người phụ nữ khác có địa vị thấp hoặc người bên ngoài được nhập gia phả Hắc gia.
Chi trưởng có địa vị cao hơn thường nắm giữ các chức vụ chủ chốt trong nội gia, thường đảm nhiệm quản lý các sự vụ chính trong gia tộc, đảm nhiệm vị trí quan lại trong triều đình hoặc tham gia các tông môn lớn trong phạm vi Thanh Vân đại lục. Tài nguyên tu luyện cũng được ưu tiên.
Còn chi thứ thường đảm nhiệm các chức vị trong ngoại gia hoặc đảm nhiệm các công việc chân tay trong gia tộc, chỉ những người có linh căn tu luyện mới được bồi dưỡng làm tu sĩ, người có căn cơ mạnh có thể được đưa tới các tông môn tu luyện. Chi tứ muốn trở thành chi trưởng ít nhất phải đạt tới cảnh giới thứ 5 là kim đan cảnh trở lên mới được.
Mà vị tam trưởng lão này chính là 1 người như vậy, là cao thủ cảnh giới thứ 6, phân thần cảnh. Là tam trưởng lão của ngoại gia.
Còn Hắc Vân là con trai của Lý Gia Ngọc, 1 người thiếp của gia chủ đương nhiệm Hắc gia Hắc Tuấn. Mẹ hắn là con gái của gia chủ Lý gia vì vậy hắn cũng được xếp vào chi trưởng của Hắc gia. Mẹ hắn cũng là 1 trong các sư muội của 1 sơn chủ của Thiên Vân tông vì vậy cũng được vị sơn chủ này nhận làm đệ tử ký danh.
Tam trưởng lão thấy vậy liền cung kính mà vái chào:”Cung nghênh cửu công tử hồi phủ.”
Hắc Vân:”Tam trưởng lão có lòng rồi. Ta lần này đi ra tìm được 1 ít hỏa sâm. Rất thích hợp cho bệnh tình của con gái ngươi. Ngươi cầm lấy đi.”
Tam trưởng lão đưa tay nhận lấy mấy cây hỏa sâm từ chỗ hắc Vân.
Tam trưởng lão:”Tạ ơn công tử ban sâm, sau này như có việc gì chỉ cần ngài nói ra 1 tiếng ta đây nhất định vì ngài hiệu lực.”
Hắc Vân phất tay:”Tam trưởng lão không cần như thế. Ta cùng Như Nguyệt chơi thân từ nhỏ đến lớn. Ta còn mong muội ấy nhanh chóng khỏe lại rồi nấu mấy món ăn cho ta ăn đây. Ngươi nói với muội ấy mấy ngày nữa ta sẽ đến thăm.”
Tam trưởng:”Được. Ta sẽ nhắn lại cho Như Nguyệt.”
Nhìn thấy Hắc Vân cùng tam trưởng lão nói chuyện vui vẻ, máy tên tộc nhân khác liền châu đầu vào nhau nói chuyện
“Sao ta nghe nói cửu công tử là người khó ở gần nhất trong các vị công tử. Sao ta thấy không đúng lắm a.”
“Ngươi là mới chuyển tới sao?”
“Đúng vậy. Ta mới từ bên ngoài được điều tới để trông coi pháp trận truyền tống này.”
“Vậy thì để ta nói cho người biết. Cửu công tử bình thường rất là hòa nhã, đối với kẻ dưới cùng với người của chi thứ, thậm chí có thể ăn chung, thậm chí giúp đỡ không ít. Nhưng 1 khi bị ngài ấy căm ghét hoặc ngài ấy nổi sát tâm thì thủ đoạn cùng kỳ ác liệt. Khiến cho các thái thượng trưởng lão cũng phải kiêng dè. Chính vì vậy người cũng đừng có làm loạn nếu không không ai cứu được ngươi đâu.”
“Đạ tạ nhắc nhở.”
Hắc vân trong lúc đang trò chuyện với tam trưởng lão liền nhìn ngó xung quanh. Sau đó nhìn về phía tam trưởng lão hỏi:”Tam trưởng lão, thập ngũ đệ và thập lục muội của ta đâu. Chẳng phải 2 đứa nó chẳng phải được giao nhiệm vụ trông coi trận pháp truyền tống sao? Hay là chúng chuyển đi chỗ khác rồi?”
Tam trưởng lão nghe vậy liền nhìn ngó quanh, ấp úng không biết nói như thế nào.
Hắc Vân thấy vậy liền biết có chuyện, liền gằn giọng mà hỏi:”Rốt cuộc là có chuyện gì?”
Tam trưởng lão thấy không thể dấu liền vội nói:”3 ngày trước, trong lúc ta ra ngoài có chút việc, không có mặt ở đây. Người của bà 2 đã đến đưa 2 người đi mất. Quản sự lúc đó sợ bà 2 cho nên không dám ngăn trở.”
Hắc Vân:”Lại là bà ta. Xem ra ta không giáo huấn thực sự thì bà ta sẽ không ngừng tay a. Được rồi. Ngươi cứ lo chuyện ở đây đi. Để ta giải quyết việc này.
Sau đó hắn bay đi về phía chủ viện. Nơi ở của tộc trưởng và vợ con. Khi nhìn thấy Hắc Vân đã bay đi, tam trưởng lão mới khẽ thở ra, mồ hôi đã ướt đẫm cả áo. Hắn cảm thấy may mắn vì việc này cuối cùng cũng qua được.
Phụ Thân của Hắc Tuấn có 3 người vợ chính thức, hơn 10 tiểu thiếp và 24 người con.
Người vợ thứ nhất là Lâm Hi Nguyệt, đệ tử thân truyền của tông chủ Thanh Vân tông. Từng gặp Hắc Tuấn trong 1 lần thí luyện sau đó 2 người nên duyên vợ chồng. 2 người có bên nhau 3 đứa con là con trai cả, con gái thứ 2 và con trai thứ 5.
Mẹ của Hắc Vân là bà 3 ngoài hắn ra còn có với Hắc Tuấn con gái thứ tư và con trai thứ 11.
Bà 2 là Triệu Uyển Như của Triệu gia, 1 trong các đại thế gia của Tần quốc vốn là bạn thanh mai trúc mã của Hắc Tuấn. Vì Hắc Tuấn đã cưới Lâm Hi Nguyệt cho nên chỉ có thể làm bà 2. Tuy nhiên bà ta lại rất coi thường lâm Hi Nguyệt vì bà ấy tuy là thân truyền đệ tử của tông thủ Thanh Vân Tông, nhưng xuất thân bình dân không so được về gia thế. Lại hận bà ấy cướp mất Hắc Tuấn nên rất hận. Bà ta dựa vào địa vị bên ngoại hoành hành bá đạo, chèn ép vợ cả. Tần Hi Nguyệt vốn không giỏi tranh đấu, cho nên không trực tiếp tranh giành, chú tâm vào tu luyện. Cho nên việc ở Hắc gia, Triệu Nhã Nguyệt hành xử như chủ mẫu. Bà ta có với Hắc Tuấn 4 người con là con trai thứ 3, con gái thứ 6, con trai thứ 8 và con gái thứ 11.
Bà ta lại rất ghen tuông cũng thường tìm cách chèn ép mẹ của Hắc Vân và các thê thiếp khác của Hắc Tuấn. Cũng như những đứa con khác của các thê thiếp, người có mẹ địa vị càng thấp thì bị bà ta chèn ép càng dữ. Nhất là 2 đưa con sinh đôi long phượng thứ 15 và 16. có mẹ vốn là gia nhân trong nhà, từng gặp Hắc Tuấn 1 lần mà sinh ra. Cho nên bà ta cực kỳ căm ghét 2 người này.
Hắc Tuấn thường đi không hỏi việc nhà, cho nên tạo cơ hội cho bà ta tác yêu tác quái, ngay cả mẹ của Hắc Vân cũng không muốn gây sự, nhắm mắt cho qua. Hắc vân cũng không ít lần bị bà ta và mấy đứa con làm khó.
Từng có lần 3 mẹ con suýt bị Triệu Uyển Như dìm chết. Lúc đó Hắc Vân đi qua cứu được. Lần này triệt để chọc giận Hắc Vân, khiến hắn xông thẳng đến chỗ Triệu Uyển Như giết chết mấy tên thuộc hạ dưới quyền bà ta, rồi đốt cháy cả căn phòng bà ta ở. việc này khiến cho các trưởng lão trong gia tộc tức giận muốn dùng gia pháp với hắn. Kết quả hắn không những không bị gì mà có 3 vị trưởng lão trong chi trưởng bị giết chết. Triệu Như Uyển cũng vì việc này từ đó ít gây với mẹ con Hắc Vân nhưng với những người khác thì vẫn vậy.
Về sau 3 mẹ con được Hắc Vân che chở nên sống yên ổn hơn 1 chút, trước khi đi rừng cáo yêu. Hắn giao 2 người cho tam trưởng lão trông nom. Thế mà không ngờ vẫn có việc.
Khi hắc Vân tiến gần đến viện của bà 2, hắn liền hạ xuống trước cửa. Trước cửa có 2 hộ vệ luyện hồn cảnh trông giữ. 2 người nhìn thấy là Hắc Vân tới liền không chậm trễ mà cái chào hắn. Khi hắn chưa kịp nói để 2 người cho hắn đi vào liền nghe thấy tiếng roi quất vào da thịt và tiếng mắng.
“Cái đồ nô tài nhà ngươi. Sai ngươi làm chút chuyện vậy mà cũng làm hỏng. Ta quất chết ngươi. Cái đồ đê tiện, 2 anh em các ngươi là đồ con hoang. Đồ có mẹ sinh không có cha dạy. Thứ con hoang các ngươi sao không đi chết đi. Cha mẹ các ngươi không dam giết cá ngươi, để ta đánh chết cá ngươi. ....”
Hắc Vân nghe thấy những lời này 2 mắt tối sầm liền định lao vào bên trong thì 2 tên hộ vệ liền vội cản lại. Hắc Vân không chần trừ liền cho 2 người 2 cái tát vào mặt, khiến cho 2 người thất thần. Tuy lực đạo không gây tổn thương, nhưng làm cho 2 người thất thần, không biết làm gì tiếp theo.
Hắc Vân:” 2 người các ngươi có 2 lựa chọn. 1 là để ta vào sau đó tự làm mình bị thương. Hoặc ta giết các ngươi rồi đi vào.”
2 người nghe vậy chần trừ vài giây, sau đó tránh đường cho Hắc Vân đi vào. 2 người tuyệt không dám đối đầu với người của chi trưởng mà nhất là Hắc Vân. Hắc vân lập tức lao vào trong viện. 2 người hộ vệ nhìn nhau sau đó rút ra cây kiếm ben hông nhằm thẳng bụng của đồng bạn đâm tới. Lưỡi dao xuyên qua da thịt làm cho 2 người đau đến chảy mồ hôi nhưng vẫn cố chịu đựng.
Sau đó 2 người liền rút kiếm ra khỏi cơ thể đối phương, máu từ vết thương chảy ra. 2 người liền vội ấn vào các huyệt mạch nhằm cầm máu, sau đó uống vào 1 viên thuốc trị thương. Rồi lập tức vận công chữa thương. Thân là hộ vệ không thể không bị gì mà để người khác đi vào chỗ ở của chủ. Hắc Van biết vậy mới nhắc nhở 2 người. Cả bà 2 và Hắc vân đều là người mà cả 2 không thể gây. Cho nên chỉ có thể dùng cách này mà thôi.