TU TIÊN ĐỆ NHẤT PHẢN DIỆN

DANH SÁCH CHƯƠNG

HIỂN THỊ

Tất cả nhìn về phía phát ra tiếng gầm thì nhìn thấy 1 con hổ cao gần 10 m xuất hiện. Nó ánh nhìn hung ác về phía Lâm Dạ và Vân My.

 

Sau đó nó nhìn về phía Hồ Sinh gầm lên:”Hồ Sinh ngươi dám cấu kết với nhân loại làm phản yêu tộc ta sao?

 

Hồ Sinh:”Ngươi đừng nói vớ vẩn phản lại yêu tộc cái gì chứ đây là khách của ta. Ngươi nhu dám có hành động lỗ mãnh thì đừng trách ta tại sao đối phó ngươi.”

 

Bạch Hổ:”Với thực lực của ngươi bây giờ, ngươi cho rằng có thể đối phó với ta sao. Nếu không phải vì đưa con gái kia của ngươi ta đây há để cho ta để ngươi vào mắt. Nếu nhân tiện ta ở đây vạy thì định ra hôn sự để cho Hồ Nguyệt trở thành yêu hậu của ta.”

 

Hồ Sinh:”Ngươi đừng mơ tưởng. Con ta há lại chịu làm hậu cho ngươi.”

 

Bạch Hổ:”Vậy thì chớ trách ta đây ra tay độc ác.”

 

Hồ Sinh:”Ta cũng phải cho ngươi biết tay.”

 

Cả 2 phát ra khí thế rung chuyển cả cánh rừng. Từ hướng con bạch hổ đi tới lúc trước 1 đàn hổ chừng 100 con lao tới. Đàn cáo cũng liền lao hết cả ra. So về quân số đàn cáo trội hơn gấp 3 lần , dù sao cũng là địa bàn. Nhưng về sức mạnh lại không bằng. Kể từ sau thời của cha Hồ Sinh thì thực lực đàn cáo giảm mạnh do phải đối đầu với 4 tộc kia.

 

Mấy tộc kia mỗi tộc hung thú từ cấp 5 có trên trừng 100 con mà trong đàn cáo lại lác đác có mười mấy con. Đây là hệ quả của cuộc chiến trước, 1 mình hồ tộc đối chiến 4 tộc. Gây ra tổn thất nghiêm trọng, nếu không phải c4 tộc kia muốn tuyển yêu hậu từ đàn cáo làm cho huyết mạch của mình cường đại hơn thì đàn cáo cũng bị diệt.

 

Nay bạch hổ mang theo nhiều hung thú cấp 5 trở lên như vậy tới đây là muốn lợi dụng lúc hỏa long đầu đàn trọng thương mà ra tay ép buộc cưới Hồ Nguyệt, con gái của Hồ Sinh làm hậu.

 

Trước đây khi làn đầu tới đây Lâm Dạ từng nhìn thấy Hồ Nguyệt là 1 con cáo 3 đuôi, có lông màu trắng rất sinh đẹp là cáo yêu có huyết thống tinh thuần nhất hiện tại. Có cơ hội trở thành hung thú cấp 9 như ông nàng. Nhưng hồng nhan họa thủy, nó lại là đối tượng của mấy bá chủ ngấp nghé. Hiện tại nó đang trốn trong hang sâu, sợ bị bắt đi. Bạch hổ cũng không phải thứ gì tốt là bá chủ khát máu nhất trong 5 bá chủ. Nó là hung thú cấp 8.

 

Bị bỏ quên nãy giờ Hắc Vân lên tiếng:”Hồ tộc trưởng nếu như 2 ta đều có trung kẻ địch vậy thì 2 ta liên thủ làm thịt hết đám này thì như thế nào?”

 

Hồ Sinh:”Liên thủ với ngươi cũng được nhưng ngươi muốn lấy gì trao đổi đây?”

 

Lâm Dạ:”Không có gì nhiều như ta giúp xong. Xác bọn hổ này thuộc về ta. Như thế nào?”

 

Hồ Sinh:”Vậy thì phải xem thực lực của ngươi như thế nào.”

 

Lâm Dạ:”Không làm ngươi thất vọng.”

 

Lúc này cả 2 đều biết chỉ có liên thủ mới có đường sống.

 

“Cuồng vọng.” Bạch Hổ gầm lên, tiếng gầm lao thẳng về phía đám người. Đây là chiêu hổ hống. Nó định dùng thanh âm trấn nhiếp tinh thần đam người. Đồng thời là hiệu lệnh tấn công cho đàn hổ. Chúng không chậm trễ lao lên.”

 

Lâm Dạ không do dự miệng niệm pháp quyết, tay kết thủ ấn cực nhanh sau đó đặt thẳng 2 tay xuống đất. 1 bức tường đá từ dưới đất mọc lên, nó cao hơn 10 m, dày 2 m. đủ để chắn đòn tấn công của Bạch Hổ.

 

Lâm Dạ hướng về Hồ Sinh hét lên:”Hồ tộc trưởng ngài tạm thời chặn Bạch Hổ lại ta đối phó xong đám tiểu hổ này xong sẽ hỗ trợ ngài.”

 

Hồ Sinh:”Được.”

 

Sau đó nó nhảy qua tường đá lao thẳng về phía đàn Hổ, móng vuốt quét ngang giết chết mấy con hổ cấp 5 và bị thương vài con khác sau đó lao đến chỗ Bạch hổ. Bạch Hổ cũng lao lên2 con hung thú cùng lúc tung móng vuốt về phía đối phương. Từng đường móng đỏ lộ đến tận xương của 2 con hung thú hiện ra. Máu chảy ướt mặt đất. 2 bên quần thảo dữ dội làm cả mặt đất như rung chuyển.

 

Lâm Dạ hướng về phía Vân My và đám cáo hét lớn:”Ta kiềm chân chúng. Các ngươi phụ trách chém giết.

 

Vân My và đám cáo gật đầu đồng ý.

 

Không chậm trễ lập tức lại niệm pháp quyết cả bức tường đá đổ ập xuống, đổ thẳng về phía đàn hổ đang lao tới. Chúng hoảng sợ vội lui lại, nhưng con thực lực mạnh hơn thì vẫn không sợ tiếp tục lao lên phía trước, hoặc lách sang 1 bên tránh né.

 

Khi bức tường đá rơi xuống liền có mấy con hổ mới lên cấp 5 bị đè chết. Những con hung thú lớn mạnh hơn thì đập vỡ tường đá tiếp tục lao lên.

 

Lâm Dạ lập tức từ trong nhẫn trữ vật lấy ra hơn 100 quả cầu nhỏ bằng bàn tay ném về phía đối phương. Những con hổ nhanh nhẹn lập tức tránh né, nhưng những con khinh thường tránh né hoặc phản xạ chậm liền trúng chiêu. Từ trong những quả cầu bật ra những sợi tơ nhện khổng lồ bám chặt lên người những con hổ khiến chúng đứng cứng ngắc 1 chỗ không sao cử động dược. Đây là tơ nhẹ láy từ nhện giống Nhện Đầu Sắt, loài nhện dệt ra tơ nhện cứng nhất thiên hạ. Không biết trủ đoạn gỡ thì không thể gỡ ra được.

 

Những con hổ còn lại tiếp tục lao lên.

 

Lâm Dạ hét to:”Tất cả xông lên.” sau đó tiến nhanh về phía trước.

 

Vân My và đàn cáo cũng lao lên.

 

Vân My liền nhắm ngay 2 con hổ là hung thú cấp 5 mà lao tới tấn công, chiêu kiếm mạnh mẽ mà lăng lệ. Chiêu chiêu lấy mạng. Chuyên công chỗ yếu hại. Nàng cũng không hề cố kỵ dùng chiêu tấn công vào mắt đối phương. Sau 1 thời gian ở cạnh lâm Dạ tình tình của nàng có hợi bị hắn ảnh hưởng không còn ra chiêu quy cũ như trước. Vả lại như không hạ được chúng nàng cũng sẽ chết.

 

Những con cáo có cấp bậc cao cũng lao về phía những con hổ có cùng cấp bậc. Còn những con cáo có đẳng cấp thấp thì chơi đánh hội đồng với đàn hổ. Có chỗ vài con cáo đối chiến 1 con hổ có chỗ mấy chục con vây công 1 con.

 

Tình thế trở thành loạn chiến. Xác chết 2 bên không ngừng ngã xuống.

 

Lâm Dạ lúc này cũng lao đến mấy con hổ đang bị tơ nhện quấn chặt phát động công kích. Hắn rút ra mấy cây kim phóng về phía máy con hổ yêu nhất. Trong kim có chứa kịch độc mà hắn tự bào chế như dính phải lập tức chết ngay. Những con hổ sức mạnh yếu không đủ khả năng ép độc sẽ chết ngay.

 

Giải quyết xong máy con hổ yếu lúc này hắn liền nhắm vào mấy con hổ thực lực mạnh hơn.

 

Nhưng hắn vừa lao tới thì 1 con hổ cấp 5 màu đen vọt tới, há cái miệng khổng lồ nhắm ngay tay hắn mà táp tới. Hắn vội vã ngã ra sau. Con hổ vồ hụt tập tức quay lại tiếp tục công tới. Lâm Dạ lập tức lấy ra 1 chíếc áo choàng sau đó vũng vẫy trước mặt con hổ khiến nó bất ngờ mà vồ hụt lần nữa.

 

Lâm Dạ lại tiếp tục phe phẩy trước mặt con hổ khiến nó tức điên lên mà lao tới nó vồ hụt, vì Lâm Dạ đã quăng cái áo choàng về phía nó. Chiếc áo choàng trùm lên đầu con hổ khiến nó bị che mắt. Chớp thời cơ Lâm Dạ nhào tới phía dưới thân con hổ, rút ra con dao bên hông đâm thẳng từ dưới lên. Vì hổ thường dùng cận chiến cho nên phần thân trên chúng rất cứng chắc nhưng phần bụng lại rát mềm yếu.

 

Lưỡi dao đâm xuyên bụng con hổ cắm thẳng vào trái tim nó. Máu từ con hổ chảy xuống làm ướt cả người Lâm Dạ. Khi hắn đứng lên thì toàn thân nhuốm màu máu đỏ. Hắn lấy tay gạt máu dĩnh trên mặt ra thì lộ ra ánh mắt cực kỳ hung ác. Hắn miệng khẽ nhếch khiến cho những con hổ cấp 7 cũng phải rùng mình. Sau đó hắn lại lao tới phía những con hổ kia.

 

Lần này hắn lạo lấy ra 1 lọ thuốc sau đó ném về phía mấy con hổ, đàn hổ không kịp chuẩn bị nhưng khi chúng cho rằng mình sẽ bị độc chết thì không có gì xảy ra.

 

Khi chúng vừa định cười nhạo thì 1 con hổ bắt đầu cười lên, sau đó những con hổ khác cũng bắt đầu cưới, cho đến khi toàn bộ bọn chúng đều cười như điên. Không sao dừng lại được.

 

1 con hổ gầm lên:”Ngươi đã làm gì bọn ta.”

 

Lâm Dạ:”Không có gì chỉ là cho các ngươi hít 1 ít bột cười mà thôi. Có điều các ngươi sẽ cười đến kiệt sức mà chết.”

 

Con hổ gầm lên:”Ngươi thật độc ác.”

 

Lâm Dạ:”Biết sao được ai bảo các ngươi lại da dày như vậy. Ta không thể dùng dao kiếm thì phải dùng thủ đoạn khác thôi.”

 

Không quan tâm đến bọn hổ đang cười như điên này nữa. Lâm Dạ nhìn về phía chiến trường đằng sau.

 

Vân My lúc này đang truyền linh lực vào trong thân mim sau đó chém thẳng về phía con hổ đang lao tới. Con hổ không chịu nổi đòn công kích của nàng lập tức bị chẻ làm đôi. Máu bắn ra ướt cả người nàng. 1 con hổ khác từ đằng sau lao tới. Không sợ hãi nàng lập tức xoay người phóng kiếm về phía nó. Lưỡi kiếm nhanh như chớp lao vào miệng nó, sau đó đâm xuyên qua sau đầu, con hổ chết ngay lập tức. Sau đó nàng liền lập tức thu hồi thanh kiếm tiếp tục lao vào con hổ tiếp theo.

 

Lâm Dạ nhìn tháy 1 con hổ đang cắn diệt mấy hục con cáo đang vây quanh, đàn cáo bị giết chết mười mấy con. Lâm Dạ không chậm trễ lập tức rút ra 1 cây roi bằng sắt. Mỗi khớp nối của nó là 1 đầu gai nhọn. Khi chúng cắm vào da thịt sẽ hết sức đau đớn.

 

Lâm Dạ lập tức quăng roi sắt ra quấn chặt lấy cổ nó, sau đó giật mạnh. Con hổ bị 1 đòn bất ngờ liền chồm lên, thân hơi ngửa ra sau.

 

Đàn cáo chớp thời cơ công kích vào bụng con hổ khiến nó chết thẳng cẳng.

 

Lâm Dạ cùng với đàn cáo lại phối hợp hạ thêm mười mấy con hổ nữa.

 

Với sự trợ giúp của Lâm Dạ và Vân My. Đàn cáo dần dần chiếm ưu thế.

 

Nhưng có 1 con hổ màu đen, chỉ còn 1 mắt là phó thủ lĩnh của Bạch hổ vẫn chiến đấu rất mạnh. Nó vừa cắn chết 1 con cáo cấp 6 thì gầm lên vang vọng cả chiến trường.

 

Lâm Dạ, Vân My và 3 con cáo cấp 6 khác cùng nhau lao lên vây công.

 

Con Hổ không hoang mang lập tức xông về phía 1 trong 3 con cáo, tung móng vuốt sắc nhọn và đầu uy lực ra. Con cáo lập tức bị xé nát. 2 con cáo còn lại vội vã thối lui. Sau đó con hổ lập tức nhắm ngay về phía vân My, há to miệng ra, khi nàng tưởng rằng nó định táp tới thì 1 luồng linh lực từ trong miệng nó bắn ra. Lâm My chỉ kịp dùng trận pháp chống dỡ. Nhưng luồng linh lực quá mạnh làm cho trận pháp vỡ nát. Nàng bị hát văng ra xa bị thương không nhẹ.

 

Lâm Dạ thấy vậy không vội lao lên mà nhảy vội ra sau. Đàn cáo cũng vậy.

 

Con hổ lúc này nhìn Lâm Dạ, ánh mắt oán độc. Lúc này chỉ còn nó và Lâm Dạ. Lâm Dạ biết chỉ còn mình đối chiến với con hổ cũng không dám vọng động.

 

Hắn liền thả lỏng 2 tay xuống, 2 chan nhún nhảy, thân hình đung đưa trái phải.

 

Nhìn thấy hắn như vậy con hổ cũng không vội lao lên mà nhìn chằm chằm về phía hắn.

 

Bát chợt hắn lao thẳng về phía con hổ, mấy chục lá bùa bay tới về phía con hổ. Mấy lá bùa lập tức phát nổ ngay trước mặt con hổ. Làm nó phải nhắm mắt lại nhưng cũng kịp tung móng vuốt về phía trước hắn thấy vậy liền vội vã nhảy tránh sang 1 bên. Sau đó lại nhanh chóng bật dậy lao thẳng về phía con hổ, trong tay lăm lắm 1 cái riu lớn.

 

Khi con hổ mở mắt ra thì lưỡi riu đã chém vào mắt còn lại của nó, nó gầm lên đau đớn. Lưỡi rìu từ mắt kéo thẳng xuống mặt sau đó lướt qua mũi, chém phăng cả cái mũi của nó ra. Lâm Dạ 1 chiêu phế luôn thính giác và khướu giác của con hổ, vì quá đau đớn nó cũng không thể dùng thần hồn để xác định vị trí đối thủ nữa. Chỉ biết gầm loạn và ra chiêu lung tung.

 

Lúc này Lâm Dạ cũng không ra tay nữa mà để đàn cáo nhào lên cắn chết nó.

 

Đàn hổ còn lại thấy phó thủ lĩnh chết trận thì cũng bỏ chạy. Lúc này ngoại trừ mấy con hổ đang cười như điên thì số còn lại đều chết hết hoặc bỏ chạy.

 

Lâm Dạ đi tới chỗ Vân My đang sử dụng công pháp chưa thương.

 

Lâm Dạ liền đưa 1 viên thuốc chữa thương cho nàng. Vân My uống vào.

 

Sau đó hắn nhìn về phía nơi Hồ Sinh và bạch Hổ đang giao chiến.

 

Hắn giao cho đàn cáo bảo vệ Vân My, sau đó lao vào chiến trường.

BÌNH LUẬN

Chưa có gì ở đây hết