Khi Hắc Vân đi vào trong tiểu viện thì thấy 1 tên gia nó quất roi tới tấp vào 1 thanh niên đang cố che chở 1 thiếu nữ ở phía dưới. Hắn đang cố bảo vệ thiếu nữ khỏi đòn roi hung ác của tên gia nô.
Bên cạnh đó là 1 nữ tỳ lớn tuổi, tóc điểm bạc đang ra sức mắng chửi:”Đánh cho ta. Cái thứ con hoang này vậy mà dám làm vỡ chén lưu ly của chủ mẫu. Đúng là đồ con hoang cho mẹ sinh không có cha dạy. Chỉ biết ăn không ngời rồi, động tí việc thì phá hư. Đánh cho ta. Đánh chết cũng không sao cả. Ta đây chịu trách nhiệm....”
Nữ tỳ chửi càng hung ác tên nô tài đánh càng dữ dội, người thiếu niên vết thương chồng chấ, máu chảy khắp người nhưng vẫn cố bảo vệ thiếu nữ nằm phía dưới.
Người thiếu nữ phía dưới thì không ngừng kêu khóc:”Ca tránh ra đi để cho muội chịu đòn roi. Ca không thể nhận thêm roi nữa.”
Tuy vậy người thiếu niên vẫn cắn răng chịu đau chống đỡ.
Bên cạnh còn có mấy tên gia nô khác đứng xung quanh nhìn cảnh tương này.
Hắc Vân nhìn kỹ thì nhận ra đó là 2 anh em Hắc Dạ và hắc Linh. Không chần trừ hắn lấy cây roi da trong nhẫn trữ vật ra sau đó vung roi vào cổ tên nô tài đang quất roi. Ngọn roi trong tay Hắc Vân giống như 1 đầu độc xà nhanh chóng quấn vào cổ tên nô tài. Khi hắn còn chưa kịp phản ứng, Hắc Vận vận sức tên gia nhân bị kéo giật về phía Hắc Vân. Khi thân hình của tên gia nhân bay gần đến thân mình thì liền nghiêng ngươi né tránh. Tên nô tài đập đầu vào bức tường phía sau lưng hắc Vân, vỡ đầu mà chết.
Sự việc diễn tiến quá nhanh khiến cho những người khác chưa kịp phản ứng. Đến khi tất cả kịp phản ứng và nhận ra người vừa ra tay là hắc Vân thì tất cả liền vội quỳ xuống. Không dám nói 1 lời vì tất cả đều biết hắc vân là loại người gì, bình thường hòa khí, với đám gia nô và con cháu chi thứ rất tốt, nhiều khi còn cho nhiều thứ. Nhưng 1 khi điên lên thì lục thân không nhận. Nhất là nữ tỳ vừa rồi mắng chửi hung ác. Bây giờ đã là mồ hôi đầm đìa.
Hắc Vân đi tới gàn 2 anh em Hắc Dạ, Hắc Linh. Hắn đưa tay đỡ lấy Hắc Dạ, nhấc hắn khỏi người Hắc Linh. Sau đó nhanh chóng đưa 1 viên thuốc chữa thương vào miệng Hắc Dạ. Thuốc nhanh chóng phát tác khiến cho vết thương của hắn có chỗ khá hơn.
Còn Hắc Linh khi cảm thấy ca của mình được nhấc ra khỏi người mình cũng ngước đầu lên. Khi thấy Hắc Vân cũng vội vã ngồi dậy, nắm lấy chân Hắc Vân mà gào khóc:”Cử Ca , mau cứu ca của ta. Nếu không huynh ấy chết mất.”
Hắc Vân đặt tay còn lại lên đầu Hắc linh rồi nói:”Ta đã cho nó ăn thuốc chữa thương rồi. Muội hãy chăm sóc hắn còn lại để ta giải quyết.”
Hắc Linh nghe vậy gật đầu sau đó đỡ lấy Hắc Dạ. Còn Hắc Vân thì tiến đến gần tên nô tỳ vừa nãy. Nghe thấy tiếng bước chân của Hắc Vân tới gần thân hình tên nô tỳ run lên.
Khi Hắc Vân còn chưa ra tay 1 mỹ thiếu phụ từ trong viện đi ra bên cạnh có 1 đôi nam nữ xuất hiện. Là Triệu Uyển Như cùng con trai thứ 3 Hắc Chính và con gái thứ 6 Hắc Mỹ.
Khi nhìn thấy xác của gia nô nằm chết bên bờ tường. Triệu Uyển Như quát lên:”Hắc Vân ngươi dám giết người của ta.”
Hắc Vân:”Ta đây chỉ là chiết 1 con chó dám phạm thượng với chủ nhân mà thôi. Thế nào không lẽ gia pháp của Hắc gia là cho gia nô tùy tiện khi nhục chủ nhân sao. Nếu như vậy ta đây phải cáo lên chấp pháp đường kiểm tra xem trong gia tộc còn bao nhiêu kẻ như vậy sau đó 1 lưới giết hết.”
Triệu Uyển Như:”Người đừng có ngậm máu phun người. Hắn làm vậy là theo chỉ lệnh của ta.”
Hắc Vân:”Theo chỉ lệnh của mẹ 2. Vậy thì ta đây thật m,uốn biết rốt cuộc 2 đưa nó rốt cuộc là phạm vào tội gì để bị khi nhục, đánh đập như vậy. Thậm chí như muốn giết người như thế.”
Triệu Uyển Như:”Con tiện nữ kia dám làm vỡ chén lưu ly mà ta được cho làm của hồi môn. Vậy mà nó dám làm vỡ, ta cho người dạy dỗ có gì sai.”
Hắc Vân:”Chỉ là 1 chiếc chén lưu ly mà thôi. Vậy mà cũng làm quá lên như vậy. Thậm chí là muốn giết con cháu của gia chủ ngài thật là giỏi a. có phải nếu như cha ta làm vỡ cái bình lưu ly của ngài vậy thì gia chủ phải chết hay sao. Nếu là như vậy thì để ta đi đến chấp pháp đường đề nghị gia pháp thêm 1 đầu, kẻ nào dám làm vỡ đồ của ngài, vậy thì bất luận là ai. Bất luận là thân phận gì đều phải chết. Như vậy ta nghĩ người trong gia tộc cũng rất hài lòng a.”
Triệu Uyển Như:”Ngươi...”
Hắc Vân chỉ nào nữ tỳ:”Còn nữ tên nô tỳ này vậy mà giữ thanh thiên bạch nhật, dưới ánh mắt gia nô lại dám buông lời sỉ nhục con cái của gia chủ, nói con của gia chủ là con hoang. Thế nào đây là muốn nói gia chủ bị cắm sừng, phải nhận con kẻ khác làm con sao. Lại còn lại cái gì có mẹ sinh không có cha dạy. Cha ta vì tu luyện là thường xuyên ra ngoài không quan tâm nhiều đến bọn ta. Ngươi đây là muốn nói cho người trong thiên hạ tất cả bọn ta là con hoang, là có mẹ sinh không có cha dạy sao. Còn nữa nữ tỳ này lại dám thốt ra lời đại nghịch bất đạo, đánh chết cũng không cần sợ, có gì ngươi bảo đảm. Ngươi thật là lớn gan, đến chuyện sinh tử sống chết của bọn ta cũng dám quản. Ngươi đây là muốn cho tất cả gia nô trong thiên hạ biết bọn hắn có thể giết chủ cầu vinh sao. Ta có thể gọi ngươi là thiên hạ đện nhất nhân, trước đây chưa từng có, sau này không còn ai.”
Nô tỳ nghe thấy những lời này không khỏi run lên, những lời này thật quá dọa người. Nếu những lời này rơi vào tai gia chủ và những người khác trong tộc. 1 hơi xúc phạm tất cả người trong Hắc gia nàng không bị lăng trì mới là lạ.
Nô tỳ vội gào khóc van xin:”Cửu công tử tha mạng, ta chỉ là hồ đồ nhất thời. Mới nói những lời này xin ngài....”
Nhưng lời của nữ tỳ chưa nói xong liền bị vỡ nát. Đây là có người dùng võ kỹ cách không giết người chặn miệng của nô tỳ lại. Không cho nói tiếp khi Hắc Vân nhìn lại thì thấy kẻ ra tay chính là Hắc Chính. Triệu Uyển Như đứng ở bên cạnh nhoẻn miệng cười, xem ra là bà ta chỉ thị hắn làm vậy.
Triệu Uyển Như đây là muốn giết người diệt khẩu, không muốn việc này lan ra ngoài sáng. Tránh để uy vọng của mình bị hao tổn, ảnh hưởng đến việc tranh vị của con trai mình/
Triệu Uyển Như:”Nô tỳ phạm thượng đã bị trừng phạt việc này đến đây kết thúc.”
Hắc Vân:”Mẹ 2 đây là muốn giết người diệt khẩu. Làm cho chuyện này cứ thế mà qua sao.”
Hắc Chính:”Hắc Vân. Ngươi đừng có quá đáng. Mẹ ta đã sử trí nô tỳ kia rồi, cũng không truy cứu Hắc Linh nữa. Ngươi đừng có càn quấy nữa.”
Hắc Vân:”Ngươi im miệng. Thân là huynh trưởng thấy em mình bị đánh đập, lăng nhục không đứng ra bảo vệ. Thậm chí không tiếc ra tay giết nhân chứng ngươi đây còn xứng là người của Hắc gia sao. Ngươi như vậy mà muốn làm gia chủ. Thế nào ngươi có phải muốn giết hết chúng ta độc quyền gia chủ sao, muốn trợ Triệu gia siêu việt Hắc Gia sao. Ngươi cho rằng ngươi giết ả nữ tỳ này là ta không có cách trừng trị các ngươi sao.”
Hắc Chính:”Ngươi nói vậy là có ý gì?”
Hắc Vân lấy ra 1 viên trữ ảnh ngọc giơ lên sau đó nói:”Ngay khi bước vào đây ta đã dùng trữ ảnh ngọc. Mọi việc đều có ghi lại trong này. Ta chỉ cần nộp cái này lên. E rằng không chỉ mẹ 2 bị quở trách mà ngươi muốn ngồi vào vị trí gia chủ cũng không được. Ai muốn chọn ngươi chứ.”
Hắc Chính:”Ngươi...”
Triệu Uyển Như:”Ngươi muốn như thế nào?”
Hắc Vân:”Rất đơn giản thứ nhất kể từ nay các anh em khác như Hắc Dạ, Hắc Linh không cần ngài quan tâm chăm sóc, từ ta đứng ra chăm sóc. Tất nhiên nếu kẻ nào nguyện ý để ngài chăm sóc vậy thì ta không phản đối. Thứ 2 ngài còn phải trả phí chữa thương và phí tổn thất tinh thần cho 2 anh em Hắc Dạ, tổng cộng là 20 linh thạch trung phẩm. Thứ 3 phải viết 1 tờ đơn để ta trình lên cho các trưởng lão trong tộc để hợp pháp hóa việc các anh em khác đến chỗ ta sống, việc cấp phát linh thạch, tiền bạc phải được đầy đủ. 3 điều này không được thiếu cái nào.”
Triệu Uyển Như:”Ngươi tính toán thật hay. Ngươi cho rằng ta không thể cho người cướp trữ ảnh ngọc sao?”
Hắc Vân:”Được a. ngài muốn cướp ta đây thì chiều lòng a. dù sao ta đây muốn tìm người thí nghiệm mấy thủ đoạn mới. Nay có kẻ lấy thân thử nghiệm thì còn gì bằng. Nào nào kêu hết bọn họ ra đây đi.”
Hắc Vân giơ 2 tay ra 2 bên như mời chào kẻ khác ra tay.
Hắc Mỹ:”Cửu đệ không cần phải làm quá như vậy đều là người trong nhà. Mẹ ta không có ý đó. Những điều kiện của ngươi mẹ ta đều sẽ đáp ứng. Đúng không mẹ.”
Triệu Uyển Như hừ 1 tiếng quay ra chỗ khác.
Hắc Vân:”Nếu vậy thì thực hiện những điều kiện của ta, miếng ngọc này sẽ là của các ngươi.”
Hắc Mỹ gật đầu đồng ý.
Thế là rất nhanh 3 điều kiện của Hắc Vân được thỏa mãn. Có 3 anh em khác cũng theo Hắc Vân mà đi là em trai thứ 18 Hắc Luân. Em gái thứ 20 Hắc Yến. Em trai thứ 21 Hắc Vỹ.
Khi Triệu Uyển Như nhận lấy trữ ảnh ngọc liền dùng súc bóp nát. Rồi gầm nhẹ:”Hắc Vân, ngươi chờ. Việc này còn không xong.”
Khi đám người Hắc Vân đi trên đường hướng về chỗ viện cảu Hắc Vân.
Hắc Linh lên tiếng:” may lần này có cửu ca ra tay. Nhưng chúng ta làm như vậy. E rằng mẹ 2 sẽ ra tay trả thù.”
Hắc Vân:”Không cần lo lắng. Như bà ta dám vọng động. Ta sẽ đưa ra cái này cho mọi người biết.” Hắn lại lấy ra thêm 1 miếng mọc trữ ảnh khác.”
Hắc Linh:”Cái này. Không lẽ ca đưa cho mẹ 2 đồ giả.”
Hắc Vân:”Không là đồ thật. Nhưng ta dùng 2 miếng để ghi hình. Ta chỉ đưa 1 cái.”
Hắc Linh:”Cửu ca. Ngươi thật giảo hoạt.”
Hắc Vân:”Thì sao chứ. Ta đây cũng không nói chỉ dùng 1 cái. Cũng không nói đưa bà ta 2 cái. Bà ta không hiểu rõ đã thỏa thuận còn có thể trách ai.”
Hắc Linh:”Cửu ca, ca chỉ được cái miệng này thôi. Quả thật là đen cũng nói thành trắng được.”
Hắc vân:”Không cần nói những điều này. Chúng ta nhanh chóng đi tới chỗ ta. Để Hắc đệ chữa thương rồi thu xếp chỗ ở cho các ngươi luôn.
Hắc Linh gật đầu. Cả đoàn người tăng nhanh tốc độ.
Tại chỗ của Triệu uyển Như.
Hắc Chính:”Mẹ. Không thể bỏ qua chuyện này được. Phải giáo huấn hắn mới được. Mây năm nay hắn càng ngày càng kiêu ngạo.”
Triệu Uyển Như:”Không cần ngươi nhắc. Ta dã tính tới việc hắn trở về. Đã chuẩn bị người tiễn hắn lên đường”
Hắc Chính:”Việc này có ổn không. Nếu bị người khác biết thì...”
Triệu Uyển Như:”Là việc bắt buộc phải làm. Nếu như không loại bỏ hắn, con cho rằng con ngồi lên ghế gia chủ được sao. Nếu hắn phản đối e rằng con cũng ngồi không được. Mà con ngồi lên hắn cũng sẽ kéo con xuống. Chỉ có hắn chết địa vị của con mới vững vàng.”
Hắc Chính suy nghĩ 1 chút rồi gật đầu tán thành. Hắc mỹ cũng không muốn cuốn vào nhưng ai bảo đây là mẹ nàng đâu.
3 người bàn bạc thêm 1 lúc rồi tản đi.