Chu Vệ nhìn về phía Hắc Vân hỏi:”Hiện tại nước ta cũng đang bị các nước khác vây quanh liệu ngươi có cách gì để làm suy yếu chúng hay không. Hay ít nhất có thể tranh thủ được thời gian để chúng ta có thể tiến hành được mấy đề nghị của ngươi.”
Hắc Vân:”Thần quả thật cũng có nhưng không biết bệ hạ có dám dùng hay không.”
Chu Vệ:”Ngươi cứ nói thử xem.”
Hắc Vân:”Bệ Hạ. Nước ta tiện nay có 4 nước bao quanh gồm Tề quốc ở phía đông, Triệu ở phía bắc, sở ở phía nam và Hán ở phía Tây. Mỗi nước này thần có 1 bộ biện pháp riêng biệt.”
Chu Vệ:”Ngươi nói tiếp.”
Hắc Vân:”Trước hết là nước Hán, nước Hán chiếm giữ đồng bằng Hán Trung rộng lớn, lại có 1 mỏ linh thạch lớn. Binh sĩ thông thường có trên trăm vạn, binh sĩ là tu sĩ có hơn 10 vạn có thể nói quốc lực hùng mạnh, Lương quốc lại không chế ải hàm Cốc hiểm yếu, mà vùng Hà Tây của chúng ta lại là vùng đồng bằng trải rông. Có thể nói Hán Quốc công đánh chúng ta dễ dàng, còn chúng ta muốn công nó rất khó, trừ phi phải điều động rất nhiều binh lực, nhưng như vậy cũng khiến nước ta bị 3 nước còn lại xâm chiếm.
Vì Vậy thần đề xuất tập kết 20 vạn quân ở Hà Dông xây dựng trường thành dọc biên giới tiếp giáp với hàm cốc quan.”
Chu Vệ:”Xây dựng trường thành, ngươi có biết phải tiêu tốn bao nhiêu tiền bạc sao. Vả lại Hán quốc cũng sẽ không để chúng ta xây dựng.”
Hắc Vân:”Khởi bẩm bệ hạ. Thần làm như vậy chính là bởi vì biết được tình thế khó khăn của chúng ta, dù công hay thủ đều gặp khó khăn. Nhưng bệ hạ thử nghĩ chúng ta khó thủ là vì sao là bởi vì chúng ta ở Hà Đông chỉ có các thành trì phòng thủ mà thôi. Thành trì có thể bảo vệ cục bộ khu vực thành trì. Mà quân Hán trên chiến trường luôn đông hơn quân ta kể cả quân thường và quân tu sĩ. Như quân đội dịch tổ chức bao vây tấn công từng thành trì 1, vậy các thành trì còn lại cứu hay không cứu, như cứu bị phục binh làm sao bây giờ? thành trì thiếu hụt quân phòng thủ làm sao bây giờ? Không cứu thì chỉ có thể trơ mắt để cho quân Hán chiếm từng thành 1, đến khi quân ta kéo được đại quân đến cứu chúng ta đã mất đi mấy thành trì.
Như đại quân kéo tới lại phân ra 2 tình huống. 1 tình huống là địch quân thấy quân ta tới thì rút lui, cái này chúng ta thiệt hại ít thôi. Trường hợp thứ 2 là địch quân đối chiến với quân ta, như vậy để có thể dành chiến thắng trước quân Hán chúng ta phải dùng lực lượng tương đương hoặc nhiều hơn ít nhất gấp rưỡi. Nhưng nếu địch quân điều động 50 vạn quân vậy thì quân ta cũng phải điều ít nhất 50 đến 75 vạn quân. Điều nhiều như vậy biên giới với 3 nước còn lại làm sao bây giờ, chẳng lẽ bỏ mặc. Đó là chưa nói chúng ta đánh thắng thì không được gì, bại rồi phải cắt đấy cầu hòa.Như vậy về lâu dài Tần quốc tất nguy mà Hán quốc lại ngày càng mạnh.
Nhưng nếu như Tần quốc ta xây dựng hệ thống trường thành vậy thì khác, chúng ta có thể chặn đứng bước chân của quân Hán đủ lâu để chờ quân chủ lực tới. Nếu tác chiến thông thường quân ta phải điều quân lực tương đương địch, chúng ta chỉ cần dùng 1 nữa. Tiết kiệm hơn nhiều.
1 khi trường thành xây xong, địch quân như muốn công thành chỉ có thể dùng tu sĩ bay vọt qua tường thành để tấn công. Nếu như thông thường tu sĩ có thể đi tới bất cứ hướng nào để tấn công khắp khu vực Hà Đông. Nhưng 1 khi trường thành xây xong, bọn họ chỉ có thể công đánh trường thành, bởi vi nếu như chỉ có quân tu sĩ xâm nhập vậy chính là đưa dê vào miệng cọp. Tu sĩ Tần quốc làm binh tuy đông nhưng so về thực lực sô lượng cường giả từ cấp 5 trở lên chỉ có 5.000 người, trong khi của nước ta theo thần biết có hơn 2 vạn Thiên y vệ. 1 khi chúng xâm nhập sâu vậy thì sẽ bị quân ta mài chết. Cứ thế mãi đội quân tu sĩ của Hán quốc sẽ không còn tồn tại. Tần quốc ta như muốn đông tiến lại có khó gì.
Chưa kể chúng ta xây dựng trường thành tức là bóp nghẹt con đường thông thương về phía tây của Hán quốc với các nước phía đông, đến lúc đó mỗi đồng tiền mà thương nhân Hán quốc kiếm được, 1 nữa sẽ ở trong túi của bệ hạ, lấy tiền này nuôi quân sẽ giảm nhẹ quốc khố, thậm chí là có lãi.”
Chu Vệ:”Kế này có lẽ rất hay. Nhưng xây trường thành đi, Hán Quân há lại để chúng ta có thể de4ex dàng xây dựng nên được. Quân thần Hán quốc cũng không phải kẻ ngu.”
Hắc Vân:”Thần cũng đã nghĩ tới. Sở dĩ phải điều 20 vạn quân chính là để dẫn dụ Hán quân tấn công. Quân ta đánh 1 đòn phủ đầu trước để chúng không dám ngăn cản.”
Chu Vệ:”Ngươi có ý gì?”
Hắc Vân:”Bệ hạ, trước hết chúng ta cho điều 5 vạn thiên y vệ đi trước đến nơi định xây dựng trường thành. Lệnh cho các binh sĩ hệ mộc dùng thuật pháp cho cây cối mọc dọc tuyến trước của trường thành, cao tới mức binh sĩ thường không thể vượt qua. Dùng binh sĩ hệ thủy để bảo vệ không để địch nhân dùng lửa thiêu rụi, đồng thời xây dựng hào nước ngăn địch. Lại dùng binh sĩ hệ thổ tạo sẵn các phiến đá lớn, chỉ cần quân đội thường tới lạp tức xây dựng trường thành.
Cây cối mọc um tùm thì quân thường không vượt qua được, chỉ có thể dùng quân tu sĩ tác chiến. Lúc đó quân ta sẽ đánh trước cho chúng 1 đòn trọng thương, quân tu sĩ bị thương vậy thì quân thường của địch nhân cũng không dám động. Như vậy chúng ta có thể ung dung mà xây dựng trường thành.
1 khi trường thành xây xong không phải chúng ta bị hán quốc đánh mà là Hán quốc phải cống nộp tiền bạc cho chúng ta. Dù sao không có được các khoáng thạch ở phía đông để tu luyện và rèn binh khí, Hán quốc cũng không tồn tại được. ”
Chu Vệ:”Tốt, kế này quả nhiên là tuyệt. Ta nhất định phải thi hành.” sau đó nhìn về thái tử Chu Tiến:”Sau hôm nay, thái tử chuẩn bị việc này nhưng phải làm hết sức bí mật.”
Chu tiến:”Nhi thần tuân chỉ.”
Hắc Vân:”Bẹ hạ, ngoài ra thần còn có 1 kế.”
Chu Vệ:”Khanh cứ nói đi.”
Hắc Vân:”Thần cho rằng bệ hạ trước khi thực thi kế trường thành nên thực thi việc thu mua giá cao da thiết hổ ở Han quốc, có thể cao gấp 2, gấp 3 cũng không tiếc.”
Chu Vệ:”Da Thiết hổ, ta biết là 1 trong những nguyên liệu chính tạo ra Thiết hổ giáp, nhưng chỉ vì chuẩn bị cho chiến tranh lại mua cao như vậy há không làm lợi cho địch, mà nhu cầu của chúng ta không đến mức mua giá cao như vậy.”
Hắc Vân:”Bệ hạ, thần đưa ra kế này chính là để làm cho Hán quốc suy yếu, đồng thời tranh thủ thời gian cho chúng ta chuẩn bị cho đại kế xây trường thành.
Chu Vệ:”Làm suy yếu như thế nào?”
Hắc Vân:”Bệ hạ, 1 khi chúng ta tăng cao giá mua bán da thiết hổ vậy thì sẽ khiến cho người Hán quốc, nhất là tu sĩ vì tiền bạc, tài nguyên xâm nhập vào khu vực của Thiết hổ để khai thác, như vậy sẽ xảy ra tình huống gì. Thiết hổ vốn hung mãnh dị thường, cảnh giới bình thường đều từ cấp 3 trở lên. 1 khi nhiều người xâm nhập vậy thì Hán quốc sẽ chết bao nhiêu người, bao nhiêu tu sĩ. Đấy là còn chưa nói nếu như người Hán hành động quá mức có thể khiến Thiết hổ rời núi tiến vào Hán Trung trả thù. Hán quốc đến lúc đó phải cắt binh để ngăn chặn.
Chúng ta có thể nhân thời cơ đó điều binh xây trường thành. Đến khi Hán quốc phản ứng lại đã chậm.
Hán quốc vừa hao người, hao tài, lại bị quân ta chặn cửa. Không đến 100 năm tất vong. Như quân ta lại thêm mấy lần ra tay nữa thì vong càng nhanh. Chỉ cần trường thành còn tại chúng ta với Hán quốc chỉ có chúng ta ở thế chủ động.”
Chu Vệ:”Tuyệt. Tuyệt. Quả thật 1 kế đáng ngàn vàng. Lưu Ân lát nữa chuyển cho Hắc ngự sử 1000 linh thạch thượng phẩm.”
Lưu Ân:”Nô tài tuân chỉ.”
Hắc vân:”Thần. Tạ ơn bệ hạ.”
Chu Vệ:”Đối phó với Hán quốc ngươi còn có mưu kế gì khác.”
Hắc Vân:”Thần chỉ mới nghĩ tới đó. Như sau lại có thần sẽ tấu lên cho bệ hạ.”
Chu Vệ:”Tốt. Không cần gấp. Trẫm cũng muốn nghe khanh đối với các nước khác có mưu kế gì.”