TU TIÊN ĐỆ NHẤT PHẢN DIỆN

DANH SÁCH CHƯƠNG

HIỂN THỊ

“A”.

 

Tiếng hét của Vân My vang vọng trong động.

 

Bởi vì nàng nhìn thấy nằm cạnh mình chính là Lâm Dạ. Hắn nằm ngay bên cạnh nàng, 1 tay để trên bụng nàng.

 

Vân My vội nhảy khỏi tảng đá, tung miếng vải che ra. Sau đó rút kiếm ra chĩa về phía Lâm Dạ vẫn còn nằm ngủ trên đó.

 

Lâm Dạ dường như bị tiếng hét của Vân My đánh thức, từ từ ngồi dậy. Sau đó nhìn đến nàng. Sau đó lên tiếng:”Ngươi định làm gì?”

 

Vân My:”Ta hỏi ngươi định làm gì mới đúng. Ngươi dám lợi dụng ta đang bị thương giở trò xấu xa. Ta nói cho ngươi biết ta như có chết cũng không để ngươi toại nguyện”

 

Lâm Dạ:”Trước khi định liều chết nhìn xem trên người có thiếu miếng vải nào hay không, cơ thể có gì khác lạ không.”

 

Vân My nghe vậy liền nhìn y phục rồi cảm nhận cơ thể mình dường như không có gì khác lạ.

 

Lâm Dạ:”Nếu như ta tính làm gì ngươi thì cũng làm khi ngươi tỉnh táo, như thế thú vị hơn nhiều chứ nằm không 1 bên làm gì.”

 

Vân My:”Vậy tại sao ngươi lại nằm bên cạnh ta? Ngươi có thể nằm chỗ khác kia mà?

 

Lâm Dạ:”Còn không phải tại ngươi.”

 

Vân My:”Cái gì mà tại ta?”

 

Lâm Dạ:”Đêm qua trong người ngươi dược lực còn lại của viên thuốc hôm qua vẫn còn, ngươi cả đêm nóng rần, miệng không ngừng phát ra tiếng rên rỉ. Ta gọi ngươi kiểu gì cũng không được. Chỉ có thể vận công giúp ngươi điều hòa khí nóng trong người, đến gần sáng mới chợp mắt 1 chút đã bị ngươi đánh thức rồi.”

 

Vân My:”Lời ngươi nói là thật.”

 

Lâm Dạ:”Tin hay không tùy ngươi. Giờ ta phải ngủ bù, ngươi muốn làm gì thì làm đi.”

 

Sau đó hắn lại nằm xuống chỉ 1 lát đã ngủ thiếp đi.

 

Vân My thấy hắn như vậy cũng nghĩ chẳng lẽ ta hiểu lầm hắn. Nàng liền kiểm tra thêm lần nữa thì thấy không có gì khác lạ. Lúc này mới đưa kiếm trở lại bao. Nàng nhìn thấy Hắc Vân đang nằm ngủ ở chỗ của mình nàng cũng không tiện ở đó được a.

 

Thế là Vân My đi tới 1 góc trong động sau đó lấy ra 1 viên thuốc chữa thương ra sau đó uống vào. Rồi nàng bắt đầu vận dụng công pháp nhằm khôi phục cơ thể và thần hồn. 1 luồng ánh sáng xanh lá bắt đầu bao phủ lấy cơ thể nàng, càng tu luyện lâu cơ thể của nàng càng khá hơn, làn da không còn chỉ có sắc trắng mà ngày càng hồng nhuận hơn, vết thương nơi ngực cũng dần dần biến mất.

 

Công pháp mà nàng đang dùng gọi là Thanh diệp hồi xuân công là công pháp có khả năng chữa thương cao cấp có thẻ nhanh chóng gia tăng tốc độ khôi phục cơ thể nhanh gấp mấy chục lần. Chứng tỏ địa vị của nàng không tầm thường.

 

Mấy tiếng sau khi cơ thể nàng đã hoàn toàn bình phục nàng dừng tu luyện. Lúc này vẻ đẹp của nàng giống như 1 bông hoa sen đang nở rộ nằm trên mặt hồ tĩnh lặng. Khiến ai lúc này nhìn thấy nàng cũng cũng muốn chạm vào,dôi mắt xanh ngọc như nước hồ tĩnh lặng, đôi môi đỏ thắm, nước da trắng hồng, làn da chỉ cần nhìn bằng mắt cũng có thể nhận ra nó rất mềm mại, bộ ngực nhấp nhổ càng câu lòng người.

 

Khi nàng mở mắt ra thì đã thấy Lâm Dạ đang ngồi trước 1 nồi canh nhìn về phía mình. Nàng xấu hổ mà đi về phía hắn. Đôi mắt nhìn thẳng hắn như không có việc gì, nhưng trái tim lại nhảy loạn.

 

Khi tiến đến gần Vân My lên tiếng:”Ngươi nhìn gì vậy?”

 

Lâm Dạ:”Ta nhìn 1 mỹ nhân đang ngủ gật.”

 

Vân My:”Ai ngủ gật chứ.”

 

Lâm Dạ:”A. Ngươi ngồi đó nhắm mắt lại. Ai cũng cho là ngủ gật thôi. Mà lại còn ngủ mê người như vậy.”

 

Vân My:”Ngươi hóa ra cái miệng này cũng ngọt như vây.”

 

Lâm Dạ:”A. đủ dùng thôi.”

 

Vân My đi tới gần rồi ngồi đối diện hắn, ở giữa 2 người là 1 nồi canh. Nàng nhìn vào nồi rồi nói:”Ngươi nấu ăn ở đây không sợ bị phát hiện sao?”

 

Lâm Dạ:”Nếu có kẻ phát hiện thì càng tốt. Nếu là người ta có thể đoạt đồ. Nếu là thú ta lại có thêm thịt để ăn. Ngươi cùng ngồi xuống ăn 1 chút đi. Lát nữa ta sẽ giúp ngươi trị thần hồn.”

 

Lâm dạ đưa cho nàng 1 chén cơm và 1 chén canh bên trong có 1 ít thịt và rau củ. Nàng liền uống 1 chút nước canh sau đó bắt đầu ăn thịt và rau. Hương vị đậm đà, thơm ngọt của nước canh làm nàng có cảm giác không phải mình đang ở ngoài dã ngoại mà là đang ở trong 1 quán ăn cao cấp vậy. Nàng quả thật hôm nay nhận được lộc ăn.

 

Sau khi ăn xong nàng cảm tháy tinh thần tốt hơn trước rất nhiều.

 

Vân My:”Ngươi nấu ăn tốt như vậy. Xem ra là có luyện chút tay nghề a.”

 

Lâm Dạ:”Ăn là bản năng, là phúc phần lớn nhất. Làm gì cũng không thể bạc đãi chính mình. Hơn nữa tự tay làm ăn đi ra ngoài cũng không sợ bị độc chết. Ngươi nghỉ ngơi tí đi. 1 tiếng nữa sẽ bắt đầu chữa trị thần hồn.

 

Nàng gật đầu đi tới tảng đá mà mình nằm lúc tối. Còn hắn thì dọn dẹp mọi thứ.

 

Sau đó Lâm Dạ bắt đầu dựng 1 khung gỗ có treo 1 miếng vải trắng ngay cạnh chỗ hồ nước trong động.

 

Lâm Dạ:”Ngươi đi ra sau khung vải cởi y phục rồi bước xuống hồ.”

 

Vân My nghe vậy nghi hoặc nhìn hắn.

 

Lâm Dạ:”Phương pháp của ta cần phải dùng nước để hạn nhiệt. Như ngươi mặc quân áo cũng khó cho ta hành động. Vì ngươi là nữ nhân nên ta đã dựng 1 khung vải. Như ngươi muốn trị thì đi tới, còn nếu không thì thôi.”

 

Vân My nghe vậy do dự 1 chút sau đó đi tới sau khung vải. Lâm Dạ thì quay lưng lại. Vân My từ từ trút bỏ hết y phục sau đó bước xuống hồ.

 

Vân My:”Ta đã xong rồi.”

 

Lâm Dạ quay mặt lại về phía khung vải:”Tốt. Bây giờ trước hết giơ lưng về phía ta.”

 

Vân My làm theo.

 

Lâm Dạ lúc này lấy từ trong nhẫn trữ vật 1 hộp kim châm sau đó rút vài cây kim ra. Hắn nhìn ký hình ảnh sau khung vải và dùng thần thức để cảm nhận cơ thể nàng sau đó nhanh như thiểm điện phóng mấy cây kim găm vào sau lưng nàng, cổ và vài vị trí trên đầu. Kim găm vào trong cơ thể Vân My rất chuẩn xác cũng độ sâu vừa đủ không làm đau nàng.

 

Sau đó hắn nói nàng quay người lại. Lại với thủ pháp cũ phòng kim lên các huyệt đạo phía trước nàng. Sau đó hắn nói nàng hãy bắt đầu vạn công làm cho khí huyết chạy quanh khắp cơ thể. Nàng liền làm theo. Sau đó hắn lại lấy ra 1 đá ghi âm ra và phát ra tiếng tụng của kinh dưỡng tâm của phật môn.

 

Khi đang vận công, Vân My bên tai vang lên kinh dưỡng hồn làm cho tâm trí của nàng trở nên thanh thản, cơ thể trở nên thả lỏng. Đúng lúc này Hắc Vân bắt đầu vận dụng linh lực trong co thể phóng thẳng vào vị trí các cây kim. Vân My kêu thét lên 1 tiếng, lúc này nàng có thể cảm nhận được có 1 nguồn linh lực nóng bỏng, mạnh mẽ đang từ những cây kim xâm nhập vào trong cơ thẻ nàng sau đó những luồng linh lực nhỏ này bắt đầu từ khắp cơ thể bắt đầu tụ lên trên đầu nàng.

 

Sau đó Vân My cảm thấy thần hồn đang bị tổn thương của mình như bị xé toác ra, cảm giác đó cực kỳ kinh khủng như đang có hàng ngàn cây kim đang xuyên qua cơ thể nàng khiến cơ thể nàng co rúm lại vì đau đớn. Nàng 2 tay nắm chặt, hàm răng cố gắng giữ chặt không để thốt ra bất cứ tiếng nào. Nàng đang cố chịu đựng cơn đau và nàng cũng nhận ra nước hồ đang nóng lên và bắt đầu bốc hơi.

 

Lúc này Hắc Vân lại bắt đầu thay đổi thủ pháp tập trung linh lực của mình và bắt đầy chữa trị những mãnh thần hồn bị xé nát vụn bằng linh lực.

 

Vân My có thể cảm nhận được như có 1 bàn tay đang dùng từng mũi kim khâu vá lại thần hồn vốn đã bị vỡ tan của nàng. Đôi tay làm việc rất, cẩn thận tỉ mỉ, như không muốn làm tổn thương nàng.

 

Việc này kéo dài hàng giờ đồng hồ đến khi mảnh thần hồn cuối cùng được chữa trị. Hắc Vân liền bắt đầu thu hồi linh lực trong cơ thể Vân My. Sau đó bắt đầu khống chế các cây kim cắm trên người Vân My và thu hồi chúng.

 

Lâm Dạ:”Tiếp tục sử dụng công pháp chữa trị thần hồn. Thần hồn của ngươi vẫn còn rất yếu ớt. Phải bồi bổ nó. Đây là dưỡng tâm đan. Hãy uống nó.”

 

Hắn quang về phía nàng. Vân My bắt lấy không do dự uống vào vì lúc này nàng đã tin tưởng hắn.. sau khi uống xong nàng bắt đầu vận dụng công pháp dưỡng hồn, kết hợp với dưỡng hồn đan để tu bổ thần hồn.

 

Lúc này bất chợt bên ngoài động có tiếng của 1 đoàn người đang tiến đến xem ra cũng là tu sĩ muốn vào động để nghỉ ngơi.

 

Lâm Dạ:”Ngươi tiếp tục tu luyện. Ta đi ra ngoài 1 lát.”

 

Vân My gật đầu.

 

Lâm Dạ trước khi đi ra ngoài liền lập 1 kết giới để ngăn cản kẻ địch xâm nhập.

 

Khi hắn bước ra ngoài thì nhìn thấy 1 đoàn người mặc áo trắng đi tới, nam nữ đều có mà dẫn đầu là 1 thanh niên trẻ tuổi xem ra là thủ lĩnh. Hắc Vân liền đeo lên 1 cái mặt nạ che nữa mặt dưới chỉ chừa đôi mắt sau đó nhảy tới chỗ đám người.

 

Khi hắn xuất hiện đám người lập tức rút vũ khí ra đề phòng.

 

Lâm Dạ:”Đứng lại. Phía trước không phải chỗ các ngươi có thể đi, nhanh chóng tìm đường khác mà đi.”

 

Thanh niên dẫn đầu tiến lên phía trước lên tiếng:”Vị đạo hữu này, ta là Bạch Phong, đệ tử của Bạch Sơn môn. Không biết đạo hữu là ai. Lại cản đường chúng ta đi.”

 

Mấy kẻ theo sau cũng phụ họa theo.

 

“Đúng vậy ngươi là ai a. lại phách lối như vậy không cho chúng ta đi đường này.”

 

“Bạch sư huynh là cao thủ luyện hồn cảnh 8 tầng, 1 tên tu sĩ luyện thể cảnh mà thôi lại dám chặn bọn ta.”

 

...

 

Cả đám nhao nhao lên. Bạch Phong liền ra hiệu mọi người im lặng.

 

Lâm Dạ:”Ta không quan tâm các ngươi là ai lập tức cút cho ta. Như bàng không đi vậy thì chết ở chỗ này.”

 

Nghe xong lời Lâm Dạ nói 1 thanh niên cầm kiếm lao ra thét lớn:”Cuồng vọng để ta chém ngươi.”

 

Thanh niên tu vi là luyện khí cảnh viên mãn. Hắn rút kiếm ra thi triển kiểm pháp nhắm thẳng về phía Lâm Dạ chém tới. Kiếm pháp cực nhanh nhìn như có 5 lưỡi kiếm từ 5 hướng chém tới. Kiếm pháp mà đối phương thi triển là vạn phương kiếm pháp, là thượng phẩm công pháp, như luyện đến cực hạn có thể làm cho kiếm từ mọi phương hướng công kích đối thủ, có thể nói là kiếm pháp không góc chết.

 

Khi lưỡi kiếm còn cách chừng 5 m Lam Dạ bắt đầu động. Nhanh như thiểm điện 5 lưỡi dao nhỏ bằng ngón tay bay về 5 phương vị của kiếm pháp. Tiếng kiếm lọai va chạm liên tiếp vang lên. 5 đường kiếm của thanh niên áo trắng liền bị hóa giải. 5 lưỡi dao rơi dưới đất.

 

Khi thanh niên còn đang lúng túng thì Lâm Dạ lao tới, tốc độ cực nhanh, thanh niên áo trắng vội quét ngang thanh kiếm trong tay. Lâm Dạ tiền nhảy lên tránh né 2 tay giơ ngang qua đầu của thanh niên áo trắng. Thanh niên áo trắng chỉ cảm thấy như có vật gì lượt qua cổ rồi siết mạnh.

 

Lâm Dạ lộn 1 vòng rồi đáp sau lưng thanh niên áo trắng, lưng 2 người đấu vào nhau. Lâm Da 2 tay giơ ngang đầu nắm chặt thành quả đấm như thể trong tay đang nắm thứ gì.

 

Lâm Dạ:”Ngươi như đã ra tay với ta vậy thì chết ở đây đi.”

 

Sau đó hắn 2 tay giật mạnh xuống. Khi thanh niên áo trắng còn chưa kịp kêu len 1 tiếng thì đầu của hắn đã bay ra khỏi thân, máu bắn lên tung tóe. Cảnh tượng hết sức khủng bố làm cho mấy nữ nhân trong nhóm thét lên. Mà nam nhân trong nhóm người cũng sửng sờ vì Lâm Dạ ra tay quá nhanh, quá hung bạo mà lại không biết hắn dùng chiêu thức gì.

 

Lúc này Bạch Phong kiền nhìn kỹ thì thấy có mấy giọt máu đang lơ lững giữa 2 tay Lâm Dạ thì hắn chợt hiểu đó là 1 sợi dây chỉ rất mãnh và bền. Nó đủ để cắt đứt cổ của 1 cao thủ Luyện khí cảnh viên mãn. Lúc này hắn chợt run lên vì ai biết Lâm Dạ còn có thủ đoạn gì.

 

Khi Lâm Dạ thả lỏng tay phải ra sợi chỉ liền thuần thục mà chạy trở lại vào trong ống tay trái. Sau đó hắn tiếp tục nhìn về phía nhóm người. Cả đám liền rùng mình.

 

Bạch Phong lên tiếng:”Đạo hữu ngươi làm vậy cũng quá đáng đi. Ngươi không sợ Bạch Sơn môm chúng ta báo thù hay sao.”

 

Lâm Da:”Các ngươi chết hết vậy thì việc ở đây ai biết được, nhất là bên cạnh các ngươi lại không cóa cao thủ ẩn thân nào bảo hộ.”

 

Nghe thấy lời này Lâm Phong không 1 chút do dự hét lớn:”Mau bày sát tinh trận.”

BÌNH LUẬN

Chưa có gì ở đây hết