Sự việc ở Triệu gia khiến cho đế đô phong tỏa 3 ngày, quân đội tuần tra liên tục.
Triều đình và các thế gia phát lệnh triệu tập toàn bộ các cao thủ quay trở về kinh đô phòng vệ.
Đồng thời cẩm y vệ và đông xưởng cũng tung toàn bộ lực lượng hòng tra xét ra manh mối của toán người kia. Kết quả tra ra được trong tối đó có 1 đội lính tuần tra do 1 người của Triệu gia làm chỉ huy bị giết chết. Ánh mắt của xác chết cực kỳ dữ tợn. Tại 1 bãi đất trống cách Hắc gia không xa có dấu vết cao thủ giao chiến kịch liệt. Ngoài ra còn tra ra được đêm qua con gái gia chủ Triệu gia, vợ thứ 2 của gia chủ Hắc gia cùng con cái và thị vệ bị 1 đám người mặc giáp đen xâm nhập chém giết. Mọi đầu mối bắt đầu đổ về phía Hắc gia.
Nhưng người của Hắc gia khi được hỏi tới đều nói đêm đó kẻ địch bất ngờ tấn công vào hắc gia. Người Hắc gia chống cự ác liệt nhưng vẫn không ngăn được chúng ra tay thủ ác giết chết Triệu Như Uyển và con cái. Tất cả thống nhất lời khai vì vậy việc điêu tra không dễ dàng.
Lúc này 1 tin tức chấn động từ giang hồ truyền tới, Huyết Tinh điện đã bị 1 cỗ thế lực tấn công công tiêu diệt. Chỉ 3 ngày sau khi vụ việc ở đế đô diễn ra. Nhiều tin đồn cho rằng người của Huyết Tinh điện vì nhận mối làm ăn, chọc giận 1 cái siêu cấp thế lực nên bị tiêu diệt. Tử trạng 1 số thi thể rất giống với mấy bộ thi thể của đám lính tuần tra kia, cơ thể đều héo rút, khuôn mặt vặn vẹo dữ tợn.
10 ngày sau kể từ vụ việc, Chu Vệ triệu tập Hắc vân tiến đến ngự thư phòng. Khi Hắc Vân đi tới ngự thư phòng liền nhìn thấy bên trong ngự thư phòng chỉ có 4 người đang ở đó bao gồm Chu Vệ, đại thái giám Lưu Ân, chỉ huy trưởng Đông Xưởng Ngụy Hiền, chỉ huy trưởng Cẩm y vệ Tưởng Ninh. Cả 4 người nhìn chằm chằm về phía Hắc Vân.
Hắc Vân đi đến trước mặt Chu Vệ, sau đó quỳ xuống hô vạn tuế. Chu vệ không nói bình thần, mà chỉ im lặng xem bản tấu chương trên tay. Không khí bên trong ngự thư phòng cực kỳ yên tĩnh, nhưng cũng cực kỳ ngột ngạy.
1 lúc sau Chu Vẹ mới bỏ bản tấu chương xuống sau đó hô bình thân. Hắc vân hô tạ ơn sau đó đứng dậy nhìn về phía Chu Vệ. Chu Vệ cũng nhìn về phía hắn, ánh mắt chăm chú như muốn biết bản chất thực sự của con người hắn là gì, 3 người còn lại cũng dùng ánh mắt dò xét mà nhìn chằm chằm hắn.
Chu Vệ:”Hắc Vân. Việc ở nhà ngươi. Ngươi cho rằng là kẻ nào làm.”
Hắc Vân không chút do dự đáp lại:”Chính là 1 tay thần làm ra.”
Câu trả lời này làm cho 3 người còn lại cảm thấy kinh ngạc, vì theo đánh giá của họ loại người của Hắc Vân khi gây ra chuyện như vậy sẽ không dễ dàng thừa nhận. Mà sẽ chối bỏ hoặc dùng 1 loại phương thức nói bóng gió thừa nhận. Chứ không phải là trực tiếp thừa nhận. Hắn đay là cho rằng bản thân nắm được loại thực lực này thì không sợ bị diệt trừ sao.
Chu Vệ:”Ngươi không sợ trẫm trị tội ngươi tội mưu phản hoặc ý đồ bất chính sao?”
Hắc Vân:”Không sợ.”
Chu Vệ:”Vì sao?”
Hắc Vân:”vì bệ hạ sẽ không vì 1 việc nhỏ như vậy mà làm ảnh hưởng đến đại kế trị thiên hạ, diệt trừ thế gia. Mà còn sẽ gia tăng ủng hộ cho thần, bởi vì mọi thứ đều nằm trong tầm khống chế của bệ hạ. “
Chu Vệ:”Việc này là làm sao giảng?”
Hắc Vân:”Mọi việc ngày đó xảy ra chính là bởi vì Triệu gia mua sát thủ từ Huyết Tinh điện đi ám sát thần cho nên mới có việc thần cho người thanh tẩy Triệu gia, diệt trừ mẹ con Triệu uyển Như. Việc này nhìn như thần vô lý, ra tay tàn độc nhưng lại hợp lý, người muốn giết ta, ta đây giết lại há có thể oán trách. Như có gia tộc phản đối chẳng phải nói cho những người khác ngươi có thể giết ta, người nhà ta sẽ không quản, như vậy chẳng phải khuyến khích cho kẻ khác ám sát mình sao. Còn như Triệu gia bộc lộ ra việc mua hung giết người lại càng khiên các gia tộc khác không dám nói gì, chẳng lẽ bọn họ dám công khai ủng hộ việc mua hung giết người.”
“Tuy không thể công khai dối đầu nhưng sự đề phòng tất nhiên vẫn là có, các thế gia đều đã thấy thần ngâm ngoan độc, thủ đoạn tàn nhất, không dung nhân từ. Nhưng cũng có thực lực lớn mạnh, để đối kháng thần bọn họ phải liên hợp lại đối đầu với thần, liên minh với bệ hạ. Như vậy bệ hạ có thể dựa vào đó thi hành tân chính vốn đã bị trì hoãn nhiều năm. Như vậy bệ hạ có thể để lại tiếng thơm muốn đời chứ không phải tiếng xấu. Như hoàng thượng diệt thần, diệt Hắc gia vậy thì bệ hạ sẽ mất đi 1 tấm bia ngắm để tranh thủ thời gian cải cách. Mà các gia tộc đã liên minh chặt chẽ với nhau sẽ càng uy hiếp triều đình hơn. Bệ hạ nắm quyền nhiều năm há lại không rõ 1 gia tộc có tính uy hiếp làm sao bằng mấy trăm thế gia uy hiếp đây.”
Chu Vệ:”Ngươi nói thật hay, nhưng ngươi trong tay có nhiều cao thủ như vậy. Ta sao có thể khống chế ngươi. Ngươi có trong tay 1 cao thủ cấp 8, trong khi các thế gia khác đó là cấp bậc lão tổ, nhưng đó lại chỉ là thuộc hạ của ngươi. Ta làm sao có thể uy hiếp được ngươi, khống chế ngươi. Ngay nhu cấp thủ cấm vệ của ta gặp hắn cũng không dám manh động.”
Hắc Vân:”Bởi vì trong tay bệ hạ có cao thủ cáp 9 thậm chí cao hơn.”
Chu Vệ:”ngươi là làm sao biết?”
Sát khí từ người chu vệ tỏa ra như ngưng kết thành thực chất tỏa ra. Mấy kẻ còn lại trong phòng cũng ở vào tư thế chuẩn bị động thủ chỉ cần Chu Vệ ra lệnh 1 tiếng là sẽ ra tay. Hắc vân tuy có cao thủ cấp 8 trong tay nhưng hắn đang ở trong cung, kẻ địch lại có cao thủ cấp 9. những kẻ kia thì toàn là cao thủ cấp 6, 7. hắn muốn thoát ra cũng thiếu không ít công phu. Mà người nhà có thể gặp họa.”
Hắc Vân:”Thần là dựa vào việc các thế gia không dám cải triều hoán đại mà đoán ra.”
Chu Vệ:”Ý ngươi là gì?”
Hắc Vân:”Thần từng đọc vào 1 đoạn bí sử. Cho thấy cách đây 200 năm trong thời đại của Tần Vũ đế. Sau khi tần Vũ đế băng hà khi giao chiến với Triệu quốc, cha của bệ là Tần Nguyên đế lúc đấy tuổi tác hãy còn nhỏ, nhiều đại thần của tiên đế và cao thủ cấp 6, 7 thậm chí là cấp 8 của triều đình cũng tử trận cùng tần Vũ Đế. Trong cung hoàng đế tuổi nhỏ, lại không có cao thủ trấn trụ vậy mà các gia tộc thế gia lúc đó cũng rất mạnh, trong tay cao thủ cấp 7, thậm chí là cấp 8 cũng có không ít. Vậy mà thế gia lại không có hành động chèn ép hoàng đế. Nhất là các cao thủ của các thế gia cáp 7,8 cũng hoặc là chết hoặc là mất tích bí ẩn. Thần cho rằng để làm được việc này hoàng gia tất phải ẩn tàng 1 tổ chức có nhiều cao thủ lớn mạnh, hoặc là 1 cao thủ cấp 9 thậm chí cao hơn trấn các gia tộc kia. Nhưng thần thấy việc có 1 cao thủ cấp 9 trở lên lại khả thi hơn vì nếu có 1 tổ chức như vậy việc cải cách của bệ hạ cũng không gian nan như vậy. Có 1 cao thủ như vậy bệ hạ há lại lo lắng thần có ý đồ xấu. Thần chỉ là muốn tự vệ mà thôi.”
Chu Vệ:”Vậy ngươi cho ta là minh quân hay hôn quân?”
Hắc Vân:”Bệ hạ cả 2 đều không phải. Minh quân sẽ không vì chút việc nhỏ này mà lo sợ, thậm chí lợi dụng việc này để trưởng khống toàn cục cũng sẽ không sử dụng biện pháp hỏi đáp như vậy để tra xét lòng thần tử, minh quân sẽ ngoài sáng khen tặng thần sau đó ngầm giết thần. Hôn quân sẽ hành động thiếu suy nghĩ, thích gì làm đó, không suy xét. Gặp thần có chút uy hiếp sẽ cho người giết thần ngay, hoặc giả mù xa mưa mà bỏ qua, sau đó sống trong sợ hãi, không dám hành động. Nhưng hoàng thượng hành động lại hoàn toàn trái ngược. Vừa muốn dùng thần, lại vừa đắn đo dùng thần sẽ mang hậu quả nghiêm trọng uy hiếp hoàng quyền, cũng lo sợ như tha thần đám đại thần sẽ chống lại hoàng quyền, lo trước lo sau, trần trừ bất quyết.”
Chu Vệ:”Vậy ngươi cho rằng ta là vị quân chủ như thé nào.”
Hắc Vân:”Bệ hạ chính là cổ chi bạo quân.”
Lưu Ân hét lớn:”To gan, ngươi dám nhục mạ bệ hạ.”
2 người còn lại liền lăm lăn vũ khí, mắt nhìn chằm chằm hắc vân
Chu Vệ đưa tay ngăn 3 người lại sau đó hỏi:”Cái này là từ đâu mà nói?”
Hắc Vân:”Thần ra tay diệt triệu gia có thể nói oanh động đế đô, lòng người bàng hoàng. Hoàng thượng như là minh quân sẽ lôi kẻ cầm đầu ra làm lắng lại cơn phong ba này, nhưng bệ hạ lại không làm vậy. Người là muốn lợi dụng thần để để làm cho cơn phong ba này lớn hơn, dùng nó để tiêu diệt các đại thế gia trong đó có cả Hắc gia. Tuy việc này minh quân cũng sẽ làm nhưng hành động sẽ ổn thỏa hơn, giảm bớt thương vong. Nhưng cái bệ hạ muốn là diệt trừ tận gốc thế gia, muốn dùng mưu kế của thần, muốn dùng hành động ác liệt của thần để diệt trừ thế gia bất chấp nó ảnh hưởng đến bình dân bách tính, hành động như vậy chỉ có bạo quân có thể làm được, cũng chỉ là bạo quân mới có thể làm. Xem mạng người như cỏ rác, bệ hạ sẽ lấy danh tiếng bạo quân mà chết đi. Nhưng bệ hạ sẽ không vì vậy mà chùn bước, vì bệ hạ chỉ nghĩ đến quyền lực của bản thân, địa vị của Chu gia mà không quan tâm đến bách tính.”
Chu Vệ:”Nếu ngươi đã nói vậy. Vậy ta lại hỏi ngươi. Ngươi theo hay không theo.”
Hắc Vân:”Thần nguyện vì bệ hạ máu chảy đầu rơi, chết không hối hận.”
Chu Vệ:”Lời này nghe thật dối trá.”
Hắc Vân:”Nhưng nó lại dễ nghe a, bệ hạ.”
Chu Vệ:”Ngươi không sợ ta diệt trừ Hắc gia sao?”
Hắc Vân:”Thần vốn chẳng muốn làm gia chủ Hắc gia, thứ mình không muốn giữ lại làm gì? Chỉ cần bệ hạ tha cho 1 số ngươi thân cận với thần là được.”
Chu Vệ:”Ngươi quả nhiên là độc sĩ a.”
Hắc Vân:”Độc sĩ phối với bạo quân, chẳng phải trở thành giai thoại thiên cổ sao.”
Chu Vệ:”Ha ha ha. Tốt. Vậy thì từ nay hãy cho ta thấy được tài năng của ngươi.”
Hắc Vân:”Thần sẽ không phụ lòng bệ hạ.”
Chu Vệ:”Vậy ngươi có kế sách gì để diệt trừ thế gia.”
Hắc Vân:”Thần cho rằng bệ hạ trước khi nhắm tới thế gia cần phải giải quyết vấn đề của các phiên vương trước. Không giải quyết được phiên vương thì bệ hạ muốn trưởng khống triều đình và thiên hạ cũng không có ích gì.”
Chu Vệ:”Ngươi nói chế độ phiên vương sao. Trước đây thái tông hoàng đế đã ban ra thôi an lệnh làm suy yếu phiên vương rồi còn có vấn đề gì nữa?”
Hắc Vân:”Thần biết thôi ân lệnh có tác dụng chia nhỏ lãnh địa, giảm tước vị các phiên vương ra mỗi đời. Nhưng bệ hạ, thần cho rằng thôi ân lệnh có 1 điểm yếu chí mạng.”
Chu Vệ:”Điểm yếu gì?”
Hắc Vân:”Hạch tâm của thôi ân lệnh là mỗi khi có 1 vị phiên vương qua đời thì con cháu có thể chia đều lãnh địa và tài sản của phiên vương đó. Địa vị của người kế thừa ngoại trừ con trưởng giữ nguyên, còn lại thì hàng nhất cấp thành quận vương, cứ thế mà giảm dần xuống. Từ đó chia nhỏ quyền lực và địa vị của các phiên vương. Nhưng bệ hạ người nghĩ kỹ xem nếu như phiên vương có thể sống thọ mấy trăm năm đâu, có thể sống thọ hơn bệ hạ đâu. Như vậy thôi ân lệnh chẳng phải vô tác dụng, lãnh địa và địa vị của phiên vương mấy trăm năm chẳng phải vẫn được giữ nguyên, vẫn có thể uy hiếp bệ hạ. Như vậy chẳng phải nguy hiểm sao. Theo thần biết trong hàng phiên vương có 3 vị là cao hơn bệ hạ 3 thế hệ, tuổi tác còn cao hơn bệ hạ nhiều, có người vẫn ra ngoài săn bắn bình thường. 1 mặt là vì phiên vương địa vị cao, tài sản nhiều có thể mua được nhiều trân tài dị bảo bảo toàn mạng. 1 phần vì hoàng đế thường phải lo quốc sự, thậm chí cầm binh đánh trận làm cho tuổi thọ giảm bớt nhiều. Bệ hạ thử nghĩ thái tử lúc này mới hơn 20 tuổi, như bệ hạ có vấn đề gì, thái tử phải đối mặt với đám phiên vương lớn hơn mình mấy trăm tuổi có thể trán được sao. Thần e người kế thừa về sau không phải con cháu của bệ hạ.”
Chu vê đám người nghe xong những lời này đều cảm thấy giật mình. Mồ hôi lạnh ứa ra. Cái này là đại sự a. như bệ hạ mãi chăm đối phó với đám thế gia, suy yếu thực lực. Phiên vương nổi dậy thì làm sao bây giờ. Đây đúng là phải giải quyết phiên vương trước.
Chu Vệ:”Vậy theo ngươi phải làm như thế nào mới được?”
Hắc Vân:”Thần cho rằng nên thực hiện chế độ luân phiên chầu hầu. Tức là mỗi 3 năm 1 lần các phiên vương phải đích thân đi đến đế đô gặp mặt bệ hạ, hoặc là cơ thể không khỏe phải cắt cử thế tử thay mặt.”
Chu Vệ:”Cái này có tác dụng gì sao?”
Hắc Vân:”Thứ nhất chính là gia tăng tình cảm giữa hoàng gia và các phiên vương. Bẹ hạ cũng biết hoàng đế và phiên vương cách nhau thế hệ càng lớn càng khó ở chung, nếu như các phiên vương và hoàng đế có nhiều cơ hội tiếp xúc tăng tiến cảm tình cũng có thể làm cho các phiên vương trung với triều đình hơn. Đồng thời tạo cho hoàng đế 1 cái minh bài, kẻ nào không tới tức là có ý đồ bất chính, triều đình có thể xử lý.”
“Thứ 2 làm suy yếu quốc lực của các phiên vương. Phiên vương hoặc thế tử như phải thường xuyên đến đế đô, chi tiêu ăn mặc sẽ không nhỏ sẽ làm cho tiền tài của các phiên địa chảy vào đế đô, đó chính là với bệ hạ có lợi. Phiên vương tiền bạc ít đi vậy thì khó nuôi nổi cao thủ và quân đội, việc mua trân tài dị bảo gia tăng tuổi thọ cũng bớt đi. Như vậy khoảng cách tuổi tác của phiên vương và hoàng đế sẽ ngày càng giảm. Tài sản càng ít đấu đá giữa các vương tử chẳng phải càng mãnh liệt. Cái này có lợi cho hoàng đế.”
“Thứ 3, sở dĩ các thế gia đối với hoàng đế lại có thể chèn ép là bởi vì họ biết bệ hạ cần dùng họ để áp chế phiên vương nhưng nay phiên vương thường xuyên đi tới đế đô đâu. Chẳng phải sẽ gia tăng quyền lực của bệ hạ sao. Các phiên vương thường xuyên đến đế đô sẽ phải xây dựng dinh thự để ở lâu dài, thậm chí phát triển sản nghiệp, như vậy sẽ phá vỡ thế lũng đoạn của thế gia. Bệ hạ có thể dựa vào việc này nhìn trai cò tranh nhau ngư ông thủ lợi. Nếu bệ hạ sợ rằng có đại thần cấu kết phiên vương, vậy thì để họ dưới tầm mắt càng dễ giám thị.”
“Thứ 4, xưa nay hoàng quyền không dưới huyện, đến chỗ các phiên vương lại càng khó. Nhiều khí bá tánh ở các phiên quốc còn chẳng biết bệ hạ là ai. Nhưng nếu các phiên vương thường xuyên đi tới dế đô đâu, bách tính sẽ biết phía trên phiên vương còn có hoàng đế, quyền lực to lớn có thể khiên phiên vương nghe lời. Văn hóa, ngôn ngữ, tư tưởng đế đô có thể truyền bá đến các phiên quốc, gia tăng sự thông nhất tư tưởng cái này đói với sự thống trị cảu bệ hạ là có lợi.”
4 người phía trên nghe không khỏi cảm thấy chấn kinh. Quá cặn kẽ, quá chu toàn. Chỉ 1 kế ra mà trúng mấy con chim. Không tốn 1 binh 1 tốt mà trưởng khống cả thế gia, phiên vương, bách tính. Kế này như làm được hoàng quyền sẽ lên cao chưa từng có.
Chu Vệ:”Tốt. Kế này kết hợp với thôi ân lệnh quả thật là lưỡng toàn kỳ mỹ. Ta không nhìn lầm ngươi.”
Hắc Vân:”Bệ hạ quá khen.”
Chu Vệ:”ngươi bây giờ chép lại những gì vừa nói sau đó trình lên cho ta.”
Hắc Vân:”Thần tuân mệnh.”
Sau khi Hắc Vân viết lại kế sách sau thì cũng lui ra.
Chu Vệ cầm lấy bản tấu, sau đó quay sang chỉ huy đông Xưởng và Cẩm y vệ nói:”2 người các ngươi tăng cường giám sát những người thân cận với hắn. Tuyệt không để hắn bí mật làm chuyện gì có hại đến trẫm.”
2 người tuân mệnh rời đi.
1 tháng sau chỉ lệnh cho các phiên vương luân phiên chầu hầu được ban ra, chấn kinh thiên hạ.