Hắc Vân sau khi thu xếp mọi việc cho đám người Hắc Dạ xong thì thì đi đến chỗ đại trưởng lão của nội gia để báo cáo việc mình trở về và việc của đám Hắc Dạ chuyển sang chỗ mình ở.
Khi hắc Vân đi đến Trưởng lão điện thì liền thấy 12 vị trưởng lão nội gia đang ngồi nói chuyện. Hắn liền đi tới chỗ mấy vị trưởng lão vái chào.
Hắc Vân:”Tham kiến các vị trưởng lão.”
Hắc Tuấn Hà, đại trưởng lão nội gia lên tiếng:” Là hắc vân a. ngươi cuối cùng cũng trở về. Nếu không phải lệnh bài của ngươi còn chưa bị vỡ. Ta còn tưởng rằng ngươi đã chết rồi a.”
Hắc Vân:”Để cho đại trưởng lão lo lắng.”
Hắc Thiên Minh:”Nhị trưởng lão cũng lên tiếng:” Ngươi thần sắc sáng sủa như vậy xem ra là thu thập được không ít thứ tốt á.”
Hắc Vân:”Đúng là được 1 chút thứ tốt. Cháu đến đây cũng là muốn hiếu kính với các trưởng lão.”
Nói rồi hắn từ trong nhẫn trữ vật lấy ra 12 tấm da hổ của Bạch hổ được cắt thành từng tấm lớn gấp đôi thân người cùng với 12 cái răng của bạch hổ đưa qua cho các trưởng lão. Khi thấy những vật này các trưởng lão đều trố mắt ngoác mồm. Vì họ cỏ thể cảm nhận được khí huyết nồng đậm cực kỳ của hung thú cấp 8 tỏa ra. Cái đồ chơi này nhưng là đại bảo bối a.
Hắc Tuấn Hà:”Ngươi... những thứ này ngươi là lấy được ở đâu. Không đúng. Da hổ trắng, hung thú cấp 8 đây là da của Bạch hổ của rừng yêu cáo. Ngươi...”
Hắc Vân:”Đại trưởng lão điệu thấp. Điệu thấp a. Dù xuất xứ từ đâu thì cũng chỉ là 1 cái da hổ mà thôi, vạt tận kỳ dụng. Chẳng phải hợp lý sao.”
Hắc Thiên Minh:”Đúng. Đúng. Chỉ là da hổ mà thôi lại có gì đáng sợ. Chẳng lẽ đám mèo ấy lại dám động đến ta Hắc gia hay sao. Để ta xem thử xem tấm da hổ này thế nào.”
Hắc vân:”Xin gửi các trưởng lão.”
Các trưởng lão nhận lấy 2 món đồ đều cảm thấy rất hài lòng. Da hổ này nếu như may thành y phục có thể chống lạnh, lại như áo giáp hộ thân, người chuyên tu nhục thân mặc lâu ngày có thể hấp thú khí huyết của nó từ đó tăng cao cường độ nhục thân. Răng hổ có thể chế luyện thành binh khí, răng của hung thú vốn đã vô cùng cứng rắn như nghiền thành bột rồi hòa vào binh khí để luyện thì độ bền của binh khí càng tốt. Hung thú cấp độ càng cao thì 2 vật này tác dụng càng lớn. Xưa nay trong Hắc gia chỉ kiếm được đồ của hung thú cấp 6 là hết mức. Không ngờ hôm nay Hắc Vân liền mang đến đồ của hung thú cấp 8. các trưởng lão đều cảm thấy Hắc Vân hắn tiền đồ vô lượng. Không uổng công bọn hắn che chở cho hắn không ít lần.
Hắc Thiên Minh:”Đồ tốt. Đồ tốt a như ta đem những thứ này cho cháu ta nó đi ra ngoài ta cũng yên tâm hơn chút.”
Các trưởng lão khác nghe vậy cũng bật cười gật đầu tán thành.
Hắc Tuấn Hà:”Ngươi hôm nay đến đây chắc cũng không phải chỉ để tặng những vật này a.”
Hắc Vân:”Ta ngoài đến thăm các trưởng lão còn có việc muốn báo với các trưởng lão.”
Hắc tuấn Hà:”Việc gì?”
Hắc Vân lấy ra tờ đơn mà Triệu uyển như đã viết ra đưa cho hắc Tuấn Hà rồi nói:”Mời các vị trưởng lão xem. Đây là thư cho phép của mẹ 2 viết cho ta. Thông báo kể từ hôm nay 5 vị anh em trước đây ở chỗ mẹ 2 sẽ chuyển đến chỗ ta ở. Mọi chi tiêu cáp phát sau này đều chuyển đến chỗ ta, từ ta phân phối xuống.”
Hắc Tuấn Hà nhìn ờ đơn, sau đó chuyển cho các trưởng lão khác. Sau đó nhìn về phía Hắc Vân nói:”Mẹ 2 ngươi là đồng ý không giả. Nhưng ngươi rót cuộc là dùng cách gì đạt được. Theo ta biết việc này rất khó làm thành a.”
Hắc Vân:”Lấy đạo lý để nói mà được.”
Hắc Tuấn Hà:”Đạo lý gì?”
Hắc Vân:”Trong viện của mẹ 2 có kẻ làm ô danh mẹ 2 cho nên ta ra tay giáo huấn hắn, khiến cho mẹ 2 hiểu ra tự mình trừng trị sau đó cho phép ta đưa mấy anh em về chỗ ta chăm sóc.”
Hắc Tuấn Hà:”Chỉ vậy thôi?”
Hắc Vân:”Đúng vậy.
“
Hắc Tuấn Hà:”Xem ra thủ đoạn của ngươi vãn rất sắc bén a.”
Hắc Vân:”Đại trưởng lão quá khen.”
Hắc Tuấn Hà:”được rồi chuyện này để bọn ta xử lý cũng không phải chuyện lớn gì.”
Hắc Vân:”Đạ tạ đại trưởng lão. Đa tạ các đại trưởng lão.”
Hắc Thiên Minh:”Đúng. Hắc Vân. Trong gia tộc đang cần 1 người đảm nhiệm chức ngự sử triều đình. Nay ngươi đã trở về vậy thì ngươi đảm nhiệm việc này đi.”
Đây tuy là tu tiên giới nhưng phần lớn người sống ở đây vẫn là phàm nhân, chiếm đến hơn 90% dân số. Tuy họ không thể tu luyện nhưng bản thân lại là đại diện cảu khí vận và công đức thiên địa. Như ai được nhiều phàm nhân tán thành thì có thể được khí vận và công đức thiên địa bảo hộ, gia tăng thực lực cùng tuổi thọ. Vì vậy không ít các thế lực tu tiên thành lập vương triều hoặc giáo phái để thu hút phàm nhân gia nhập từ đó thu dược khí vận và công đức nhưng những thứ này cũng không phải dễ kiếm như vậy. Không phải chỉ cần kéo đám phàm nhân vào trong lãnh thổ vương triều hoặc giáo phái là được mà phải thật sự được phàm nhân tán thành mới được vì vậy mới cần những người lãnh đạo vương triều và giáo phái dùng không ít thủ đoạn để lôi kéo phàm nhân.
Ngoài ra triều đình cũng càn sử dụng phàm nhân để tích lũy tài nguyên trong tu luyện, bảo vệ lãnh thổ khỏi các quốc gia khác và các chủng tộc khác xâm phạm vì lực lượng tu sĩ của các quốc gia đều là chiến lực của quốc gia đó. Như tiêu hao sạch thì quốc cũng sụp đổ vì vạy thường thường các quốc gia thường cắt cử 1 tu sĩ chỉ huy tác chiến, chỉ khi có việc động đến lợi ích lớn của quốc gia thì mới có tu sĩ ra mặt đối chiến.
Mà trong triều đinh Tần quốc chia làm 3 cơ quan chính là lục bộ kiêm quản mọi sự vụ quốc gia. Nội các làm nhiệm vụ cố vấn cho hoàng đế và ngự sử đài có nhiệm vụ giám sát thiên hạ. Các thế gia thường cài cắm người vào các cơ quan trong triều đình để nắm lấy chỗ tốt. Mà ngự sử đài là vị trí mà các thế gia cũng thường nhắm tới vì vị trí này là chỗ mà các thế gia có thể chơi ngáng chân các thế gia khác. Cho nên chỉ có những người thông minh nhất, miệng lưỡi lợi hại nhất mới có thể được đưa vào cơ quan này.
Hắc Vân:”Ta làm ngự sử sao.”
Hắc Thiên Minh:”Đúng vậy. Vị trí đó các gia tộc đều đề bạt người giỏi miệng lưỡi nhất vào vị trí này. Thế hệ này của ngươi chỉ có ngươi là miệng lưỡi và thủ đoạn cao nhất. Không tuyển ngươi tuyẻn ai. Thế nào ngươi có làm hay không.”
Hắc Vân:”Nếu các vị trưởng lão đã muốn là nhân việc này thì ta làm vậy.”
Hắc Thiên Minh:”Vậy tốt. 3 ngày nữa ngươi bắt đầu đến ngự sử đài làm việc. Ta sẽ để người đem quan phục đến cho ngươi.”
Hắc Vân:”Tuân mệnh. Vậy cháu xin phép trở về.”
Hắc Thiên Minh:”Được. Ngươi cũng nên về gặp mẹ ngươi đi.”
Hắc Vân vái chào sau đó rời đi.
Hắc Thiên minh nhìn về phía bóng lưng hắc Vân rời di rồi nói:”Ta rất trông chờ vào biểu hiện của thằng nhóc này a.”
Tư trưởng lão:”Đúng vậy a. ngay cả Triệu Uyển Như mà nó cũng khiến cho phải nhả ra 5 miếng thịt béo kia thì quả thật không đơn giản.”
Ngũ trưởng lão:”Chúng ta lần này ném cây gậy quấy phân heo này vào trong nồi cám heo ngự sử đài. Không biết sẽ có bao nhiêu kẻ bị tức chết a.”
Bát trưởng lão:”Còn không phải sao. Hắn lúc trước đối với người trong gia tộc cũng ra tay ác như vậy. Như đối xử với kẻ ngoại tộc còn kinh khủng đến mức nào.”
Hắc Tuấn Hà:”Chỉ mong đừng gây lớn đến mức chúng ta không chống đỡ được a. thằng nhóc này cũng không phải là loại biết kiềm chế.”
Hắc Thiên Minh:”Nước đến tướng đỡ a chặn a. Nhưng ta phải nói đồ nó đưa cho chúng ta thật không tầm thường.”
Các trưởng lão khác cũng gạt đầu tán thành, trò truyện vui vẻ không thôi.
Hắc vân đi đến chỗ ở của mẹ mình nằm không xạ viện của Triệu uyển Như. Khi hắn đi vào các gia nô đều cúi đầu chào hắn, hắn liền cho mỗi người 1 ít linh thạch để thưởng. Đám gia nô vui mừng không thôi.
Khi hắn đi vào trong nhà liền thấy mẹ mình và mẹ cả Lâm Hi Nguyệt đang ngồi trò chuyện với nhau liền tới để vấn an.
Hắc Vân:”Mẹ cả. Mẹ. Con đã về.”
Nhìn thấy Hắc Vân trở về Lâm Hi Nguyệt nhoẻn miệng mà cười, Lâm Hi Nguyệt tuy tuổi tác không nhỏ nhưng lại là người tu tiên cho nên dáng vẻ chỉ như phụ nữ phàm nhân hơn 20 tuổi mà mẹ hắn Lý Gia Ngọc trong trẻ hơn đôi chút. 2 người vốn chung sống rát hòa thuận, với các thiếp thất khác và những đưa con khác của Hắc Tuấn cũng rất tốt chỉ có với Triệu uyển Như là không tốt mấy.
Lý Gia Ngọc:”Ngươi a còn biết vác mặt về. Ngươi đi mấy tháng nay không có liên lạc gì biết ta lo lắng thế nào không. Vừa về đến nhà đã gây động tĩnh lớn như vậy. Ngươi đây là không muốn ta sống yên a.”
Hắc Vân:”Mẹ, cái này có thể trách ta sao. Như ta không ra tay mà nói Hắc Dạ và Hắc Linh có thể bị đánh chết rồi. Người không biết lúc đó đánh có bao nhiêu hung ác, chửi có bao nhiêu khó nghe a.”
Lý Như Nguyệt:”Việc này ta cũng có nghe nói. Ngọc nhi a, Hắc Vân ra tay lần này cũng không sai. Nó biết bảo vệ các em thì thật là tốt lắm.”
Hắc vân:”Mẹ cả nói đúng lắm. Mẹ thấy chưa, chỉ có mẹ cả hiểu con.”
Lý Gia Ngọc:”A. chỉ có mẹ cả hiểu ngươi. Vậy thì ta không thể nói lý với ngươi, ta chỉ có thể dùng gia pháp.”
Hắc vân vội chạy tới chỗ Lâm Hi Nguyệt. Hô lên:”Mẹ cả cứu mạng a.”
Lâm Hi Nguyệt:”Ngọc Nhi a. thằng bé này cũng là có hiếu tâm. Không muốn chúng ta phiền lòng mới làm vậy. Muôi tha cho nó lần này đi.”
Hắc Vân nhìn về phía Lý Gia Ngọc:”Phỉ đấy mẹ a. Tha cho ta đi. Ta sau này sẽ nương tay.”
Lý Gia Ngọc:”Ngươi còn dám có lần sau.”
Hắc vân:”Sau này cũng không dám nữa.”
Sau đó 3 người trò chuyện vui vẻ, hắc vân cũng kể lại chuyện mình ở rừng cáo tất nhiên chỉ kể sơ lược và trở thành ngự sử cho 2 người nghe. Sau đó đưa ra 20 tấm da hổ và 20 chiếc răng hổ cho Lâm Hi Nguyệt và 10 cái cho Lý Gia Ngọc. Sau dó Lâm Hi Nguyệt rời đi. Hắc vân vội chạy theo nói là tiễn đưa nhưng thực chất là muốn tránh lửa giận từ mẹ mình.
Khi đi ra đến cửa lâm Hi nguyệt nói với Hắc vân:”ngươi tiến ta đến đây là được. Ngươi trở về đi.”
Hắc Vân:”được ta trở về. Nhưng mong mẹ cả chuyển lời của ta đến đại ca.”
Lâm Hi Nguyệt:”Lời gì?”
Hắc Vân:”Ta là đứng về phía đại ca.”
Lâm Hi Nguyệt:”Đây là lời thật lòng của ngươi?”
Hắc Vân:”Đúng vậy. Chỉ có đại ca thành gia chủ chúng ta mới có thể sống yên.”
Lâm Hi Nguyệt:”Được. Ta thay mặt Vinh nhi cám ơn ngươi.”
Hắc Vân:”Vậy mẹ cả đi thong thả. Ta trở về đây.”
Sau đó hắn quay về chỗ ở. lâm Hi Nguyệt nhìn bóng lưng hắn mỉm cười. Sau đó vận dụng thân pháp bay về chỗ ở.
Hắc Vân cũng biết Lâm Hi Nguyệt cũng không phải loại lương thiện, như là lương thiện là không thể trở thành vợ cả của của cha hắn, cũng không thể giữ được vị trí. Nhưng lâm Hi Nguyệt muốn dùng hắn làm cây đao đánh về phía mẹ con Triệu Như Nguyệt hắn cũng chấp nhận vì hành động của mẹ con Triệu Như Nguyệt khiến hắn cực kỳ khó chịu. Sau này như để con bà ta thành gia chủ hắn cũng không sống yên, tát phải ra tay. Hắn cũng không muốn ra tay, vậy thì chỉ có thể ủng hộ đai ca hắn Hắc vinh thành gia chủ hắn mới sống yên được.